Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 735:

Bé chỉ hơi thiên vị các chú lính cứu hoả mà thôi.

Hơn nữa, bé luôn cảm thấy đám cháy bùng lên quá đột ngột, nhất là chuyện toà nhà kia sụp đổ cũng thật bất ngờ.

Nghĩ đến đây, Tể Tể thoát khỏi vòng tay của anh cả và đột nhiên nhìn về phía Minh Vương.

“Cha ơi, Tể Tể nhìn không ra bệnh viện kia có vấn đề gì cả, cha có thể nhìn ra không?”

Minh Vương: “...”

Nói thật, thực lực hiện tại của ông còn không bằng con gái đang trọng thương đâu.

Câu “Ông ta chính là Tượng Bồ Tát qua sông còn khó giữ lấy mình, còn có thể nhìn ra được cái quái gì chứ” đã lên tới miệng Tương Uyên rồi, nhưng ống tay áo của anh ta lại bị kéo nhẹ một cái, anh ta vô thức mím môi lại.

Vừa cúi đầu xuống, anh ta đã nhìn thấy con trai mình vốn đang dựa vào mấy anh em nhà họ Hoắc lại chạy tới bên cạnh mình từ lúc nào, cậu nhóc đã nhanh chóng kéo lấy tay mình.

“Tiểu Tương, làm sao vậy?”

Nhóc cương thi Tương Tư Hoành dùng giọng nói non nớt hỏi anh ta: “Cha ơi, cha có thể nhận ra phía bên bệnh viện đó xảy ra vấn đề gì không?”

Tương Uyên vô thức nói thầm: “Đó là chuyện của Địa Phủ, với chúng ta…”

Nhưng khi nhìn thấy ánh mắt của con trai nhỏ ngày càng trở nên lạnh lùng, Tương Uyên đã kịp thời ngậm miệng, đột ngột cua xe.

“Chắc chắn có quan hệ mật thiết, dù sao chúng ta cũng là người đã chết, vốn nên thuộc về Minh giới rồi.”

Nhóc cương thi Tương Tư Hoành lại hỏi: “Vậy có vấn đề gì không ạ?”

Tương Uyên ngẩng đầu nhìn qua, rồi nói: “Không có, bên đó cực kỳ sạch sẽ, chẳng hề có lấy một con quỷ nào cả.”

Nhóc cương thi Tương Tư Hoành có chút hoang mang.

Minh Vương nghe thấy Tương Uyên nói như vậy, cũng phải nhíu màu: “Mỗi ngày trong bệnh viện đều có những sinh mạnh mới ra đời, cũng sẽ có sinh mạng rời đi, không thể sạch sẽ tới nỗi chẳng có lấy một con quỷ như vậy được.”

Tể Tể lập tức hỏi: “Chú Tương, chú có nhìn thấy nhân viên của Địa Phủ không?”

Tương Uyên lại nhìn sang: “Không có.”

Tể Tể nhìn về phía cha Minh Vương, Minh Vương cũng nhìn về phía con gái cưng.

Toàn bộ bệnh viện đó đều có vấn đề.

Hơn nữa còn là vấn đề vô cùng lớn.

Cho nên, việc toà nhà kia bốc cháy và sụp đổ cũng đều có vấn đề.

Hoắc Tư Lâm nhanh chóng quyết định: “Chúng ta về nhà trước, trên đường trở về thì gọi điện cho cha anh và chú ba để nói chuyện.”

Ba anh em Hoắc Tư Cẩn nhất trí gật đầu: “Được.”

Tương Uyên lại lần nữa muốn nắm tay con trai mình, nhưng nhóc cương thi Tương Tư Hoành đã nắm lấy tay Hoắc Tư Thần.

Mà một tay còn lại của Hoắc Tư Thần thì nắm lấy tay Lục Hoài.

Tương Uyên: “...”

Nhóc cương thi Tương Tư Hoành mím miệng nhỏ: “Cha ơi, con thích ở cùng các anh và Tể Tể hơn.

Tương Uyên vội vàng nói với con trai: “Nhưng Tư Hoành à, cha đã phải đi tìm con rất rất lâu, cha cũng rất nhớ con, con không muốn ở cùng cha sao?”

Không đợi con trai kịp trả lời, Tương Uyên lại nhanh chóng lên tiếng.

“Tư Hoành, con về ở cùng cha đi, mấy tấm ván quan tài của cha con muốn cho ai cũng được!”

Nhóc cương thi Tương Tư Hoành sửng sốt.

“Thật sao?”

Tương Uyên vừa thấy mình đã dụ dỗ được con trai, bèn lập tức gật đầu.

“Đương nhiên rồi!”

Chiếc áo khoác bông nhỏ (con gái) của Phong Đô Đại Đế vừa mới chọc thủng cả bầu trời của Địa Phủ đấy, còn anh ta chỉ mất mấy tấm ván quan tài mà thôi, quả thực chẳng đáng nhắc tới.

Hơn nữa, ván quan tài của vua cương thi không phải là thứ mà bất kỳ người bình thường nào cũng có thể mua được.

Nhóc cương thi Tương Tư Hoành suy nghĩ một lúc rồi nhẹ nhàng gật đầu.

“Vậy cha đưa ván quan tài tới đây trước đi, sau đó con sẽ xem xét.”

Tương Uyên: “...”

Đó là ván quan tài của vua cương thi đấy!

Biết bao nhiêu âm hồn phải thèm nhỏ cả dãi!

Thế mà con trai lại bảo sẽ xem xét sau!

Ván quan tài cũng đã được đưa ra rồi, vậy mà kết quả anh ta nhận được là một câu trả lời chưa chắc chắn.

Tương Uyên không ngừng thầm than không muốn.

Nhóc cương thi Tương Tư Hoành vừa thấy thế, lại cất giọng nói non nớt lên.

“Nếu cha đã không muốn cho con, vậy quên đi! Chúng con phải về nhà đây, tạm biệt!”

Tương Uyên: “...”

Hoắc Tư Lâm dùng một tay bế Lục hoài ngang hông, một tay nắm lấy tay nhóc cương thi Tương Tư Hoành, rồi cùng ba anh em còn lại bước nhanh đến bãi đậu xe.

Minh Vương cũng bế con gái lên, đôi chân dài nhanh chóng bước đi, còn đi lướt qua người Tương Uyên.

Tương Uyên: “...”

Không phải, con trai à, cha mới là cha ruột của con mà!

Tương Uyên than thở, vội vàng đuổi theo con trai.

“Tư Hoành, chờ cha với, cha cũng đi cùng các con!”

Nhóc cương thi Tương Tư Hoành nhớ tới khi tới đây họ chỉ có một chiếc xe, cậu nhóc vừa đi cạnh anh cả vừa đáp lại lời cha mình.

“Cha ơi, chỉ có một chiếc xe, không thể ngồi được nhiều người như vậy.”

Lúc này đã tới bãi đỗ xe, bọn họ quả thực chỉ có một chiếc xe, chẳng qua Minh Vương đã bế con gái lên xe.

Tương Uyên thấy thế, cũng định nhân cơ hội này mà trèo lên xe.

Hoắc Tư Cẩn lại bỗng nhiên nhìn về phía anh ta, nhắc nhở: “Ngài Tương, bên kia chắc chắn sẽ có phóng viên chụp lén, ngài định phơi bày thân phận của Tiểu Tương sao? Ngài có chắc chắn Tiểu Tương thích sống dưới ánh đèn sân khấu không?”

Tương Uyên nghẹn họng, vô thức nhìn con trai đã trèo lên xe.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free