Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 713:

Chỉ là gương mặt vốn đã tái nhợt của cậu bé lại càng tái nhợt hơn, làn da của cậu nhóc vốn đã trắng trẻo, khi ánh mắt mặt trời xuyên qua ô cửa kính chiếu xuống gương mặt của cậu nhóc, thoạt nhìn, khuôn mặt nhỏ nhợt nhạt của cậu nhóc như một lớp giấy mỏng, một khi chạm vào sẽ vỡ tan.

Chân Lục Hoài được bó bột và cố định bằng một tấm ván, các vết thương còn lại trên cơ thể cũng đã được chữa trị.

Vì bị bạo hành và ngược đãi trong một khoảng thời gian dài, cho nên cậu nhóc gầy gò tới một cách đáng thương.

Khi Hoắc Tư Lâm cùng Tể Tể và nhóc cương thi Tương Tư Hoành tiến vào, Hoắc Tư Thần vừa mới kể cho anh trai nghe những gì mình biết về Lục Hoài.

Ba tuổi đã không còn mẹ, sau đó được cha ruột Mặc Tử Bình đưa về nhà.

Thế nhưng Mặc Tử Bình là một tên nghiện rượu và mê cờ bạc, cứ uống say đánh thua lại thượng cẳng chân hạ cẳng tay với Lục Hoài.

Sở dĩ Hoắc Tư Thần nói Lục Hoài thảm, cũng là vì cậu nhóc đã vô tình nhìn thấy Lục Hoài bị Mặc Tử Bình kéo vào trong một con ngõ nhỏ, tay đấm chân đá cậu nhóc.

Lần đó Lục Hoài bị gãy ba cái xương sườn, lá lách cũng bị chảy máu.

Nếu không phải Hoắc Tư Thần vô tình phát hiện ra, dựa theo sức lực ngày hôm đó của Mặc Tử Bình, có lẽ bây giờ Lục Hoài đã không còn trên đời rồi.

Ngay khi Tể Tể vừa bước vào, ánh mắt của bé đã rơi vào người anh trai nhỏ đang nằm trên giường bệnh, thoạt trông chẳng khác gì người vô hồn.

Lệ khí trên người anh trai nhỏ rất nặng, thậm chí quanh thân còn có một luồng âm khí nhàn nhạt.

Nó sẽ không lấy mạng của anh trai nhỏ, nhưng chắc chắn những năm gần đây anh trai nhỏ này đã phải sống rất khốn đốn.

Tể Tể chào anh cả và anh ba một tiếng, rồi lập tức đi tới bên mép giường, nắm lấy tay Lục Hoài.

Lục Hoài vốn vẫn mở to mắt, chưa từng hé miệng, vừa nhìn thấy Tể Tể, cậu nhóc đã rụt tay lại theo bản năng.

Tể Tể đã nhân cơ hội này bắt lấy luồng âm khí nhàn nhạt kia, định vò lại, nhưng lại nhận ra lượng âm khí quá ít, hút vào miệng thực sự còn không đủ bé nhát kẽ răng.

“Anh Lục Hoài, xin lỗi anh, trước đó Tể Tể không phải cố ý hù doạ anh đâu.”

Hoắc Tư Thần thấy thế vội nói đỡ cho Tể Tể: “Đúng vậy, Lục Hoài, Tể Tể nhất định không cố ý đâu, Tể Tể rất rất tốt, em ấy bảo vệ chúng ta còn không kịp, sao lại cố tình doạ cậu được chứ, nhất định Tể Tể không cố ý.

Tể Tể vui vẻ gật đầu: “Đúng vậy ~”

Đây là lần đầu tiên Lục Hoài bị thương lại được người khác chăm sóc, đối với một đứa trẻ mới 8 tuổi mà nói, không thể không xúc động được.

Nhưng nghĩ đến mục đích cố gắng giữ mạng tại nhà họ Mặc, nghĩ đến người cha ruột suýt chút nữa đã đánh chết mình trong con ngõ nhỏ tối tăm chỉ để tiếp cận Hoắc Tư Thần, cậu nhóc mím môi, lạnh lùng nói.

“Biến đi!”

Không đợi Tể Tể kịp nói gì, cậu nhóc đã nhắm mắt lại.

“Tôi không cần các người thương hại! Tôi cũng sẽ không cảm ơn các người đâu!”

Tránh xa cậu một chút đi!

Như vậy, trong giây phút cuối cùng, khi cậu ra tay, sẽ không cảm thấy áy náy!

Giống như Mặc Tử Bình là tốt nhất, động một chút là đánh là chửi, tới khi cậu gần chết mới thôi!

Như vậy, chờ tới khi Lục Hoài lớn lên và trả thù, cậu sẽ không mềm lòng!

Cậu bé chỉ bị đánh tới mức xương bắp chân và mắt cá bị gãy mà thôi, sẽ không chết được đâu!

Hoắc Tư Thần lập tức nổi khùng.

“Lục Hoài, cậu làm gì thế? Tể Tể là em gái của tớ!”

Lục Hoài mở mắt ra, ánh mắt của một đứa trẻ mới 8 tuổi nhưng lại lạnh lẽo giống như một tảng băng, vừa lạnh vừa sắc nhọn.

“Vậy thì thế nào? Tớ cần xin cậu đưa tớ về nhà à? Tôi cầu xin các người cứu tôi à? Tôi cầu xin các người phải ở đây chăm sóc tôi à?”

Phổi của Hoắc Tư Thần sắp nổ tung vì tức giận.

“Cậu, cậu, cậu...”

Tể Tể vội ôm lấy cánh tay của anh ba: “Anh ba đừng giận, đừng giận, lời anh Lục Hoài nói đều là giả, kỳ thật anh ấy rất thích chúng ta ở lại đây.”

Lục Hoài nhìn về phía Tể Tể: “Cút!”

Hoắc Tư Lâm và Hoắc Tư Cẩn đồng thời nhíu mày, dù sao hai người cũng đã trưởng thành, nên không lập tức lên tiếng.

Nhưng nhóc cương thi Tương Tư Hoành lại trực tiếp vung nắm đấm lên với Lục Hoài.

Tể Tể vội ngăn cậu nhóc lại: “Anh Tiểu Tương đừng nóng giận, anh ấy không có ác ý, anh ấy chỉ là… chỉ là…”

Tể Tể rốt cuộc mới ba tuổi rưỡi, nên bé không thể giải thích được những cảm xúc phức tạp đó.

Tuy nhiên bé có thể nhận ra, khi anh Lục Hoài nói không cần họ giúp đỡ, lệ khí quanh người anh ấy vẫn toả ra chút hơi ấm.

Thậm chí còn có một số hồn phách của động vật nhỏ.

Hồn phách của mỗi một con động vật nhỏ đều không được trọn vẹn, hơn nữa thoạt trông cũng rất dơ và đáng thương, nhưng chúng lại không muốn rời đi mà cứ quanh quẩn bên người Lục Hoài.

Khi đám động vật nhỏ phát hiện bé có thể nhìn thấy chúng, chúng đã vội vàng cọ cọ vào cánh tay nhỏ của bé, còn kéo ống tay áo của bé, hướng về phía Lục Hoài.

Những con vật nhỏ không thể nói chuyện, xét theo mức độ tổn hại của hồn phách, xem ra chẳng mấy chốc chúng sẽ tan biến.

Hoắc Tư Thần tức giận đến nỗi mặt mũi đỏ bừng, trừng mắt nhìn Lục Hoài rồi gầm lên.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free