Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 722:
Nhưng ngay cả khi đã điều động tới bốn chiếc xe thang như vậy tới đây, số lượng xe vẫn quá ít.
Lối thoát hiểm đã chật kín người, tiếng khóc, tiếng la, tiếng kêu hoảng sợ vang vọng khắp mọi ngóc ngách.
Mặc dù lực lượng cứu hỏa đã cố gắng hết sức trấn an người bệnh, nhưng những tiếng khóc than vẫn chẳng dứt.
Có ai không sợ chết?
Ai cũng sợ chết cả!
Cho nên những bệnh nhân bị mắc kẹt trong các tòa nhà cao tầng gần như đã khóc vì tuyệt vọng.
Một số không thể di chuyển vì không có người nhà đi cùng, khi nhìn thấy ngọn lửa lan rộng, họ đã cố dùng cả hai tay hai chân để leo lên, sau đó ngã nhào xuống đất.
Bị dẫm đạp, bị hất văng…
Thế lửa càng lúc càng dữ dội hơn, ngọn lửa đã bốc cao mấy mét.
Mọi người trong tòa nhà đều muốn chạy ra ngoài, ai cũng muốn sống sót!
Có người chồng đã bỏ mặc người vợ bị liệt đã ở bên mình 4, 5 năm nay để bỏ chạy, có người con gái đang hứa hẹn với cha già sắp qua đời của mình sẽ canh giữ di sản của ông cũng đành buông tay cha mà chạy.
Cũng có người khoảng 30, 40 tuổi đang mắc bệnh nan y, dưới gối còn có một đứa nhỏ mới mười mấy tuổi, đang ôm chặt người thân mà không ngừng kêu “cứu mạng”…
Bản chất xấu xí của con người được thể hiện rõ nét vào lúc này.
Bản chất thuần thiện của con người cũng được thể hiện một cách sinh động vào lúc này.
Ông cụ đẩy con gái mình ra để họ có thể chạy trốn!
Đứa bé 4, 5 tuổi mắc bệnh hiểm nghèo không ngừng khóc lóc kêu la “cha mẹ đừng lo cho con, mau đi đi, sau này hãy sinh cho con một đứa em trai hoặc một em gái”…
Một đôi vợ chồng già cả đời nương tựa lẫn nhau, một người bệnh nặng còn người kia lặng lẽ tựa vào đầu giường, không bao giờ rời bỏ…
...
Thậm chí có nhóm người liều cả sinh mạng của mình để lao vào giữa đám lửa đang cháy rừng rực.
Tể Tể nhìn mà hốc mắt ướt nóng, máu trong cổ họng dâng lên dữ dội, nhưng bị bé cố nuốt xuống hết lần này đến lần khác.
Sau khi nhanh chóng khiêng những người bệnh ở tầng gần đám cháy nhất và tầng cao nhất ra ngoài, nhóc cương thi Tương Tư Hoành vừa trở lại thấy Tể Tể đã tỉnh, cậu nhóc vội vàng chạy tới.
“Tể Tể?”
Tể Tể nuốt lại dòng máu đang trào lên cổ họng và hít một hơi thật sâu.
“Anh Tiểu Tương, anh nhanh lên một chút, Tể Tể thấy tòa nhà này sắp sụp rồi.”
Đúng vậy!
Tòa nhà này sắp sụp!
Đây là nguyên nhân quan trọng khiến Tể Tể phải hoảng hốt như vậy, trước đó bé không nhìn ra, nhưng bây giờ càng lúc càng tới gần thời điểm toà nhà sụp đổ, bé đã nhìn thấy điểm cuối của 393 mạng người rồi.
Đặc biệt là mấy chục nhân viên cứu hoả sẽ không may may thoát khỏi đám cháy kia, hốc mắt Tể Tể đỏ hoe.
Một tia kinh hoàng lóe lên trong đôi mắt đỏ tươi của nhóc cương thi Tương Tư Hoành, cậu nhóc cũng chẳng có thời gian để dò hỏi Tể Tể nữa, sức mạnh cương thi lại bùng nổ, cơ thể cậu nhóc lập tức hóa thành một luồng dư ảnh.
Tể Tể nhân cơ hội này bày ra kết giới, đồng thời chặn toàn bộ các thiết bị thu tín hiệu trong tòa nhà này lại.
Sức mạnh tiêu hao nghiêm trọng, Tể Tể cảm thấy ngực mình đau nhói, muốn kìm lại, nhưng đột nhiên bé lại há miệng phun ra một ngụm máu lớn.
Nhóc cương thi Tương Tư Hoành hoá thành một luồng tàn ảnh chạy đi giúp đỡ người bệnh bỗng sững người, cậu nhóc thình lình nhìn về phía ngọn lửa rực cháy, chợt bộc phát sức mạnh chưa từng có.
“Gầm!”
Cương thi khi muốn thi hoả phải tìm tới những nơi cực âm cực hàn, sau khi sức mạnh tối đa trong cơ thể được kích hoạt, âm khí quanh thân nhóc cương thi khi chạm vào nước do nhân viên cứu hỏa phun ra đã tạo thành những mảng sương lạnh.
Lấy nó làm trung tâm, âm khí lan ra khắp bốn phương tám hướng, len lỏi vào mọi ngóc ngách, trước tiên là hơi nước trên sàn nhà, vách tường và trần nhà lần lượt hoá thành sương giá, cuối cùng biến thành một lớp băng mỏng.
Bất cứ nơi nào băng chạm tới, ngay cả ngọn lửa đang cháy hừng hực cũng bị dập tắt ngay lập tức.
Đôi mắt của nhóc cương thi Tương Tư Hoành đỏ rực, những chiếc răng nanh màu lam cũng đang dần thay đổi.
Những chiếc răng nanh màu xanh đậm ban đầu được kích thích bởi sức mạnh từ từ rút lại trong lúc bất tri bất giác, mái tóc đỏ rực vừa mọc ra cũng đột nhiên trở nên ngắn hơn một chút.
Những chiếc móng tay dài nhọn cũng biến mất trong giây lát, biến thành mười ngón tay sạch sẽ và nhợt nhạt như ban đầu.
Hai viên lính cứu hỏa đầu tiên lao vào tìm kiếm và cứu người ở tầng trên thấy cảnh này không khỏi trợn mắt há mồm.
Khi bọn họ nhìn thấy nhóc cương thi Tương Tư Hoành, nhóc cương thi Tương Tư Hoành cũng đã nhìn thấy bọn họ.
Khoảnh khắc ấy, những chiếc răng nanh trong miệng nhóc cương thi Tương Tư Hoành vừa mới rút về lại lần nữa dài ra, cậu nhóc nhìn chằm chằm vào hai người nọ như đang nhìn vào con mồi.
Trước khi hai viên lính cứu hỏa kịp phản ứng lại, cơ thể của nhóc cương thi lại lần nữa biến hoá, hoá thành một luồng dư ảnh phóng thẳng tới chỗ hai người họ.
Lại một tiếng gầm kinh hoàng vang lên, nhóc cương thi Tương Tư Hoành hé miệng để lộ ra những chiếc răng cương thi sắc bén, chĩa vào phần cổ dưới lớp mặt nạ phòng độc của hai người lính cứu hỏa.
Một cánh tay mềm mại đầy thịt đột nhiên xuất hiện trước mặt cậu nhóc, răng nanh của nhóc đã sượt qua cánh tay mũm mĩm ấy chỉ trong nháy mắt.