Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 728:
Nhóc cương thi Tương Tư Hoành vừa mới chuẩn bị cắt đứt liên lạc, lại nghe thấy tiếng nói thầm mang đầy sự nghi hoặc của cha cương thi.
“Với thực lực rách nát hiện tại của tên khốn Phong Đô Đại Đế kia, tìm ông ta thì có thể giúp được gì cơ chứ?”
Trái tim của nhóc cương thi Tương Tư Hoành lập tức rơi xuống tận đáy vực.
Cậu nhóc còn muốn hỏi thêm gì đó, nhưng Tương Uyên đã cắt đứt liên lạc, chạy thẳng đi tìm Phong Đô Đại Đế.
Lục Hoài đứng cách mọi người khoảng 3, 4 bước chân, nhìn thấy khóe miệng của Tể Tể không ngừng trào ra máu tươi, cùng với Hoắc Tư Thần khóc tới mức sắp tắt thở, bàn tay nhỏ siết chặt rồi thả lỏng, sau đó lại siết chặt.
Cậu bé khẽ mím môi, lê đôi chân đang chảy máu đi tới trước mặt Hoắc Tư Lâm.
Giọng nói của cậu bé trở nên rất lạnh lùng: “Tể Tể ăn âm khí?”
Ánh mắt sắc bén của Hoắc Tư Lâm nhìn chằm chằm vào Lục Hoài, nhưng nhớ tới hoàn cảnh đặc biệt của Tể Tể hiện tại, bèn nhẹ nhàng gật đầu.
“Đúng!”
Lục Hoài nhanh chóng lên tiếng: “Tôi biết nơi nào có âm khí, có rất nhiều, rất nhiều âm khí.”
Hoắc Tư Cẩn vừa cúp điện thoại liền bế Tể Tể lên, nhìn về phía Lục Hoài: “Đưa chúng tôi tới đó đi!”
Lục Hoài gật đầu, tầm mắt của Hoắc Tư Lâm rơi xuống chân của cậu bé, bèn nhanh chóng đi tới bế cậu bé lên, đi thẳng đến bãi đậu xe của bệnh viện An Tân.
Cũng may là bãi đậu xe cách chỗ này rất gần, Hoắc Tư Lâm ôm Lục Hoài, Hoắc Tư Cẩn ôm Tể Tể, Hoắc Tư Tước dẫn theo Hoắc Tư Thần nước mắt chảy thành sông và nhóc cương thi Tương Tư Hoành đang vô cùng căng thẳng đi tới bãi đậu xe, sau đó mọi người cùng trèo lên xe.
Lúc này, chẳng ai còn tâm trí đâu mà lo lắng trên xe đang vượt quá số người cho phép nữa, mà chỉ muốn nhanh chóng giúp Tể Tể khá lên.
Nơi Lục Hoài nhắc tới cách đó không xa, kỳ thực nơi ấy ở ngay cạnh bệnh viện An Tân.
Tuy nhiên, nó không nằm trong phạm vi của bệnh viện An Tân, mà nằm trong một con hẻm nhỏ cách bệnh viện An Tân hai con phố.
Một nhóm bảy người xuống xe ở lối vào của một con hẻm chật hẹp, Hoắc Tư Lâm bế Lục Hoài đi trước dẫn đường, hết rẽ trái tới rẽ phải, chẳng mấy chốc họ đã tới được nơi sâu nhất của con hẻm.
Những gì Hoắc Tư Lâm và những người khác nhìn thấy ban đầu là một ngõ cụt, phía trước có một bức tường.
Nhóc cương thi Tương Tư Hoành đập lên tường một cái, toàn bộ hình ảnh bỗng nhiên thay đổi.
Một kết giới bao phủ quanh toàn bộ khu vực này lập tức vỡ vụn, để lộ ra một cánh cửa sắt khép hờ đã rỉ sét.
Phía sau cánh cửa sắt ấy là một lò mổ đã bỏ hoang từ lâu, vào khoảnh khắc kết giới bị phá vỡ, mọi người đều có thể cảm nhận được một luồng khí lạnh khủng khiếp và kỳ lạ thổi thẳng vào mặt.
Môi trường ở đây vừa dơ vừa loạn, bây giờ đang là mùa thu, khắp nơi vẫn có thể nhìn thấy ruồi bọ bay vo ve, lông lợn, lông gà, cùng nhiều loại lông động vật khác vương vãi khắp mọi nơi, thậm chí trên mặt đất lồi lõm còn có cả những vết máu dày đặc.
Đương nhiên, còn có cả mùi hôi thối nồng nặc, tanh tưởi khiến người ta buồn nôn.
Hoắc Tư Lâm và những người khác nhìn thấy cảnh tượng này, ngửi thấy mùi hôi này, lập tức cảm thấy buồn nôn, ai nấy đều vô thức nín thở.
Tể Tể đang được Hoắc Tư Cẩn ôm trong lòng bất chợt trở nên phấn kích.
“Ăn ngon!”
Hoắc Tư Thần đang khóc tới nỗi co giật cảm thấy nếu lúc này Tể Tể không bị thương nặng tới nỗi hù chết người, cậu nhóc nhất định sẽ hoài nghi nhân sinh.
Nhưng khi nhìn thấy những chiếc bóng màu đen tuyền lần lượt xuất hiện, trông như là mèo hoang, chó hoang và các loài động vật khác, cậu nhóc lập tức ngây ra.
“Tể Tể, này...”
Lục Hoài bỗng nhiên ngắt lời Hoắc Tư Thần, nhắc nhở mọi người: “Bọn chúng đều là lệ quỷ, tuy rằng chỉ là động vật, như chúng còn hung tàn hơn cả con người khi hóa thành quỷ! Mọi người…”
Cậu bé còn chưa kịp dứt lời, vô số âm hồn động vật từ nơi sâu nhất trong lò mổ đã xông thẳng về phía Tể Tể.
Ngay khi nhóc cương thi Tương Tư Hoành chuẩn bị bảo vệ Tể Tể, lại thấy Tể Tể hoá thành một tàn ảnh, bay thẳng vào giữa vô số âm hồn động vật đáng sợ với tốc độ nhanh như sét đánh.
Mấy anh em nhà họ Hoắc cũng bị dọa nhảy dựng.
“Tể Tể!”
Nhóc cương thi Tương Tư Hoành có thể nhìn thấy rõ ràng, Tể Tể lao thẳng vào đám lệ quỷ hung tàn đáng sợ, sau đó bé há chiếc miệng nhỏ ra, không ngừng cắn nuốt.
Biểu cảm đó... Khỏi phải nói cũng biết vui mừng tới cỡ nào!
Nhóc cương thi Tương Tư Hoành mím miệng nhỏ, thấy các anh trai vẫn đang sợ hãi, cậu nhóc vội vàng giải thích.
“Tể Tể không sao đâu, em ấy đang ăn uống rất vui vẻ, vô cùng vui vẻ.”
Mấy anh em nhà họ Hoắc: “...”
Lục Hoài tuy rằng có biết một chút thuật pháp, nhưng xét cho cùng đều là lén học được, cho nên không được giỏi cho lắm.
Tuy nhiên cậu bé lại có được mắt Âm Dương từ khi mới lọt lòng mẹ, cho nên mới biết ở đây có rất nhiều quỷ.
Hoắc Tư Cẩn bỗng nhiên nghiêng đầu, hỏi cậu bé: “Làm sao mà em biết được ở đây có nhiều… quỷ như vậy?”
Trên mặt Lục Hoài không có biểu tình gì, nhưng trong mắt lại tràn ngập sự hung ác và tàn bạo.
“Bởi vì khi những con quỷ này còn sống… đa phần đều do tôi đưa tới nơi này!”