Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 725:

Một nhân viên truyền thông đã ghi lại cảnh tượng này, mỗi một người dân ngồi xem trước TV đều kinh hãi trước hình ảnh khói bụi cuồn cuộn, tường gạch, đất cát nằm ngổn ngang, bê tông cốt thép gãy đổ.

Một đoạn video dài chưa đầy một phút về cảnh một tòa nhà sụp đổ đã đạt 70 triệu lượt xem chỉ trong vòng 10 phút, hơn nữa số lượt xem còn tiếp tục tăng lên.

Ngay khi nhận được tin từ con trai cả, rằng kế hoạch thứ hai đã khởi động, ông cụ Mặc lập tức tiến vào mật thất.

Ông ta ngồi xếp bằng trong trận pháp ngũ hành bát quái, nhắm mắt lại như đang lặng lẽ chờ đợi điều gì đó.

Một phút trôi qua.

Mười phút trôi qua.

Nửa tiếng trôi qua...

...

Ông cụ Mặc ngồi xếp bằng giữa trận đồ ngũ hành bát quái như một bức tượng thạch điêu bỗng nhíu mày, nhưng mắt vẫn không mở ra, mà thay vào đó, ông ta sử dụng biển ý thức để kiểm tra xung quanh.

Trận pháp trong mật thất không hề có chút dao động nào.

Ông ta huy động nội lực, lại tiếp tục đợi thêm 5 phút nữa, nhưng trận pháp vẫn không có biến động.

Trông mật thất vẫn sạch sẽ như lúc ông ta mới bước vào, chẳng hề có lấy một chút âm khí.

Thậm chí không có một hồn phách nào được truyền tống tới.

Ông cụ Mặc bỗng nhiên mở bừng mắt, trong ánh sáng lờ mờ và lạnh lẽo của mật thất, đôi mắt vốn có hơi đục của ông ta tràn ngập tà khí.

Trong mật thất vẫn chẳng xuất hiện thứ gì, vậy có nghĩa là phía bên bệnh viện đã xảy ra sự cố gì đó.

Ông cụ Mặc nhanh chóng rời khỏi mật thất để quay về phòng sách, cùng lúc đó Mặc Thiếu Huy cũng tiến từ ngoài vào, đang chuẩn bị cởi áo khoác ra để nghỉ ngơi.

Nhìn thấy ông cụ Mặc đi ra, sắc mặt Mặc Thiếu Huy thay đổi, ông ta đã không thể khống chế được hết thảy.

“Cha, kế hoạch thứ hai đã được triển khai một cách rất hoàn mỹ, cha… không phải nên ở trong mật thất sao?”

Ông cụ Mặc lắc đầu, cầm lấy điều khiển từ xa mở TV trong phòng sách lên.

Trong lòng Mặc Thiếu Huy khẽ động, ông ta biết phía bên bệnh viện nhất định đã xảy ra biến cố.

Nhưng bầu trời đã sắp tối, toà nhà cũng đổ sụp, cho dù đám lính cứu hoả có ba đầu sáu tay, thì trong tình cảnh hỗn loạn như vậy, đám lính cứu hoả ấy có thể cứu được bao nhiêu người chứ?

Toàn bộ khu nội trú thứ hai có tất thảy 130 bệnh nhân, mà mỗi bệnh nhân có ít nhất một người nhà đi cùng để chăm nom, cộng với nhân viên y tế làm việc trong ngày hôm nay… số lượng tử vong ít nhất cũng phải từ 500 người trở lên.

Trong lòng Mặc Thiếu Huy xuất hiện đủ loại nghi ngờ, nhưng tin tức trong TV đã nhanh chóng cho ông ta biết được đáp án.

“Khoa nội trú thứ hai của bệnh viện An Tân là nơi đầu tiên bắt lửa, sau khi lửa nổi lên chưa tới 10 phút, toàn bộ toà nhà đã bắt đầu ngả nghiêng, chỉ trong vòng chưa tới một phút tiếp theo, toàn bộ toà nhà đã sụp xuống, tại hiện trường khói bụi bốc lên cuồn cuộn, người đứng cách toà nhà đó 50 mét cũng bị thương do sỏi đá vụn bắn ra.”

Phóng viên hít một hơi thật sâu, cảm xúc của người nọ rõ ràng đã bị kích động.

“Nhưng điều khiến mọi người ngạc nhiên hơn chính là, tại hiện trường không có một người nào tử vong, bao gồm cả những nhân viên lính cứu hỏa đã lao vào tòa nhà để dập lửa và các nhân viên cảnh sát được điều động tới giúp đỡ vào thời điểm đó.”

Mặc Thiếu Huy khiếp sợ, không tự chủ được mà đứng lên: “Sao có thể như vậy?”

Ông cụ Mặc chăm chú nhìn vào tòa nhà đã biến thành một đống đổ nát chỉ trong chốc lát, ông ta có thể thấy âm khí dày đặc đến mức bao trùm toàn bộ tòa nhà mà các đệ tử Đạo môn bình thường không thể nhìn thấy.

****1:

Âm khí nồng đậm như vậy, nói là che trời cũng không quá.

Cho dù ông ta đã kích hoạt toàn bộ nội lực của mình để quan sát, những vẫn không thể nhìn xuyên qua được làn âm khí kia.

Loại âm khí có thể che lấp được cả bầu trời thế này, cho dù là ác quỷ cấp “Vương” xuất hiện cũng không thể nào tạo ra được âm khí hùng hậu như vậy, trừ phi đó là vị Diêm Quân đứng đầu trong Thập điện của Địa Phủ.

Mỗi một vị Diêm Quân trong thập điện đều có nhiệm vụ riêng, riêng Phong Đô Đại Đế thì đảm nhận nhiệm vụ cai quản toàn bộ Địa Phủ, mỗi ngày đều bận tới nỗi không ngẩng đầu lên được, sao lại có thời gian mà giải quyết mấy chuyện vớ vẩn tại nhân gian chứ?

Lần đầu tiên sắc mặt của ông cụ Mặc phải thay đổi, ngón tay cái bên phải trượt lên trên ngón trỏ, ngón trỏ của ông ta lập tức chảy máu, rồi ông cụ Mặc nhanh chóng vẽ một lá bùa trên không trung.

Sau khi vẽ bùa xong, ông ta nhẹ nhàng đẩy lá bùa kia về phía màn hình TV, nhẹ nhàng nói ra một chữ.

“Phá!”

Ánh sáng màu đỏ tươi đến quỷ dị vừa chạm vào màn hình TV đã đọng lại, sau đó bùa chú chợt phóng lớn, rồi bắn ngược về phía hai cha con ông cụ Mặc cùng Mặc Thiếu Huy với tốc độ sét đánh không kịp bưng tai.

“Nằm sấp xuống!”

Ông cụ Mặc chỉ kịp hô lên một câu như vậy, cả người đã bị sự phản phệ của bùa chú hất bay ra xa.

Tất cả các trận pháp trong phòng sách cũng vỡ nát ngay vào giây phút này.

Cùng lúc đó, huyết phù rách tan, một tia lửa bùng lên, tia lửa rơi xuống một cuốn sách đơn trên bàn làm việc, cuốn sách đơn duy nhất cứ như vậy mà bắt lửa.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free