Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 712:
Đúng lúc này, Hoắc Tư Cẩn cũng chạy tới.
“Tể Tể, người vừa rơi xuống lầu là ai thế?”
Hai nhóc quỷ nhỏ cúi đầu chỉ vào nhau.
Hoắc Tư Thần vỗ trán một cái: “Anh cả, đó là bạn cùng lớp mới chuyển đến lớp của em một tháng trước, tên là Lục Hoài, cậu ấy sống rất khổ, nên em muốn tới thăm.”
Hoắc Tư Cẩn và Hoắc Tư Lâm liếc nhìn nhau, Hoắc Tư Cẩn gật đầu.
“Được rồi, chúng ta lập tức qua đó xem thử xem.”
Nói xong, Hoắc Tư Cẩn mới nhận ra thiếu mất một người: “Tiểu Tương đâu rồi?”
Tể Tể chỉ lên trên tầng: “Hẳn là anh ấy cũng sắp xuống rồi, anh cả và mọi người đi trước đi, Tể Tể ở đây chờ anh Tiểu Tương xuống, sau đó sẽ đi tìm mọi người.”
Hoắc Tư Lâm vội tiếp lời: “Tư Cẩn, em và Tư Thần qua đó xem xét trước đi.”
Vừa nói, anh vừa nhặt hai nhóc quỷ nhỏ lên, giao một nhóc cho Hoắc Tư Cẩn, một nhóc còn lại giao cho Hoắc Tư Thần.
“Có Tể Tể ở đây, tạm thời anh không cần tới chúng nó.”
Hoắc Tư Cẩn cũng không nói gì thêm, thấy Hoắc Tư Thần quả thực rất sốt ruột, bèn gật đầu với hai người Tể Tể, sau đó dẫn Hoắc Tư Thần rời đi.
Hoắc Tư Lâm mới vừa bế Tể Tể lên, những người đứng hóng hớt cách đó không xa bỗng nhiên lại hô lên.
“Không hay rồi, trên lầu bốc cháy!”
“Mau mau mau! Mau gọi 119! Nhìn làn khói kia dày lắm… sao lại tự dưng có cháy chứ!”
...
Nhóc cương thi Tương Tư Hoành đột ngột xuất hiện ngay sau lưng Hoắc Tư Lâm.
“Anh... Tể Tể... Tể Tể.”
Tể Tể vừa thấy răng nanh của nhóc cương thi đã lộ ra, tóc và mắt cùng biến thành màu đỏ, bé vô thức đưa tay về phía cậu nhóc.
Nhóc cương thi Tương Tư Hoành giơ tay lên, cổ tay và các ngón tay của cậu nhóc trở nên vô cùng linh hoạt.
“Tể Tể, anh không sao.”
Hoắc Tư Lâm sửng sốt: “Tiểu Tương, em có thể nói chuyện với bọn anh rồi ư.”
Nhóc cương thi Tương Tư Hoành chẳng hiểu gì cả, nhưng vẫn gật đầu, nghĩ một lúc rồi chỉ lên trên tầng.
“Anh ơi, con hồ ly đó đã tự thiêu chính mình.”
Tể Tể cũng phát hiện ra vấn đề, đôi mắt đen to tròn của bé trừng tới hết cỡ.
“Anh Tiểu Tương, anh không bị nói lắp nữa rồi.”
Nhóc cương thi Tương Tư Hoành lại choáng váng, lúc này cậu nhóc mới ý thức được mình thực sự không còn nói lắp nữa.
Kết quả là vừa kích động, cậu nhóc lại bắt đầu nói lắp.
“Tể Tể, Tể Tể, chỉ... anh, anh, anh, anh... anh... không, không, không, không... nói lắp, không biết… a a? Không… không phải, anh... anh vừa rồi không… không, không, không nói lắp nữa ư?”
Nhóc cương thi Tương Tư Hoành gấp gáp đến mức dậm chân, Hoắc Tư Lâm thấy thế vội cúi xuống ôm lấy cậu nhóc, xoa xoa mái tóc đỏ tươi của em trai.
“Đừng nóng vội, đừng nóng vội, anh cả và Tể Tể đều nghe được mà, Tiểu Tương quả thực không nói lắp nữa, chúc mừng Tiểu Tương nhé!”
Tể Tể cũng cười đến vui vẻ: “Chúc mừng anh Tiểu Tương đã có đột phá, tối nay Tể Tể sẽ mời anh Tể Tương một bữa thịnh soạn!”
Hoắc Tư Lâm cười hỏi nhóc cương thi Tương Tư Hoành: “Tiểu Tương, em có thể ăn cơm không?”
Nhóc cương thi Tương Tư Hoành không chắc lắm: “Buổi tối... có thể thử xem.”
Tể Tể ngoắc ngoắc ngón tay gọi anh Tiểu Tương: “Đi thôi, anh Tiểu Tương, chúng ta cùng đi tìm anh Tư Lâm và anh cả của em.”
Hoắc Tư Lâm vội nghiêng đầu nhìn về phía tầng 33, nơi khói dày đặc bốc lên.
“Tể Tể, còn vụ cháy kia thì phải làm sao?”
Tể Tể nhắm mắt cảm nhận một chút, sau đó cười tủm tỉm rồi mở to mắt.
“Không có việc gì, không có việc gì, mất tiền tránh hoạ, cho nên không có thương vong đâu.”
Hoắc Tư Lâm thở phào nhẹ nhõm, lại quay sang hỏi nhóc cương thi Tương Tư Hoành.
“Tiểu Tương, cái đó… hồ ly kia đâu?”
Nhóc cương thi Tương Tư Hoành ngây thơ giải thích.
“Anh, em không đánh nó chết, Tể Tể nói rồi, mọi chuyện ở nhân gian đều có chú cảnh sát giải quyết.”
Hoắc Tư Lâm vừa lòng mà xoa đầu cậu nhóc: “Tiểu Tương làm giỏi lắm.”
Tể Tể cũng khen ngợi: “Anh Tiểu Tương càng ngày càng lợi hại!”
Khuôn mặt của nhóc cương thi Tương Tư Hoành đỏ lên, khoé miệng cũng nhếch cao.
Nhớ tới sau lưng Vu Tiêu là nhà họ Nghiêm hoặc là nhà họ Mặc, anh lập tức liên hệ với chú Hùng và đội trưởng Trần của bộ phận đặc biệt.
Mà tại thư phòng trong nhà cũ của họ Mặc…
Vật trang trí hình hồ ly được đặt trên bàn sách đột nhiên xuất hiện những vết rạn, ông cụ Mặc đang ngồi viết thư pháp chậm rãi ngẩng đầu lên, bút lông trong tay bị ông cụ siết chặt tới nỗi đau đớn và kêu gào thảm thiết, một con quỷ nhanh chóng chui ra từ trong cây bút lông.
“Ông chủ.”
Ông cụ Mặc lạnh lùng hướng tầm mắt về phía nó.
“Tao nhớ rõ mày đã từng nói với tao, mày còn có người anh em rất lợi hại, là người đứng đầu cả tộc Bút Tiên của mày, phải không?”
Bút Tiên vội gật đầu: “Vâng!”
Ông cụ Mặc không nhanh không chậm ra lệnh: “Liên hệ với nó, nói là gia tộc Huyền môn - họ Mặc của Hoa Quốc mời nó tới nhà nói chuyện.”
Bút Tiên lại lần nữa gật đầu: “Vâng, tiểu nhân lập tức đi tìm nó.
****4:
Phía bên Lệ Thuỷ Hào Đình, sau khi Hoắc Tư Lâm cúp điện thoại, anh liền dẫn theo Tể Tể cùng nhóc cương thi Tương Tư Hoành đi tìm hai anh em Hoắc Tư Cẩn và Hoắc Tư Thần.
Có một bệnh viện tư nhân gần khu dân cư này, bọn họ liền tới thẳng đó, chưa đầy 20 phút đã tới nơi.
Lục Hoài đã được chuyển đến phòng bệnh bình thường, cũng đã tỉnh lại rồi.