Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 724

Đôi mắt đỏ rực của nhóc cương thi Tương Tư Hoành vô thức nhìn về phía trước răng nanh, rồi lùi lại, cặp mắt đỏ rực ấy lập tức trở lại màu xám nhạt của kính áp tròng.

Đầu óc trống rỗng, cậu nhóc vô thức nhìn về phía Tể Tể, xin lỗi.

“Tể Tể, thực xin lỗi.”

Tể Tể lau máu tươi bên khoé miệng, ngẩng cái đầu nhỏ lên và mỉm cười với cậu nhóc.

“Không sao đâu, không sao đâu, Tể Tể không sợ răng của anh Tiểu Tương đâu.”

Vẻ mặt của nhóc cương thi Tương Tư Hoành vẫn có chút hoảng hốt, sau khi nghe được giọng nói của Tể Tể cuối cùng cậu nhóc cũng tỉnh táo lại.

Chờ đến khi nhóc cương thi nhìn thấy vết thương mình gây ra trên tay của Tể Tể, cả người nhóc lại cứng đờ.

Tể Tể nắm tay cậu nhóc, nhanh chóng nhìn về phía hai chú lính cứu hỏa đang sợ hãi tới mức sắp hoá đá.

“Hai chú lính cứu hoả ơi, trong tòa nhà này vẫn còn rất nhiều người, mà toà nhà này sẽ sớm sụp đổ thôi, Tể Tể và anh Tiểu Tương cần nhanh chóng đưa mọi người ra ngoài, cháu có thể làm phiền hai chú và tất cả các chú lính cứu hoả còn lại trong này nhanh chóng rút về, được chứ?”

Trong lòng hai nhân viên cứu hoả nổi lên sóng to gió lớn, tuy nhiên, khi nghe Tể Tể nói bọn họ lại không chút do dự mà gật đầu.

“Tể Tể yên tâm, các chú sẽ thu xếp ngay.”

Ngọn lửa trên tầng cao nhất đã được dập tắt, tuy rằng ngoài hành lang vẫn còn khói đen cuồn cuộn, nhưng bọn họ đã có mặt nạ phòng độc, muốn cùng các chiến hữu khác rút đi cũng chỉ là chuyện nhỏ mà thôi.

Nhóc cương thi Tương Tư Hoành không yên tâm: “Tể Tể, bọn họ...”

Tể Tể lắc đầu: “Anh Tiểu Tương yên tâm, bọn họ sẽ không nói cho ai biết đâu.”

Nếu thực sự không ổn, chờ khi bé lấy lại sức mạnh thì có thể tới xoá ký ức của hai chú cứu hoả kia.

Sau khi xác nhận tất cả lính cứu hỏa đã rút lui, Tể Tể cùng nhóc cương thi Tương Tư Hoành không còn gì phải kiêng kị nữa, tuỳ ý phóng âm khí ngập khắp toà nhà, sau đó biến thành dư ảnh và dịch chuyển mọi người ra khỏi tòa nhà trong âm khí dày đặc.

Không đến một phút, toàn bộ những người ở trong tòa nhà này đã được chuyển ra ngoài.

Một phút sau, tất cả lính cứu hỏa đã rời khỏi tòa nhà.

Những người đứng xem bên ngoài hàng rào đột nhiên hét lên sợ hãi.

“Không hay rồi, tòa nhà sắp sập!”

“Đúng vậy, nhà sắp sụp rồi!”

“Nó đang nghiêng!”

“Mọi người mau chạy đi!”

...

Khi vô số người chạy ra ngoài, không ai để ý đến Hoắc Tư Lâm, Hoắc Tư Cẩn, Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần vừa mới tỉnh lại bước đi không vững, bốn anh em họ đang muốn lao về phía tòa nhà sắp đổ kia.

Phía sau bọn họ còn có Lục Hoài bị què một chân, cậu bé không hề do dự mà tiến lên phía trước.

Trong một phòng tiện ích ở tòa nhà văn phòng đối diện, thư ký Trần Tinh của Mặc Thiếu Huy tận mắt nhìn thấy toà nhà kia đang nghiêng dần, trong đáy mắt lộ rõ ý cười không thèm che giấu.

Gã lấy điện thoại di động ra gọi cho ông chủ của nhóm thuỷ quân internet đã được sắp xếp từ trước.

“Toàn bộ tòa nhà khoa nội trú thứ hai của bệnh viện An Tân đang nghiêng ngã, khoảng nửa phút nữa sẽ sụp đổ! Trong vòng 3 phút, để thuỷ quân làm ầm ĩ trên mạng đi.”

(Thuỷ quân 网络水军: một nhóm người (thường là người thất nghiệp, nội dung, học sinh sinh viên muốn tìm kiếm thêm thông tin nhập) được một tổ chức hoặc những nhân vật nào trả tiền để định hướng truyền thông tin theo ý mình (có thể là nâng/dìm, phát tán thông tin…)

“Vâng!”

Tại nhà cũ của họ Hoắc, khi ông nội Hoắc và bà nội Hoắc nhìn thấy tin tức toàn bộ tòa nhà thứ hai của khoa nội trú bệnh viện An Tân sắp sụp đổ, họ không khỏi nhảy dựng lên.

“Lão Hoắc, tin tức có phải là giả hay không? Khi ông còn tại chức, đã tự mình trông coi bệnh viện An Tân thi công, chất lượng tuyệt đối không có vấn đề gì, sao có thể…”

Sắc mặt ông nội Hoắc nhanh chóng tái đi, giọng nói của trở nên run rẩy.

“Người đứng đằng sau bệnh viện An Tân là gia chủ nhà họ Mặc - Mặc Nam Kỳ và con trai cả của ông ta - Mặc Thiếu Huy, nhà họ Mặc điên rồi!”

****0:

Bà nội Hoắc nghe chính miệng chồng mình nói như vậy, miệng há ra nhưng không nói được lời nào.

Con gái của Mặc Nam Kỳ là Mặc Thục Hoa gả cho gia chủ nhà họ Nghiêm - Nghiêm Hứa Linh, mà giờ cả hai cha con Nghiêm Hứa Linh đều đã bị bắt, Mặc Thục Hoa tất nhiên sẽ quay về nhà mẹ đẻ xin giúp đỡ.

Nhưng trong một tòa nhà lớn như vậy, có biết bao nhiêu sinh mạng chứ?

Nhà họ Mặc sao dám làm vậy?

Nhà họ Mặc điên rồi sao?

Nhà họ Mặc này rõ ràng đang dùng hàng trăm, hàng ngàn mạng người để tuyên chiến với nhà họ Hoắc của họ!

Hàng trăm, hàng ngàn mạng người đấy!

Bà nội Hoắc ý thức được điều này, chỉ trong nháy mắt, đôi chân của bà dường như mất hết sức lực, cơ thể bà từ từ ngã về phía sau.

Ông nội Hoắc đang nổi giận cũng phải kinh hãi, vội vàng đỡ lấy vợ.

“Hồng Ngọc!”

Người giúp việc nghe thấy tiếng động vội chạy ra khỏi phòng bếp.

Nhìn thấy bà chủ có vẻ như đã ngất xỉu, dì ấy vội gọi 120.

Sau khi gọi cho 120, người giúp việc cũng nhanh chóng dùng điện thoại bàn trong nhà để gọi điện cho ông ba Hoắc.

“Ngài Hoắc, không ổn rồi, bà chủ ngất rồi.”

Hoắc Trầm Lệnh lúc này còn không biết bốn đứa con và hai đứa cháu của mình đều đang ở bệnh viện An Tân.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free