Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 732:
Sau khi trái tim 8 tuổi bị vỡ nát, lần đầu tiên trong đời Lục Hoài cất tiếng kêu lo lắng và đầy sợ hãi như thế.
“Tể Tể, đừng ăn chúng nó!”
Tể Tể đang há cái miệng nhỏ nhắn và chuẩn bị ngáp một cái, bé vội đưa tay lên che lại miệng nhỏ theo bản năng, cái đầu nhỏ gật gù như chú gà nhỏ đang suy ngẫm.
Vốn bé cũng không muốn ăn nốt mấy âm hồn động vật còn lại.
Bởi vì những âm hồn đó đều là những kẻ yếu đuối trong số những âm hồn bị bé cắn nuốt, đồng thời chúng cũng là “đồ ăn” do mấy âm hồn bị bé cắn nuốt để lại.
Bất kể đó là quỷ do con người biến thành, hay là quỷ do động vật hoặc hoa lá cây cỏ biến thành, chỉ cần chúng chưa sát sinh, không dính nhân quả, Tể Tể sẽ không bao giờ chạm vào chúng.
Tuy nhiên quả thật bé đã ăn quá vui vẻ, cũng quá tập trung, tới nỗi đã quên mất các anh trai còn đang lo lắng cho mình.
Vừa quay đầu lại nhìn, bé đã thấy cha Minh Vương đang ở đây, Tể Tể còn tưởng rằng mình bị hoa mắt.
“Cha ơi?”
Minh Vương đứng đó không nhúc nhích, ngay khi Tể Tể vừa quay đầu lại, ông đã dang rộng vòng tay.
“Cha đây.”
Tể Tể có thể ăn no tới bảy phần vốn đã rất vui vẻ, thoải mái, thế mà vừa nhìn thấy cha Minh Vương, không biết vì sao bé lại cảm thấy đôi mắt bỗng nhiên đau nhức, sau đó hốc mắt ướt đẫm, chẳng mấy chốc hai hàng nước mắt đã chảy ra, bé quay người lại, vừa kêu lên một tiếng đã lao thẳng vào trong lòng cha Minh Vương.
“Cha ơi~ ô ô ô... Cha ơi~~”
Minh Vương ôm đứa nhỏ thật chặt, dịu dàng vuốt ve đầu bé, còn khẽ hôn lên trán bé.
“Cha ở đây, Tể Tể ngoan, cha đây, cha vẫn luôn ở đây… Là do lỗi của cha, cha không nên phong ấn Địa Phủ lại… cha…”
Tể Tể vừa khóc hu hu, vừa phủ quyết lời của Minh Vương.
“Không phải là lỗi của cha, lỗi là của Tể Tể, Tể Tể đã phá vỡ kết giới của Địa Phủ, đến lúc đó...”
Minh Vương vội vàng xen ngang lời của con gái: “Không có bách quỷ dạ hành, cũng không có chuyện hỗn loạn, nhân gian loạn lạc đâu. Có cha ở đây, bọn chúng không dám làm thế!”
Tuy rằng ông nói rất nhanh, hơn nữa đây cũng không phải là bản thể của ông, mà chỉ là một sợi thần hồn.
Tể Tể khóc đến nỗi nước mắt chảy dài trên mặt: “Nhưng mà cha ơi, Địa Phủ đã xuất hiện những vết nứt dài như vậy...”
Minh Vương nở nụ cười vô cùng nhẹ nhàng và ôn hòa.
“Cha đã chặn lại rồi, không quá một đêm nữa chúng sẽ khôi phục lại như lúc đầu.”
Tể Tể ngẩn ra: “Hả?”
Trước đó cha Minh Vương vẫn luôn phải dưỡng thương, tuy rằng vết nứt không lớn, nhưng lại rất dài.
Đến cả bản thân bé bây giờ cũng chưa có cách nào để tu sửa lại hoàn toàn, cha Minh Vương sửa kiểu gì?
Minh Vương nhìn về phía Tương Uyên đầy ẩn ý: “Tể Tể, con không tin cha thì hỏi cha ruột của Tiểu Tương đi!”
Tể Tể nhìn về phía Tương Uyên theo bản năng.
Tương Uyên định đáp lại một câu “Sửa thì có sửa rồi, nhưng cha ruột của nhóc chỉ còn lại một tia hồn phách còn nguyên vẹn mà thôi”, nhưng bị ánh mắt lạnh lẽo của Minh Vương liếc qua, anh ta suýt chút nữa đã cắn trúng đầu lưỡi của mình.
Tên khốn Phong Đô Đại Đế này đang âm thầm uy hiếp anh ta!
Lúc nhìn anh ta, tên khốn kia còn như có như không mà đảo mắt về phía con trai anh ta.
Tương Uyên: “...”
Tương Uyên nghiến răng nghiến lợi, nhóc cương thi Tương Tư Hoành cảm nhận được ánh mắt của Minh Vương bỗng nhiên hướng về phía mình, nhóc bèn tiến về phía Tương Uyên vài bước.
Sau đó nhóc cương thi ngẩng đầu lên, ngây thơ hỏi cha ruột mình.
“Cha ơi, chú Minh nói có đúng không?”
Tương Uyên: “...”
Nghe thấy câu hỏi của nhóc cương thi Tương Tư Hoành, có những giọt nước mắt trong suốt như pha lê treo trên hàng lông mi cong dài của Tể Tể, bé cố mở to mắt mà nhìn Tương Uyên.
Tương Uyên vừa nghẹn lòng còn đau răng, vẫn phải cố mỉm cười cho có lệ.
“Là thật, vết nứt ấy đã được sửa lại rồi!”
Tuy nhiên Phong Đô Đại Đế đã dùng chính bản thể của mình để bù vào đó.
Chỉ cần bản thể của ông ta rời đi, vết nứt vẫn sẽ tồn tại như cũ.
Tuy rằng nói thì nói như vậy, nhưng bản thể của Phong Đô Đại Đế sẽ không rời khỏi Địa Phủ được đâu.
Nhưng phải kéo dài cơ thể 1m9 của mình để vá vết nứt dài mấy vạn dặm tại Địa Phủ, còn phải phân một sợi thần hồn ra để tới thăm con gái, cảm giác đó…
Tương Uyên không thể nói rõ được tâm trạng của mình lúc này.
Cũng không thể hiểu được cảm giác đó.
Liệu có phải anh ta đang bị bệnh gì hay không?
****5:
Đang lúc tâm trạng của Tương Uyên rất phức tạp, anh ta không hề hay biết vết nứt tại Địa Phủ được Minh Vương dùng chính bản thể của mình tu bổ kỳ thực đang tự lành lại từng chút một.
Nhận thấy điều này, tâm trạng của Minh Vương rất tốt.
“Tể Tể yên tâm, có cha ở đây, chắc chắn Địa Phủ sẽ không có vấn đề gì đâu!”
Còn không phải chỉ chọc ra một lỗ thủng trên bầu trời của Địa Phủ thôi sao?
Không phải ông đang bắt đầu sửa lại à?
Tất cả chỉ còn là vấn đề thời gian thôi!
Sau khi chắc chắn Địa Phủ sẽ không hỗn loạn, tâm trạng của Tể Tể mới khá lên được một chút.
Nhớ lời tiếng hét trước đó của Lục Hoài, bé vội chui ra khỏi lòng của cha Minh Vương, quay đầu lại nhìn Lục Hoài.
“Anh Lục Hoài yên tâm, Tể Tể sẽ không ăn chúng nó đâu.”