Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 726:
Ổ điện và dây cắm ngay bên cạnh đó cũng lập tức bắt lửa, khắp đường đi đều có tia điện và tia lửa, toàn bộ phòng sách nháy mắt đã hóa thành biển lửa.
Ông cụ Mặc vừa hộc máu vừa nhanh chóng hy sinh hai lá bùa bình an, một tấm để che chở cho Mặc Thiếu Huy, một tấm để bảo vệ chính mình.
Khoảnh khắc nghe thấy tiếng hét của cha mình, Mặc Thiếu Huy vội quỳ rạp dưới đất với vẻ mặt đầy hoảng sợ, thấy ống quần của cha dính lửa, ông ta nhanh chóng đứng dậy rồi đỡ cha đã ngã trên mặt đất, lảo đảo chạy tới hướng cửa.
Hiệu ứng cách âm của phòng sách quá tốt, thế nên khi Mặc Thiếu Huy đỡ ông cụ Mặc đang không ngừng hộc máu mà chạy ra đến ngoài cửa, những người giúp việc trong nhà không khỏi nhìn hai cha con họ với vẻ mặt kinh ngạc.
“Ông chủ, giám đốc Mặc, hai người…”
Khi nhìn thấy ánh lửa hừng hực hiện ra từ phía phòng sách, người giúp việc sợ tới nỗi mặt mũi trắng bệch.
“... Cháy! Mau... Mau ngắt điện đi!”
“120, mau gọi 120, ông chủ hộc máu rồi!”
...
Nhà của nhà họ Mặc loạn như tơ vò.
Trong bệnh viện An Tân, bức tường ban đầu được Tể Tể bảo vệ đã chậm rãi đổ xuống.
Trong lúc bé đang bảo vệ mọi người, bỗng nhiên cảm nhận được có người đang nhìn trộm.
Tể Tể vốn đang bị thương nặng, lúc này lại gần như dùng toàn bộ sức lực của mình để bảo vệ cho tòa nhà này, chỉ mong những bệnh nhân và lính cứu hỏa rời khỏi tòa nhà này có thể chạy càng xa càng tốt.
Nếu đã tạm thời giữ lại được mạng sống của những người này, đương nhiên bé cũng không muốn thấy họ bị thương nặng.
Bé cũng nhìn thấy quần áo mà nhiều người nhà bệnh nhân trong tòa nhà này mặc có chất lượng không tốt, hơn nữa có vài bộ còn được vá lại.
Bé nhớ rõ bà Mạnh Bà từng nói tốc độ phát triển của nhân gian hiện tại rất nhanh, đa phần người dân Hoa Quốc đã thoát nghèo và trở nên khá giả, chỉ còn một số ít khu vực là vẫn còn vài hộ nghèo khó, tóm lại là phần lớn xã hội đều khá giả.
Mà nơi bé đang đứng bây giờ chính là thủ đô của Hoa Quốc, là thành phố thịnh vượng nhất của Hoa Quốc.
Trong khoa nội trú của bệnh viện đặt tại thành phố phồn vinh nhất cả nước, ấy vậy mà bé vẫn có thể nhìn thấy những người nhà bệnh nhân mặc quần áo vá.
Tể Tể nhíu mày, bé biết đây là tình huống khó có thể tránh khỏi.
Nhưng bé không muốn những người thân của các bệnh nhân này bị thương nặng trong trận hỏa hoạn, bởi vì như vậy sẽ chỉ khiến họ càng khốn khổ hơn mà thôi.
Tất nhiên, chuyện ấy cũng sẽ trở thành cọng rơm cuối cùng nghiền nát bọn họ.
Bé đã cố gắng hết sức để bảo vệ những người này, ấy vậy mà vẫn có tên khốn muốn nhìn trộm.
Lúc này bé đã rất tức giận.
Cho dù bản thân lại phun ra một ngụm máu, nhưng bé không quan tâm mà trực tiếp ngưng tụ một luồng âm khí tinh khiết nhất đánh ngược lại người nọ.
Nhóc cương thi Tương Tư Hoành ở bên cạnh cũng nhận ra có người đang nhìn trộm, cậu nhóc cũng học theo Tể Tể, ngưng tụ một luồng âm khí, hoá thành một thanh kiếm sắc bén và lạnh lẽo, rồi cùng Tể Tể đánh vào khoảng không.
Từ thời điểm môi giới kia bị phá vỡ, bởi vì Tể Tể và nhóc cương thi Tương Tư Hoành cùng dùng sức để đối phó với kẻ nhìn trộm, tòa nhà mất đi sự bảo vệ của hai đứa nhỏ nên đã lập tức sụp xuống, trở thành một đống đổ nát.
Cũng trong khoảnh khắc tòa nhà sụp xuống ấy, hai đứa nhỏ đã nhìn thấy các anh của mình xen vào trong đám đông, lao thẳng tới nơi này.
Tể Tể: “Các anh trai vào rồi!”
Nhóc cương thi Tương Tư Hoành: “Mau chặn các anh trai lại!”
Tể Tể lau máu trên khóe miệng, cùng nhóc cương thi Tương Tư Hoành chạy tới bên cạnh các anh trai trước khi toà nhà này hoàn toàn sụp đổ, nhân tiện Tể Tể cũng bế luôn bạn nhỏ Lục Hoài chưa kịp vọt vào trong, dịch chuyển tới một con hẻm nhỏ của một khu dân cư phía đông cạnh bệnh viện.
Năm người Hoắc Tư Lâm, Hoắc Tư Cẩn, Hoắc Tư Tước, Hoắc Tư Thần và Lục Hoài đều ngây ra.
Rốt cuộc, vừa rồi họ còn đi ngang qua vô số người đang chạy trốn ra khỏi nơi này, để tiến thẳng đến tòa nhà nơi đám cháy bùng phát.
Họ vừa lao vào đại sảnh đầy khói, còn chưa kịp nghĩ ra cách tìm để chia nhau ra tìm hai bạn nhỏ Tể Tể và Tương Tư Hoành, đã bị ai đó túm lấy cổ áo, sau đó đột nhiên bị nhấc lên, hai chân cách mặt đất một đoạn.
Trong khoảnh khắc đó, bốn anh em nhà họ Hoắc và bạn nhỏ Lục Hoài đều không thể miêu tả được cảm xúc của mình.
Đầu tiên là sợ hãi, sau đó là kinh hỉ (vừa ngạc nhiên vừa vui mừng).
Nhất định là Tể Tể và Tiểu Tương!
Vì từ nhỏ đã được nhà họ Mặc nuôi dạy như một thứ vũ khí hình người, nên sau khi nỗi khiếp sợ qua đi, bạn nhỏ Lục Hoài rất nhanh đã bình tĩnh trở lại.
Tiếp theo đó cậu bé bị sốc trước hành động dám nhảy vào giữa toà nhà cuồn cuộn khói của mấy anh em nhà họ Hoắc.
Một người lạnh lùng như cậu bé, ấy vậy mà lại vì một em gái nhỏ mới gặp mặt lần đầu mà không màng tới cả tính mạng của bản thân, dám lao lên cứu người.
Não cậu bị úng nước rồi sao?
Hai là bị chó tha mất não rồi?
Bạn nhỏ Lục Hoài có sự hoài nghi sâu sắc về cuộc đời!
Tể Tể và nhóc cương thi Tương Tư Hoành đặt các anh xuống, khi các anh nhìn về phía mình, bé nhanh chóng cúi đầu, dùng bàn tay mập mạp của mình lau nhanh miệng để các anh không nhìn thấy bé bị thương.