Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 735

“Anh Lục Hoài, được rồi, bọn họ đều đã đi đầu thai."

Tương Uyên lần đầu tiên nhìn thấy Phong Đô Đại Đế mở Giếng Luân Hồi, anh ta không nhịn được mà rít lên một tiếng.

“Cứ như vậy mà đi đầu thai sao? Không phải còn cần trải qua nhiều thủ tục xét duyệt nữa ư?”

Minh Vương liếc mắt nhìn anh ta một cái: “Bổn tọa tự mình xét duyệt, còn có vấn đề gì à?”

Tương Uyên: “Thế này có tính là đi cửa sau không?”

Minh Vương cười ha hả một tiếng: “Có muốn bổn tọa lại triệu hồi Giếng Luân Hồi tới, cho cậu đi cửa sau thử không?”

Tương Uyên: “...”

Vừa nghe thấy lời nói của Tương Uyên, Tể Tể đang đỡ Lục Hoài đứng dậy lập tức quay đầu nhìn sang.

“Chú Tương, chú nói sai rồi, tuy rằng những hồn phách đó đều đã tiến vào Giếng Luân Hồi, nhưng trong Giếng Luân Hồi cũng có lục đạo, tất cả ưu khuyết điểm của đám động vật kia khi còn sống đều được phán xét kỹ càng, bình thường chúng cũng không cần các nhân viên dẫn hồn của Địa Phủ đưa về bộ dẫn hồn, Giếng Luân Hồi sẽ căn cứ vào những gì chúng làm được khi còn sống để sàng lọc, sau đó đưa chúng tới những đường luân hồi tương ứng trong lục đạo.”

Tương Uyên: “...”

Minh Vương nói một câu đầy ẩn ý: “Không biết thì đừng nói nhảm!

Tương Uyên: “...”

Nếu không phải bây giờ con trai vẫn còn xa cách với anh ta, anh ta nhất định phải đánh với tên khốn Phong Đô Đại Đế này 3000 hiệp!

Không!

Với tình hình hiện tại của Phong Đô Đại Đế mà nói, không dưới 10 chiêu là anh ta đã có thể đánh cho tên khốn này tan tác rồi.

Lò mổ lại sáng sủa trở lại. Tể Tể nhớ tới trận pháp chuyển hồn tại lò mổ, bỗng nhiên cúi người, đưa bàn tay mũm mĩm của mình gõ nhẹ lên mặt đất nhuộm đầy máu đã hoá thành màu nâu thẫm.

Một luồn sức mạnh vô hình tập trung vào đầu ngón tay bé, rồi ngay lập tức lan ra mọi hướng.

Một trận gió lạnh mạnh mẽ cứ thế quét qua, toàn bộ trận pháp chuyển hồn đã tan vỡ trong nháy mắt.

Em trai của ông cụ Mặc - Mặc Nam Kỳ là Mặc Nam Chân vốn đang ngồi trong phòng trà, vừa thưởng trà vừa vui vẻ cùng người vợ nhỏ hơn ông ta 42 tuổi, kết quả vừa mới cởi quần áo ra, Mặc Nam Chân đã vội ôm ngực.

“Anh Chân, anh làm sao thế?”

Mặc Nam Chân muốn giơ tay chống lại sức mạnh vô hình kia, muốn bảo cô vợ nhỏ gọi điện cho anh trai mình ngay lập tức, nhưng ông ta vừa mới mở miệng, máu tươi đã lập tức phun ra.

Không chỉ có thế, trên cơ thể trần trụi của ông ta cũng bắt đầu xuất hiện vết rạn.

Cùng với một tiếng rắc rắc rất nhỏ vang lên, chỉ trong máy mắt, cơ thể của một ông già mặt đầy vết nhăn đang sống sờ sờ bỗng bị xé toạc thành nhiều mảnh, máu tươi và những mảnh thi thể bắn tung tóe khắp phòng trà.

Người vợ nhỏ khoảng 30 tuổi của ông ta bị máu thịt bắn đầy người, cả người cứng đờ, rồi hét lên những tiếng thảm thiết.

“A a a!!!”

****6:

Tể Tể không biết được tình huống của Mặc Nam Chân như thế nào, nhưng một khi trận pháp này bị phá vỡ, người bày ra trận pháp nhất định sẽ chịu phản phệ.

Đáng tiếc hiện giờ bé đang bị thương không hề nhẹ, nếu không bé đã có thể nhanh chóng tìm ra đối phương.

Sau khi phá được trận pháp, Tể Tể thu bàn tay mũm mĩm lại, trên trán bé đã xuất hiện một tầng mồ hôi mỏng.

Ngay khi Minh Vương vừa định lau mồ hôi cho con gái cưng, Hoắc Tư Thần đã nhanh hơn một bước, móc khăn giấy từ trong túi ra.

“Tể Tể, sao em lại toát nhiều mồ hôi như vậy? Có phải em bị đau ở đâu không?”

Ba anh em còn lại trong nhà họ Hoắc lại vây quanh Tể Tể một lần nữa.

Rốt cuộc cứu quá nhiều sinh mệnh, Tể Tể bắt đầu nôn ra máu.

“Tể Tể?”

Tể Tể tựa vào người anh ba, để mặc anh ba lau mồ hôi cho mình, giọng nói trong trẻo của bé có chút yếu ớt.

“Có hơi đau một chút, nhưng sau khi ăn nhiều đồ ăn ngon như vậy thì vết thương của em đã khá lên nhiều rồi.”

Hoắc Tư Thần lo lắng như kiến bò trên chảo nóng: “Vậy sao em còn đổ nhiều mồ hôi như vậy chứ?”

Tể Tể chớp mắt, nhìn lại toàn bộ lò mổ: “Bởi vì vừa rồi Tể Tể đã phá trận pháp ở đây! Phải mất một chút công sức, nhưng Tể Tể không sao đâu, nghỉ ngơi một chút là tốt rồi, người gặp chuyện chính là người bày ra trận pháp kia.”

Minh Vương khẽ liếc mắt nhìn lò mổ một cái, rồi lạnh lùng nói: “Hẳn là đối phương đã không còn ở nhân thế nữa rồi!”

Những người còn lại: “...”

Tể Tể ngây người!

Cách đó không xa, phía bên bệnh viện An Tân vẫn truyền tới những hồi còi cảnh báo không dứt, nhưng bọn họ cũng mơ hồ nghe thấy những tiếng reo hò liên tiếp nhau.

Mấy anh em nhà họ Hoắc nhìn Tể Tể, Tể Tể chớp chớp mắt với bọn họ.

“Không có người nào phải chết cả, nhất là các chú trong đội cứu hoả.”

Mấy anh em nhà họ Hoắc đồng thời mím môi.

Hoắc Tư Cẩn ngồi xổm xuống trước mặt Tể Tể, dịu dàng chạm vào cái đầu nhỏ của né, rồi nhẹ nhàng bế bé lên, lúc này tay anh vẫn không khống chế được mà run rẩy.

“Tể Tể à...”

Tể Tể cũng nhẹ nhàng ôm lấy anh cả: “Anh cả, Tể Tể sẽ không sao đâu mà.”

Cùng lắm chỉ bị thương mà thôi.

Bé chỉ bị thương và phải đối mặt với sự trừng phạt từ Địa Phủ, nhưng ở đây có 393 sinh mạng, bé không thể nhắm mắt làm ngơ được.

Hơn nữa cha Minh Vương đã từng nói qua không chỉ một lần, tuy rằng sống chết có số, nhưng ông vẫn có thể ưu tiên với những người tốt khi cần thiết.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free