Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 721
Dù không phải người của Địa Phủ, nhưng nhóc cương thi Tương Tư Hoành cũng biết không thể làm chuyện này.
Không có dấu vết của bất kỳ ma quái nào, chỉ có thể cho thấy những người này cuối cùng sẽ xảy ra chuyện, âu cũng là số mệnh của họ.
Nhưng hiện tại Tể Tể lại muốn thay đổi số mệnh của những người này.
Nếu chỉ là một, hai người thì không tính làm gì.
Hoặc dăm ba người thì với thân phận trữ quân Địa Phủ của Tể Tể, khẳng định cũng có thể trấn áp được chuyện này.
Tuy nhiên, trong tòa nhà này có bao nhiêu sinh mệnh chứ?
Vừa rồi, khi nhìn xuyên qua khắp toàn bộ tòa nhà này, nhóc cương thi đã thấy có không dưới 20 lính cứu hỏa đang vọt vào trong.
Con số quá lớn!
Nếu cưỡng ép can thiệp vào số mệnh của họ, cho dù có là trữ quân của Địa Phủ, e là Tể Tể cũng phải trả một cái giá rất đắt!
Hơn nữa cũng vì Tể Tể là trữ quân của Địa Phủ, đến lúc đó, Địa Phủ chắc chắn sẽ đưa ra hình phạt gấp đôi với bé!
Nhóc cương thi Tương Tư Hoành lo lắng tới độ để lộ ra nanh cương thi, cặp móng tay sắc bén như dao cũng không giấu được, lần đầu tiên cậu nhóc đối đầu với Tể Tể.
Trong ngọn lửa đột nhiên nổi lên một trận gió lạnh, ngọn lửa vốn đang rít gào như rồng lửa cũng bị khí tức âm trầm đáng sợ của hai đứa nhỏ dọa sợ, buộc phải đi đường vòng.
“Tể Tể! Mau dừng lại đi!”
Tể Tể chậm rãi liếc nhìn Tương Tư Hoành, miệng khẽ mấp máy, ánh mắt của bé trở nên kiên định lạ thường.
Luồng sức mạnh mãnh liệt dâng trào, xông thẳng tới Địa Phủ, tấn công thẳng vào kết giới của Địa Phủ trong chớp mắt.
Khoảnh khắc sức mạnh của Tể Tể đâm vào kết giới của Địa Phủ, một nửa thân mình của Chim Chín Đầu đang bị để trong túi quần đã được bé nhét vào tay nhóc cương thi Tương Tư Hoành, sau đó Tể Tể lại nhắm mắt lại.
Giây phút ấy, giọng nói âm u, quyền lực khiến người khác không thể trái nghịch truyền đi khắp toàn bộ Địa Phủ mênh mông.
“Sổ Sinh Tử, mau tới!”
Tại Địa Phủ, Minh Vương và Tương Uyên đang phối hợp với nhau, xử lý ba phần rưỡi trong số bốn phân thân của Chim Chín Đầu, một nửa phân thân còn lại chỉ đang cố kéo chút hơi tàn mà nhảy vào trong dòng nhược thuỷ.
Bởi vì một nửa phân thân còn lại của Chim Chín Đầu gần như ngập trong dòng nhược thuỷ, dòng nhược thuỷ vốn không thể gây ra mối đe dọa nào cho Minh Vương lại cuồn cuộn dâng lên.
Minh Vương tức giận đến mức chửi tục.
“Chết tiệt!”
Tương Uyên nhìn ông một cái, không khỏi cười nhạo.
“À! Không có cách nào khác à?”
Minh Vương nổi nóng mà nhìn chằm chằm vào nửa phân thân của Chim Chín Đầu đang chạy càng ngày càng xa trong khi dòng nhược thuỷ thì dâng lên cuồn cuộn, sau đó ông quay sang trừng mắt nhìn Tương Uyên, đang đứng nói chuyện không đau eo, rồi thẳng chân đá anh ta xuống dưới.
(Nói chuyện không đau eo 说话不腰疼: Câu này chủ yếu dùng để ám chỉ một người nói năng hùng hồn mà không đặt mình vào hoàn cảnh của người khác; một người không hiểu rõ tình hình thực tế, nhưng lại thích thể hiện mình thông thái lắm.)
“Cậu giỏi thì cậu làm đi!”
Cương thi khác với người của Địa Phủ, người của Địa Phủ tồn tại dưới dạng hồn phách, một khi rơi vào nhược thuỷ thì sẽ hồn phi phách tán.
Mà cương thi thì bất tử bất diệt, không nằm trong ngũ hành, đã vượt qua cả lục giới.
Minh Vương chẳng hề có chút lo lắng rằng Tương Uyên sẽ dòng bị nhược kia nuốt chửng.
Kết quả, Tương Uyên vừa mới rơi xuống dòng nhược thuỷ đã gào ầm lên.
“Mẹ kiếp! Phong Đô Đại Đế là đồ chó, ông đây không biết bơi!”
Minh Vương không dám tin: “... Cậu nói cái gì?”
Tương Uyên lại nuốt thêm một ngụm nhược thuỷ vào bụng, phát ra những tiếng ọc ọc ọc.
“Ông đây lúc còn sống là người ở phương Bắc, làm gì biết bơi lội!”
Minh Vương: “...”
Minh Vương tức giận tới nỗi suýt nổ tung phổi.
Minh Vương đành phất tay áo một cái, một chiếc áo choàng dài tay màu đen thêu hoa văn tinh xảo treo lơ lửng như cành cây trên dòng nhược thuỷ, chờ Tương Uyên nắm lấy tay áo, ông từ từ kéo người lên.
Tương Uyên uống phải hai ngụm nhược thuỷ, không khỏi ho khan dữ dội.
Minh Vương cũng bực mình, nhưng tâm vừa động, lại cảm nhận được gì đó mà nhanh chóng ngẩng đầu nhìn về phía bầu trời rộng lớn tràn ngập âm khí.
Trong lòng Minh Vương không khỏi kinh hãi, cho dù ông không biết chuyện gì sắp xảy ra, nhưng cơ thể lại phản ứng nhanh hơn não bộ.
Thân thể Minh Vương hóa thành màn sương đen dày đặc, bay thẳng lên bầu trời cao vô tận.
Tương Uyên ho sặc sụa đến suýt chút nữa ngất đi, vừa đỡ hơn một chút thì đã phát hiện Minh Vương biến mất chẳng còn tăm hơi rồi.
Anh ta ngẩng đầu lên thì thấy Minh Vương bay thẳng lên trời cao, vẻ mặt lộ rõ sự kinh ngạc.
“Xảy ra...”
Giây tiếp theo, Địa Phủ rộng lớn vô biên đột nhiên rung chuyển, âm khí tràn ngập trời cao, những luồng âm khí bay lơ đãng và chẳng theo trật tự nào trên bầu trời dường như bị thứ gì đó kích thích, chúng sợ hãi và chạy trốn tán loạn.
Anh ta kiếc mắt một cái đã nhìn xa hơn ngàn dặm, chỉ đến khi nhìn thấy tên khốn Phong Đô Đại Đế kia bỗng nhiên kêu lên một tiếng.
“Tể Tể, đừng mà!”
Hình như đã muộn rồi.
Bởi vì Tương Uyên cảm nhận được dường như toàn bộ Địa Phủ đang rung chuyển dữ dội hơn, âm khí trên bầu trời bỏ chạy tứ phía, toàn bộ kết giới mà Phong Đô Đại Đế thiết lập dùng để bao vây Chim Chín Đầu đột nhiên xuất hiện một điểm sáng.
------------------------------
e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ