Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 731:
Cho nên Minh Vương dù có nóng nảy đến đâu, hiện giờ cũng tỏ ra rất dịu dàng.
“Đúng vậy!”
Lục Hoài hơi há miệng: “Vậy... Vậy Tể Tể...”
Nhắc tới con gái cưng, nụ cười của Minh Vương càng trở nên dịu dàng và trìu mến hơn.
“Là con gái của bổn tọa, công chúa nhỏ của Minh giới, trữ quân của Địa Phủ, chủ nhân tương lai của Địa Phủ!”
Tuy chỉ mới 8 tuổi, nhưng trái tim của bạn nhỏ Lục Hoài lại rất kiên cường: “…”
Tuy rằng đầu có cậu bé vẫn trống rỗng như cũ, nhưng Lục Hoài đã có thêm sự hiểu biết hơn.
Đã hiểu rồi!
Mạng của cậu bé quả nhiên thuộc về Tể Tể!
****4:
Dường như cả thế giới đều trở nên im lặng.
Tể Tể là công chúa nhỏ của Địa Phủ, các anh trai của nhà họ Hoắc đều đã biết điều này.
Nhưng họ quả thực không biết Tể Tể là trữ quân của Địa Phủ, là chủ nhân tương lai của Địa Phủ.
Bọn họ đều là người sống, nên không có ai biết được luật lệ và quy định của Địa Phủ.
Hơn nữa, phía dưới chủ nhân của Địa Phủ hiện tại không phải còn có Thập điện Diêm Quân hay sao?
Mọi người ngơ ngác nhìn nhau, cứ anh nhìn tôi, tôi nhìn anh, rồi lại quay sang nhìn Minh Vương, nhìn Tể Tể còn đang không ngừng cắn nuốt âm khí, khẽ mím môi.
Ừ!
Số mệnh của bọn họ đều nằm trong bàn tay mũm mĩm của cô bé đang điên cuồng ăn âm khí kia.
Bạn nhỏ Hoắc Tư Thần không thể không nghĩ đến cảnh tượng khi lần đầu tiên gặp Tể Tể, Tể Tể nói muốn chăm lo cho cậu nhóc tới cuối đời, còn chăm lo cho cả con cháu của cậu nhóc nữa.
Lại nhìn Tể Tể lúc này đang không ngừng cắn nuốt âm khí, cậu nhóc không cảm thấy buồn nữa.
Tể Tể có thể ăn được bao nhiêu thì tốt bấy nhiêu, ăn càng nhiều thì bé sẽ khỏe lại càng nhanh.
Hoắc Tư Thần lẩm bẩm: “Vậy…. sau này, khi tất cả con cháu của mình đều đã chết, Tể Tể vẫn còn… nhảy nhót tung tăng như vậy ư?”
Minh Vương nghe thấy vậy thì vui vẻ đáp.
“Đó là chuyện đương nhiên rồi!”
Không đợi Hoắc Tư Thần nói gì thêm, Minh Vương lại ném cho họ thêm một tiếng sấm kinh hoàng.
“Tể Tể phải đến 500 tuổi mới trưởng thành, trước khi trưởng thành, con bé có thể tiễn 50, 60, 70, 80, 90 thế hệ con cháu của các cậu!”
Hoắc Tư Thần: “...”
Các anh trai còn lại của nhà họ Hoắc: “...”
Bạn nhỏ Lục Hoài: “...”
Nhóc cương thi Tương Tư Hoành chớp chớp đôi mắt to, nhìn anh em nhà họ Hoắc, rồi ngây thơ bổ xung thêm một câu.
“Không sao đâu, không sao đâu, còn có em nữa, em cũng có thể đưa tiễn mà!”
Các anh trai nhà họ Hoắc: “...”
Có phải các anh nên cảm ơn em một tiếng hay không?
Nhóc cương thi Tương Tư Hoành nhìn thấy biểu cảm trên mặt cái anh trai, cậu nhóc ngượng ngùng mỉm cười.
“Các anh không cần cảm ơn em đâu, chăm sóc và mai táng các anh lúc cuối đời đều là chuyện em và Tể Tể nên làm mà.”
Các anh trai nhà họ Hoắc: “...”
Nắm đấm thật cứng!
Tương Uyên thấy con trai mình thân thiết với mấy đứa nhỏ nhà họ Hoắc như vậy, đầu óc chợt xoay chuyển.
Anh ta bỗng nhiên nghĩ đến một người, đứa con trai thứ ba của nhà họ Hoắc - Hoắc Trầm Vân – hình như cũng đang làm trong giới giải trí.
Tạm thời anh ta không thể lay chuyển được con trai, có lẽ anh ta có thể bắt đầu từ phía Hoắc Trầm Vân.
Nhìn thấy bọn nhỏ nhà họ Hoắc đều bị tên khốn Phong Đô Đại Đế kia lừa tới nỗi không ngừng cảm thán, anh ta đành phải chuyển tầm mắt sang chỗ sâu nhất trong lò mổ.
Nhưng vừa thấy hình ảnh trước mắt, Tương Uyên đã phải há hốc mồm.
“Mẹ kiếp! Phong Đô Đại Đế ông rốt cuộc đã sinh ra cái thứ gì vậy?”
Nhóc cương thi Tương Tư Hoành: “Cha! Tể Tể chính là Tể Tể! Cha còn nói Tể Tể như vậy, sau này con sẽ… sẽ… sẽ không gọi cha là cha nữa!”
Tương Uyên: “...”
Tương Uyên suýt chút nữa bị nghẹn chết trước lời nói của chính con trai mình.
Tuy nhiên, huyết mạch của cương thi quá mạnh, nên anh ta không thể nghẹn chết được.
Minh Vương và các anh trai nhà họ Hoắc, cùng bạn nhỏ Lục Hoài cũng đồng thời quay lại nhìn, họ phát hiện trước đó tại lò mồ này còn dày đặc âm khí, thế mà bây giờ đã thoáng đãng, sáng sủa lạ thường!
Chỉ còn lại nơi sâu nhất tại lò mổ là còn lác đác mấy âm hồn động vật đang run bần bật, nếu không nhìn kỹ sẽ không thể biết được hình dạng hồn phách của chúng.
Rõ ràng là chúng đang sợ hãi.
Có thể không sợ hãi được sao?
Ở đây có ít nhất mấy vạn âm hồn, hơn nữa, đa phần chúng đều là quỷ cấp “Lệ”, đứa nào đứa nấy đều rất hung hãn, đứa nào đứa nấy cũng vô cùng tàn bạo.
Kết quả, dường như chỉ mới qua một cái chớp mắt, toàn bộ đã chui vào bụng của đứa bé mũm mĩm kia.
Cách ăn như vậy...
Ăn tới nỗi quỷ cũng phải đau lòng mà!
Hoàn toàn không chừa lại cho đám quỷ kia một đường sống nào cả!
Rất nhiều người đều bị thói quen ăn uống hung tàn tới đáng sợ của cô bé mũm mĩm kia dọa sợ, suýt chút nữa hồn đã lìa khỏi xác.
Lục Hoài cũng nhìn thấy số lượng của đám âm hồn động vật không còn nhiều, trong đó vẫn có thể nhận dạng được hai con chó nông trại gầy đến trơ cả xương.
Một con đã bị chặt đứt hai chi sau, một con thì thiếu một bên tai và mù một bên mắt, da thịt trên cơ thể đều đã biến dạng, hầu như không còn một mảng da thịt nào là còn nguyên vẹn cả.
Mà khi cậu bé bị người nhà họ Mặc ném vào giữa đám âm hồn này, chính hai con chó trông nông trại ấy đã bảo vệ cậu hết lần này đến lần khác.