Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 733:
Lục Hoài thở phào nhẹ nhõm, nhưng khi nhìn thấy đôi mắt đỏ hoe và chóp mũi ửng đỏ vì khóc của Tể Tể, cậu bé lại muốn nói “Tể Tể đừng khóc”, nhưng vì thân phận của mình nên cậu đành phải nuốt lời này lại vào lòng.
“Vậy... Cảm ơn Tể Tể.”
Tể Tể chớp mắt, nước mắt đọng trên hàng mi cong vút cũng theo đó mà rơi xuống.
“Anh Lục Hoài không cần cảm ơn Tể Tể đâu, chúng nó không hề lây dính sinh hồn, cho nên dù anh không dặn Tể Tể đừng ăn, Tể Tể cũng sẽ không ăn bọn chúng.”
Lục Hoài nghe xong, có vẻ trầm ngâm.
Mà Minh Vương nhìn thấy những giọt nước mắt lăn trên má của con gái, bỗng nhíu mày, những ngón tay thon dài trắng muốt nhẹ nhàng lướt trên đôi má phúng phính mịn màng của con gái, lau đi những giọt nước mắt.
“Tể Tể ngoan nhé, đừng buồn nữa.”
Tể Tể đáp lại một tiếng, ngoan ngoãn nép mình vào lòng của cha Minh Vương.
Bất chấp việc nhìn thấy những hồn phách động vật khác vây quanh anh Lục Hoài, Tể Tể vẫn hỏi một câu.
“Anh Lục Hoài, Tể Tể có thể đưa chúng nó đi đầu thai không?”
Toàn bộ lò mổ này là một trận pháp chuyển hồn cực lớn, phàm là những quỷ vật cấp Vương xuất hiện ở nơi này, đều sẽ lập tức bị trận pháp chuyển hồn hấp thu.
Còn về việc chúng sẽ bị chuyển tới nơi nào, hiện giờ Tể Tể đang bị thương nên không thể điều tra ra được.
Lò mổ khổng lồ này thực chất là nơi nuôi dưỡng hồn phách.
Ban đầu khi còn đang mải ăn uống, Tể Tể cũng không hề để ý tới điểm này.
Cho tới khi bé nhận ra tất cả quỷ hồn ở đây căn bản không thể chạy thoát khỏi phạm vi của lò mổ, mà theo lời kể của hàng vạn quỷ hồn ở đây, đám quỷ hồn này luôn cắn nuốt lẫn nhau, chẳng có lý nào lại không có nổi một quỷ hồn cấp Vương xuất hiện ở đây cả.
Đến khi vết thương trên người bé dần dần lành lại, bé mới từ từ nhận ra lò mổ này chính là một trận pháp chuyển hồn cực lớn.
Đối phương lợi dụng trận pháp chuyển hồn này để hấp thu những quỷ hồn không thể rời khỏi nơi đây, tăng cường sức mạnh cho bản thân.
Đây chính là một loại tà thuật!
Nghĩ đến đây, hàng lông mày nhỏ của Tể Tể nhăn lại.
Khi Lục Hoài nghe được những lời nói của Tể Tể, ánh mắt vẫn luôn u ám bỗng nhiên xuất hiện ánh sáng.
“Chúng nó còn có thể đầu thai sao?”
Tể Tể chui ra từ trong lòng của cha Minh Vương, nhảy phịch xuống đất.
“Đương nhiên. Nếu anh Lục Hoài đồng ý, Tể Tể sẽ lập tức triệu hồi Giếng Luân Hồi, đưa chúng nó đi đầu thai.
”
Những động vật và quỷ vây xung quanh người Lục Hoài đều được bao phủ bởi ánh sáng màu xám nhạt, trước khi những tia sáng màu xám nhạt ấy bị lệ khí của chúng làm cho ô nhiễm, hẳn phải là ánh sáng màu vàng của công đức, tuy rằng cũng chỉ rất nhạt nhoà tới mức khó có thể nhìn thấy được.
Hầu hết trong số này đều là chó, còn có không ít mèo con và bò già.
Nếu quanh người chúng đã có ánh sáng công đức, tất nhiên chúng đều đã từng bảo vệ chủ, hơn nữa, tất cả đều vì bảo vệ chủ mà chết.
Sau đó ánh sáng công đức đã bị lệ khí biến thành màu xám nhạt, hẳn là sau khi chết đi bọn chúng vẫn muốn tiếp tục bảo vệ những người mà chúng muốn bảo vệ, vì thế mới bắt đầu sinh ra lệ khí.
Nếu cứ để như vậy thêm một khoảng thời gian nữa, có lẽ bọn chúng sẽ biến thành dáng vẻ y hệt như những con quỷ đã bị bé cắn nuốt trước đó, đều là những ác quỷ vô cùng hung ác.
Còn may, còn may. Phát hiện kịp thời.
Lục Hoài mím môi, một lúc sau mới nhẹ nhàng nói.
“Cảm ơn Tể Tể.”
Cậu bé vẫn luôn muốn đưa những con vật đang bảo vệ mình rời đi, nhưng người trong nhà họ Mặc đối xử với cậu còn không bằng một con chó, nên cậu bé căn bản không biết làm thế nào để giúp đám âm hồn động vật này đầu thai chuyển thế.
Minh Vương thấy vậy liền giơ tay lên và búng nhẹ ngón tay
Từ xa trên bầu trời xuất hiện một vòng xoáy khổng lồ, xung quanh vòng xoáy tràn ngập âm khí lạnh lẽo.
“Tất cả tụi mày hãy đi đầu thai đi!”
Minh Vương dứt lời, ngón tay cũng nhấc lên, tất cả những âm hồn động vật còn sót lại đều được hút vào trong Giếng Luân Hồi.
Mấy anh em nhà họ Hoắc: “...”
Đây là cảnh tượng anh em họ có thể nhìn thấy sao?
Rất nhiều động vật bị hút về phía Giếng Luân Hồi đều quay đầu lại, chúng dùng ánh mắt lưu luyến để nhìn Lục Hoài.
Trong số đó, có một con bò già và hai con chó canh nông trại bỗng nhiên uốn hai chi trước, quỳ xuống trước mặt Minh Vương, yên lặng rơi lệ.
Lục Hoài nhìn thấy cảnh này, mắt cũng đỏ lên, quỳ xuống trước mặt bọn họ, giọng nói nghẹn ngào nức nở.
“Lão Hoàng, Đại Hoàng, Tiểu Hoàng, mau đi đi, tôi đã lớn rồi, bọn họ không thể ức hiếp tôi nữa đâu!”
Con bò già, Đại hoàng và Tiểu Hoàng khi còn sống được mẹ nuôi dưỡng, cả đời cần cù, chăm chỉ lại biết bảo vệ chủ.
Toàn bộ âm hồn động vật đều nhanh chóng bị hút vào trong Giếng Luân Hồi, khi âm hồn động vật cuối cùng tiến vào trong Giếng Luân Hồi cũng là lúc Giếng Luân Hồi biến mất ở chân trời.
Bầu trời trong xanh như được gột rửa, xuyên qua những tòa nhà cao tầng phía xa, có thể mơ hồ nhìn thấy những đám mây cuộn tròn rồi lại tan ra giữa trời.
Tể Tể vội vàng đỡ Lục Hoài đang quỳ dưới đất, nước mắt rơi đầy mặt đứng dậy.