Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 719:

“Tể Tể, đám cháy bên kia... có ma quỷ gì không?”

Tể Tể lắc đầu: “Tể Tể không nhìn thấy.”

Bé cũng không cảm nhận được, cho nên đám cháy kia không liên quan gì đến ma quỷ.

Hùng Kỳ thở phào nhẹ nhõm, chỉ cần không phải do ma quỷ tác quái, vậy khả năng thương vong của bọn họ sau khi lên đó sẽ giảm xuống một nửa.

Hùng Kỳ không thấy người lớn đâu, chỉ thấy hai đứa nhỏ, lông mày không khỏi nhăn lại.

“Tể Tể, các cháu tới đây cùng các anh à?”

Tể Tể cười giải thích: “Cháu tới cùng anh Tư Lâm, còn có anh cả, anh hai, anh ba và anh Tiểu Tương nữa, bởi vì chân của anh Lục Hoài bị gãy rồi.”

Nhóc cương thi Tương Tư Hoành bổ sung thêm: “Các anh trai đều ở trên tầng.”

Có Hoắc Tư Lâm và Hoắc Tư Cẩn ở đây thì tốt rồi, Hùng Kỳ cũng yên tâm.

Họ bất ngờ nhận được tin báo rằng bệnh viện này bị tình nghi liên quan tới nạn buôn bán người, bởi vì nơi này cách Lệ Thuỷ Hào Đình rất gần cho nên Hùng Kỳ đã dẫn người vội vã chạy tới đây.

“Lục Hoài là con trai của Mặc Tử Bình, mới 8 tuổi, đúng không?”

Tể Tể gật đầu: “Đúng vậy.”

Bởi vì phát hiện ra thi thể ở nhà máy hoá chất Trí Minh, nên nhà họ Nghiêm và nhà họ Mặc đã nằm trong danh sách đen của Hùng Kỳ, tội của nhà họ Nghiêm đã xác định, nhưng phía bên nhà họ Mặc lại chưa tìm thấy gì, Hùng Kỳ có cảm nhận không tốt về nhà họ Mặc, nên rất cảnh giác với gia tộc này.

“Tể Tể, các cháu cách xa Lục Hoài một chút.”

Nhà họ Mặc là gia tộc đứng đầu năm gia tộc lớn của Huyền Môn, trước khi Hùng Kỳ tới đây có nhận được cuộc gọi của Trần Kiến Đào, dặn ông tránh xa bất cứ thành viên nào trong nhà họ Mặc, đặc biệt là mấy đứa trẻ chưa đủ tuổi vị thành niên của gia tộc này.

Tể Tể nở nụ cười đáng yêu: “Cảm ơn chú Hùng quan tâm, chúng cháu nhớ rồi, chú Hùng mau đi bắt người xấu đi.”

Hùng Kỳ xoa đầu bé, để lại một viên cảnh sát cùng Tể Tể và nhóc cương thi Tương Tư Hoành đi tìm Hoắc Tư Lâm, Hoắc Tư Cẩn và những người khác, còn mình thì nhanh chóng tham gia bắt giữ nghi phạm và sơ tán đám đông.

Khoa nội trú thứ hai trở nên hỗn loạn, bởi vì ở đây chủ yếu là những bệnh nhân mắc bệnh hiểm nghèo, hầu hết đều gần như mất khả năng di chuyển.

Ngọn lửa trên tầng cao nhất bùng cháy rất nhanh, các bệnh nhân hoảng loạn chạy thoát thân, tiếng la hét kinh hoàng vang lên không dứt.

“Cứu mạng!”

“Cứu tôi với!”

...

Tể Tể cùng nhóc cương thi Tương Tư Hoành liếc mắt nhìn nhau, nhân lúc đám đông đang tụ tập xung quanh viên cảnh sát được chú Hùng sắp xếp ở lại, Tể Tể đã hack cameras theo dõi, rồi chạy tới văn phòng cao nhất của toà nhà đối diện, nơi đang bốc cháy.

Nếu người bình thường nhìn thấy cảnh tượng này chắc chắn sẽ sợ đến chết khiếp.

Hai đứa nhỏ cứ đứng trong đống lửa rực cháy, thậm chí quần áo và cả nửa cọng tóc của chúng cũng không hề thay đổi.

Chuông báo cháy 119 vang lên bên ngoài, vốn Tể Tể còn tính di chuyển nhanh chóng để cứu người cùng nhóc cương thi Tương Tư Hoành, nhưng bé lại đột nhiên nắm lấy tay của nhóc cương thi Tương Tư Hoành.

“Anh Tiểu Tương, từ từ!”

Tể Tể vô thức nhắm mắt lại.

Bé nhìn thấy những chú lính cứu hoả mặc đồng phục màu xanh lam lần lượt lao lên từ tầng dưới, vì ngọn lửa quá dữ dội nên họ đã bị làn khói cuồn cuộn nuốt chửng khi đang giải cứu những bệnh nhân nguy kịch, sau đó, họ rơi vào ngọn lửa lớn rồi bị lửa nhấn chìm.

Tiếng khóc la, tiếng gào hét, tiếng ai oán tràn ngập trong tâm trí của Tể Tể.

Tể Tể hoảng sợ và vô thức muốn mở Sổ Sinh Tử ra.

Nhưng cha Minh Vương vì đối phó với Chim Chín Đầu mà đã phong ấn toàn bộ Địa Phủ, lúc này bé căn bản không lấy được Sổ Sinh Tử.

Làm sao bây giờ?

Tể Tể chưa bao giờ hoảng sợ đến thế, như thể rất nhiều sinh mạng sẽ lập tức biến mất ngay trước mắt bé.

Hơn nữa, trong tiềm thức, bé có thể cảm nhận được đó mới chỉ là bắt đầu thôi!

Đây là tiếng thở dài treo trên miệng mà bé thường nghe được từ các nhân viên công tác của Địa Phủ khi bé còn ở Minh Giới.

“Lại xảy ra tai nạn lớn, có hơn 50 người mất mạng!”

Tể Tể bỗng nhiên mở mắt ra.

Nhìn xuyên qua ngọn lửa dày đặc, bé có thể thấy những chú lính cứu hỏa đang xông lên trên tầng, bắt đầu di chuyển bệnh nhân.

Bé nhận ra hai chú lính cứu hỏa đang xông lên trước nhất, họ chính là hai chú lính cứu hỏa đã bị chú hai kéo đi khi tham gia vào công cuộc giải cứu Thẩm Tương.

Tể Tể lại một nữa cảm nhận được tử khí trên người bọn họ.

Và cả những người lính cứu hỏa liên tục tiến vào tòa nhà phía sau hai chú lính cứu hoả kia, hầu như mỗi một người lính cứu hỏa đặt chân vào tòa nhà này, quanh thân đều lập tức xuất hiện tử khí.

****8:

Mồ hôi lạnh ứa ra, Tể Tể cho rằng mình đã bỏ qua điều gì đó nên nhanh chóng quan sát xung quanh một lần nữa.

Không có!

Ở đây không có bất cứ trận pháp nào cả, càng không tìm thấy dấu vết của bất kỳ một con quỷ nào.

Khi nhìn thấy chú lính cứu hỏa đi đầu xuất hiện ở cuối tầng cao nhất, Tể Tể đột nhiên nhắm mắt lại, sức mạnh mãnh liệt dâng trào ngay lập tức xuyên qua toàn bộ trái đất, phóng thẳng tới Cửu U Minh Phủ.

Nhóc cương thi Tương Tư Hoành lộ rõ vẻ hoảng sợ: “Tể Tể, dừng lại!”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free