Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 730:

(Tết Thương Nguyên hay tết Nguyên Tiêu 上元节: là một ngày lễ truyền thống tại Trung Quốc và Việt Nam, tổ chức vào giữa đêm 14 – 15 tháng Giêng âm lịch. Theo truyền thống tại Trung Quốc, vào ngày này người ta sẽ cầu phước, ăn bánh trôi, đoán vế đối trên đèn lồng và ngâm thơ.

Lễ Trừ Tịch hay giao thừa 除夕: là khoảng thời gian trước nửa đêm, thời khắc giao thừa giữa năm mới và năm cũ. Đây là khoảng thời gian được người dân phương Đông coi là liêng thiêng nhất trong năm, các gia đình sẽ sum họp, chuẩn bị đón năm mới với những điều tốt lành sẽ đến và tiễn trừ năm cũ.

Bách quỷ dạ hành 百鬼夜行: có thể xem là một hoạt động của các loài yêu ma quỷ quái, chúng tụ họp lại thành đoàn và đi khắp các khu phố, ngõ ngách vào ban đêm, quấy nhiễu con người.)

Minh Vương chẳng hề quan tâm: “Tường nhà ai mà không có vài vết nứt chứ? Nếu không cậu cho rằng câu “trên đời này chẳng có bức tường nào không lọt gió” từ đâu mà ra?”

Mấy anh em nhà họ Hoắc: “...”

Lục Hoài xấu hổ ngượng ngùng, đầu óc trống rỗng: “...”

Không phải chứ!

Hai ông lớn tới từ Địa Phủ, đây là tin tức mà các bạn nhỏ ở nhân gian có thể nghe được sao?

Nhìn đi!

Ở đây còn có 6 con người đang sống sờ sờ đấy!

Tương Uyên lập tức cạn lời!

Hoá ra câu “trên đời này không có bức tường nào không lọt gió” còn có thể giải thích như vậy.

Tên khốn Phong Đô Đại Đế này đã ở Địa Phủ quá lâu rồi, đầu óc cũng chẳng còn hoạt động tốt nữa.

Tương Uyên lười lảm nhảm với tên quỷ này, nếu như Địa Phủ mà hỗn loạn, bách quỷ dạ hành đến nhân gian, anh ta chỉ cần ngồi hóng chuyện là được.

Dù sao tộc cương thi của bọn họ cũng là tộc bất tử bất diệt, quỷ có thể khiến con người bị thương, nhưng không thể khiến cương thi như bọn họ bị thương được!

Nghĩ đến đây, Tương Uyên vội vàng nhìn về phía con trai mình.

Sợ lại bị con trai cự tuyệt lần nữa, Tương Uyên lập tức lấy lòng.

“Tư Hoành, con nhìn xem, cha đã đồng ý đưa cha ruột của nhóc… Minh Tể Tể đáng yêu tới đây, cha đã làm được rồi.”

Nhóc cương thi Tương Tư Hoành ngẩng đầu lên nhìn cha ruột: “Cha ơi, có phải vừa rồi cha không muốn gọi Tể Tể là nhóc đáng yêu không?”

Tương Uyên: “Hả?”

Quả thật không phải!

Sao có thể gọi con gái của kẻ thù là nhóc đáng yêu được chứ?

Chắc chắn phải gọi là ranh con rồi!

Nhóc cương thi Tương Tư Hoành: “Cha ơi, vừa rồi cha định gọi Tể Tể là gì thế?”

Tương Uyên: “...”

Minh Vương cười rộ lên: “Còn có thể là gì được chứ, đương nhiên là những lời chửi mắng người ta rồi!”

Tương Uyên tức giận tới trợn trắng cả mắt.

Minh Vương lại bước tới bên cạnh nhóc cương thi Tương Tư Hoành, rồi bỗng nhiên cúi người ngồi xổm xuống.

Minh Vương tuy trông gầy gò xanh xao, nhưng thật ra rất cao, lúc này, ông còn mặc một bộ âu phục được cắt may rất tinh xảo, khi ngồi xổm xuống vẫn cao hơn nhóc cương thi Tương Tư Hoành rất nhiều.

Ông cúi đầu thấp xuống, cố gắng để tầm mắt của mình ngang với nhóc cương thi Tương Tư Hoành.

“Tương Tư Hoành, cảm ơn cháu.”

Không ai ngờ được Minh Vương lại bỗng nhiên ngồi xổm xuống trước mặt bao nhiêu người như vậy, hơn nữa còn nói lời cảm ơn với con trai của đối thủ một mất một còn của mình như thế.

Đặc biệt là đối thủ một mất một còn của ông - Tương Uyên, lúc này anh ta đã ngẩn người ra.

Tên khốn Phong Đô Đại Đế kia đổi tính đổi nết rồi à?

Nhóc cương thi Tương Tư Hoành ngẩn người, vội lắc đầu.

“Không... Không phải cháu, chú… chú… Minh… Minh, là… là anh Lục Hoài biết ở đây có âm khí, nên đưa Tể Tể tới nơi này.”

Minh Vương vươn tay, chạm nhẹ vào mái tóc đỏ tươi của cậu nhóc, khác hẳn với sự lạnh lẽo và cứng rắn trong tưởng tượng, mái tóc của nhóc cương thi thật mềm mại và thoải mái tới bất ngờ.

“Vậy chú vẫn phải cảm ơn cháu, cháu đã giúp Tể Tể, và cùng bảo vệ những người đó.”

Gương mặt trắng bệch của nhóc cương thi Tương Tư Hoành hơi đỏ lên.

Tương Uyên đang đứng ngẩn người chợt kêu lên một tiếng.

Anh ta muốn ôm con trai một cái, kết quả lại bị con trai né tránh.

Ấy vậy mà đối thủ một mất một còn của anh ta – Phong Đô Đại Đế lại có thể sờ đầu con trai anh ta!

Đầu là nơi có thể để người khác tuỳ tiện sờ như vậy sao?

Cho dù Phong Đô Đại Đế đang bị thương rất nặng, nhưng vẫn có thể dùng tay không bóp nát đỉnh đầu của con trai anh ta đấy.

Tương Uyên vừa sốt ruột vừa sợ hãi, gần giống như người bị mắc chứng tự kỷ.

Minh Vương lại sờ sờ cái đầu nhỏ của Tương Tư Hoành một lần nữa, sau đó mới đứng lên, nhìn về phía Lục Hoài đang được Hoắc Tư Lâm bế trong lòng.

“Lục Hoài, cảm ơn cháu đã tìm đồ ăn giúp Tể Tể.”

Bạn nhỏ Lục Hoài 8 tuổi: “...”

Độit nhiên được trải nghiệm quá nhiều, cậu bé đã ngây người rồi.

Qua một hồi lâu, cậu bé mới tìm lại được giọng nói của mình.

“Ngài... Ngài... Ngài là Phong Đô Đại Đế? Là Minh Vương trong lời đồn sao?”

Minh Vương cố gắng duy trì nụ cười trên môi, rốt cuộc thằng nhóc này cũng được coi là ân nhân của con gái ông.

Khi đó con gái bị thương rất nặng, bé đã dùng hồn phách của mình để xé rách kết giới của Địa Phủ, sau đó hồn phách lại phải quay về thân thể tại nhân gian, nếu không có chỗ âm khí này tiếp ứng kịp thời, chỉ sợ là lúc này con gái ông đã rơi vào giấc ngủ say.

------------------------------

e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free