Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 727:

Kết quả nhóc cương thi Tương Tư Hoành lại lập tức bán đứng bé.

“Tể Tể, mau để anh kiểm tra vết thương của em.”

Mấy anh em nhà họ Hoắc ngay lập tức thu hồi lại cảm xúc khó tả vừa rồi, lấy lại tinh thần, đồng loạt vây quanh Tể Tể.

“Tể Tể, em bị sao thế?”

“Tể Tể, em bị thương ở đâu?”

“Tể Tể, mau để anh Tiểu Tương của em kiểm tra đi.”

“Tể Tể, anh cả bế em nhé.”

“Tể Tể, có phải đau lắm hay không?”

“Tể Tể, anh giúp em truyền âm khí!”

...

Cho dù nhóc cương thi Tương Tư Hoành có truyền bao nhiêu âm khí cho Tể Tể, Tể Tể đều không thể hấp thụ được chút nào.

Nhóc cương thi Tương Tư Hoành sốt ruột tới độ rơi nước mắt.

Tể Tể cười khúc khích, nhưng bé vừa cười, máu tươi lại không ngừng trào ra từ miệng.

Nhưng Tể Tể lại chẳng hay biết gì.

“Không có, không có, Tể Tể vẫn ổn. Chỉ có hơi buồn ngủ thôi, Tể Tể muốn đi ngủ.”

Vết thương của bé khá nặng, cảm giác phổi đau gấp cả ngàn vạn lần so với nỗi đau bị nhược thuỷ thiêu đốt.

Nhưng bé vẫn rất vui, vì bé không nhìn thấy một nhân viên nào của Địa Phủ tới bệnh viện này cả, có nghĩa bé đã bảo vệ được tính mạng của 393 người kia.

Thật tốt quá!

Chính vì có quá nhiều người, nên dù bé có là công chúa nhỏ của Địa Phủ, là con gái của cha Minh Vương, cũng không thể né tránh được quy tắc và sự trừng phạt của Địa Phủ.

Bốn anh em Hoắc Tư Lâm, Hoắc Tư Cẩn, Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần lần đầu tiên nhìn thấy Tể Tể nôn ra máu, ai nấy đều sợ tới mức vội vàng dùng tay lau máu cho Tể Tể.

“Tể Tể, đừng ngủ, em nói chuyện cùng anh nhé.”

“Đúng! Tể Tể, em đừng ngủ, không được ngủ đâu!”

“Tể Tể, anh ba không cho em về Địa Phủ đâu, nếu không anh ba cũng tới Địa Phủ báo tên đấy, đã đi là sẽ không trở lại, ở lại Địa Phủ cả đời luôn!”

Tể Tể nghe thấy anh ba cũng đòi tới Địa Phủ, đành phải vất vả nâng mí mắt đã sắp sụp xuống lên.

“Anh ba, anh mới có 8 tuổi, không thể nào xuống Địa Phủ sớm như vậy đâu, cũng không thể ở đó cả đời!”

Nói tới đây, Tể Tể lại cười rộ lên.

“Tể Tể đồng ý với anh ba, em còn phải dưỡng lão tống chung cho anh ba, ừm… còn chăm lo cho cả con cháu của anh ba nữa…”

(Dưỡng lão tống chung 养老送终: Chăm sóc một người tới tận khi cuối đời và lo liệu chuyện mai táng cho người đó thật thoả đáng)

Hoắc Tư Thần: “...”

Hoắc Tư Thần bị Tể Tể dọa đến mức không cầm được nước mắt mà khóc oà lên.

“Tể Tể! Tể Tể! Oa oa oa... Tể Tể em đừng dọa anh ba, anh ba sợ! Hu hu hu...”

****2:

Tể Tể cũng không muốn hù doạ anh ba của mình, chỉ là bé không thể chống chế được việc mình nôn ra máu.

Vì thế, bé ngẩng cái đầu nhỏ lên, cố gắng để máu tươi không chảy ra nữa.

Hoắc Tư Thần thấy thế, càng khóc lớn hơn.

Hoắc Tư Lâm, Hoắc Tư Cẩn và Hoắc Tư Tước cũng rất sợ hãi, sao Tể Tể lại chảy máu chứ?

Trước kia cho dù Tể Tể có bị nướng cũng chưa từng chảy máu.

“Tể Tể!”

“Tể Tể!”

Dưới tình thế cấp bạch, nhóc cương thi Tương Tư Hoành lần đầu tiên liên hệ với người cha cương thi của mình.

Ban đầu cậu nhóc còn cho rằng mình không thể liên hệ được với cha, dù sao hai cha con cũng cách xa hàng ngàn dặm, cậu không biết phải liên hệ với đối phương như thế nào.

Nhưng bây giờ trong đầu cậu nhóc chỉ vừa xuất hiện suy nghĩ này, đã có thể cảm nhận rõ ràng được sự ràng buộc của huyết thống.

Nhóc có thể cảm nhận được cha cương thi cũng đang muốn tìm mình.

“Cha ơi!”

Tại Địa Phủ bên bờ Nhược Thủy, Tương Uyên vốn đang nhìn chằm chằm vào những vết nứt trên kết giới của Địa Phủ, chợt cảm nhận được con trai đã thức tỉnh sức mạnh và huyết mạch của hoàng tộc cương thi, anh ta mừng rỡ như điên.

Một khi sức mạnh của huyết mạch hoàng tộc cương thi được thức tỉnh, chỉ cần mỗi khi con trai muốn tìm anh ta, vậy họ chẳng cần phải liên lạc cũng có thể lập tức xác định được vị trí của đối phương.

Tương Uyên vui mừng tới nỗi không nói nổi nên lời.

“Tư... Tư... Tư Hoành, con...”

Tốc độ nói chuyện của nhóc cương thi Tương Tư Hoành rất nhanh, cũng vô cùng vội vàng, thậm chí còn xen lẫn sự sợ hãi.

“Cha ơi, cha có thể đi tìm cha của Tể Tể được không? Tể Tể nôn ra máu rồi, nôn ra rất nhiều máu, con không ngăn lại được, sức mạnh của cương thi căn bản chẳng giúp được gì cho Tể Tể!”

Tương Uyên: “...”

Anh ta không thể nói rõ tâm trạng của mình lúc này.

Giống như người thích ngọt nhưng lại bị nhét một miếng mướp đắng vào miệng vậy.

Mùi vị đó…

Vừa chua lại vừa chát, còn… dư vị kéo dài vô tận.

Không nghe được lời đáp lại, nhóc cương thi Tương Tư Hoành nhìn sắc mặt đã bắt đầu tái xanh của Tể Tể, cảm thấy trái tim đã lâu không đập trong lồng ngực mình sắp nổ tung.

“Cha ơi?”

Tương Uyên giật mình một cái, lập tức hoàn hồn.

Người đầu liên con trai liên lạc sau khi vừa mới thức tỉnh sức mạnh huyết thống chính là anh, cho dù không phải vì con trai thấy nhớ anh, nhưng anh cũng phải tích cực đáp lại.

Bằng không, đoán chừng đây là lần đầu tiên con trai chủ động liên lạc với anh, cũng là lần cuối cùng con trai chủ động liên lạc với anh.

“Tư Hoành, cha ở đây, tìm cha ruột của Minh Tể Tể đúng không? Cha biết rồi, bây giờ cha sẽ lập tức dẫn cha ruột của Tể Tể tới gặp con bé.”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free