Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 721:

Một vết nứt xuất hiện ở hai bên điểm sáng, sau đó nó từ từ kéo dài ra.

Đồng tử của Tương Uyên co rụt lại.

Minh Tể Tể làm thế này là muốn tấn công Địa Phủ sao?

Con bé muốn phản lại cha ruột của mình ư?

Cùng với những tiếng “Rắc”, “Rắc”, “Rắc”, những vết nứt lan rộng ra hai bên của điểm sáng đột nhiên tăng tốc và kéo dài hơn.

Từ Địa Phủ ngẩng đầu nhìn lên bầu trời xám xịt, có thể thấy được một luồng sức mạnh âm trầm đáng sợ đang mạnh mẽ xé nát toàn bộ bầu trời, sức mạnh này không ai có thể ngăn cản được.

Thứ bị phá vỡ không chỉ là kết giới do Phong Đô Đại Đế bày ra, mà còn là vòng tròn tự bảo vệ của Địa Phủ đã tồn tại bên rìa Minh Giới cả trăm ngàn năm nay rồi.

Sức mạnh hùng vĩ xé nát kết giới do Phong Đô Đại Đế bày ra, cùng với đó là những câu Minh ngữ khó hiểu, u ám vang xa vạn dặm trong Địa Phủ, không ai có thể chống lại được.

“Sổ Sinh Tử, mau tới!”

Tương Uyên sợ ngây người!

Minh Tể Tể thật sự làm phản rồi!

Sổ Sinh Tử xưa nay chỉ nhận duy nhất một chủ, đó là Minh Vương.

Tương Uyên bỗng nhiên nhớ tới lúc con trai xin ván đóng quan tài của mình, bỗng nhiên cảm thấy mình có sức chịu đựng quá nhỏ.

Thằng bé chỉ muốn một miếng ván quan tài mà thôi, anh ta đâu phải chỉ có mỗi một tấm quan tài.

Ấy vậy mà anh ta còn tức giận tới nỗi suýt làm chính mình nổ tung!

Nhìn lại đứa con gái ngoan được Minh Vương nuôi dưỡng đi, con bé trực tiếp xé rách kết giới của Địa Phủ, cướp lấy Sổ Sinh Tử, đây là muốn bức cung thượng vị, tự mình trở thành chủ một cõi đấy.

(Bức cung thượng vị 逼宫上位: Hiểu nôm na là cướp lấy cung tẩm, ép vua chúa phải người ngôi lại cho mình; hay nói theo từ ngữ hiện đại bây giờ thì là đảo chính đó.)

Đặc biệt là khi Sổ Sinh Tử thoát khỏi tay Minh Vương và bay thẳng về phía vết nứt, chuyện này khiến Tương Uyên càng khiếp sợ hơn, không dám tin vào mắt mình nữa.

Phong Đô Đại Đế rốt cuộc bị thương nặng đến mức nào?

Ấy vậy mà không giữ nổi cả Sổ Sinh Tử ư!

Minh Vương và Sổ Sinh Tử đồng thời cùng bay tới chỗ vết nứt trên kết giới, bởi vì Tể Tể công khai cướp lấy Sổ Sinh Tử, nên hàng trăm ngàn anh hồn chiến sĩ của Địa Phủ đang chờ xuất phát.

“Tể Tể!”

Khoảnh khắc Minh Vương nhìn thấy Tể Tể, Tể Tể cũng cảm nhận được sự tồn tại của cha mình.

Tể Tể vừa há miệng đã phun ra một ngụm máu tươi.

Bé vội vàng che miệng mình lại, xấu hổ mà cúi đầu nhỏ xin lỗi cha Minh Vương.

“Cha ơi, con xin lỗi, Tể Tể... Tể Tể hình như đâm thủng cả bầu trời của Địa Phủ rồi.”

Minh Vương vô cùng sợ hãi, vội bế bé lên.

“Tể Tể, đừng nói chuyện nữa, cha lập tức chữa thương giúp con.

Tể Tể nhanh chóng lắc đầu, vội vội vàng vàng mở Sổ Sinh Tử ra.

“Cha ơi, cha mau giúp Tể Tể tìm bệnh viện này đi, nhân gian sắp có rất nhiều, rất nhiều người phải chết, còn có rất nhiều, rất nhiều chú lính cứu hoả, hu hu hu…”

Bởi vì sốt ruột và bất ngờ bị thương nặng, sức lực của Tể Tể suy giảm, tốc độ lật Sổ Sinh Tử cũng chậm lại.

Minh Vương nhìn thấy máu tươi không ngừng trào ra từ miệng con gái mà lòng đau như cắt, nhưng ông không còn kiên trì giúp con gái trị thương nữa, mà nhắm mắt lại, cảm nhận nhân gian.

Theo cảm giác của Minh Vương, Sổ Sinh Tử không gió vẫn tự chuyển động, chẳng mấy chốc, tên của những người sắp rời khỏi thế gian này để về Địa Phủ báo tên lần lượt xuất hiện trên những trang giấy trắng.

Vương Phúc Lâm!

Trương Gia Quốc!

Hứa Mẫn!

Vạn Đào!

Trương Diễm Diễm!

Ngu Gia Hà!

Nhan Đống!

...

Mỗi một cái tên đều rất xa lạ, nhưng mỗi cái tên đều gắn liền với một mạng sống.

Trang giấy của Sổ Sinh Tử dài hơn 3 mét, những cái tên đó chiếm trọn cả một trang!

Minh Vương bỗng hiểu ra vì sao con gái lại đột nhiên xé nát toàn bộ kết giới của Địa Phủ để lấy Sổ Sinh Tử, bởi vì có quá nhiều mạng người.

Tổng cộng có 393 sinh mạng!

Minh Vương giơ tay, định xóa tên những người này thì Tể Tể đã chộp lấy cây Bút Phán Quan đặt bên trên Sổ Sinh Tử, bé kéo một đường bút thẳng xuống, che đi toàn bộ những cái tên đỏ tươi trên trang giấy.

“Cha ơi, chờ Tể Tể trở về, con sẽ tới trước mặt Thập Điện Diêm La thỉnh tội!”

Minh Vương muốn chạm vào đầu con gái và lau máu trên trên khoé miệng của bé, nhưng con gái lại chạy đi rất nhanh.

Minh Vương đau lòng tới nỗi hốc mắt đỏ lên.

Thỉnh tội gì chứ?

Thỉnh tội với Thập Điện Diêm La sao?

Họ có đủ khả năng nhận không?

****9:

Tể Tể không biết được suy nghĩ của cha Minh Vương, sau khi phóng ấn tên của những người kia bằng Bút Phán Quan, thần hồn của họ đã lập tức trở về nhân gian.

Ngọn lửa cháy rất nhanh, vì có quá nhiều bệnh nhân, nên cả tòa nhà tràn ngập tiếng kêu cứu, tiếng khóc la, còn có cả tiếng gầm rú.

Trong lúc Tể Tể từ Địa Phủ trở về nhân gian, tình cờ nhìn thấy hai chú lính cứu hỏa mình từng gặp trước đó đang cõng một bệnh nhân bất động lao ra khỏi phòng bệnh, nhanh chóng hướng về phía hành lang.

Tòa nhà dành cho bệnh nhân nội trú này cao 30 tầng, chiếc xe cứu hoả được điều tới đây có thang cao nhất cả nước, độ dài có thể lên tới gần 100 mét, ước chừng cao bằng khoảng 35 tầng.

Chỉ cần những bệnh nhân đó được chuyển đến lối thoát hiểm rồi đưa lên thang phòng cháy là được, họ vẫn còn hy vọng sống sót.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free