Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 711:
Dường như nghĩ tới điều gì đó, hai anh em đồng thời nảy sinh một dự cảm không lành, chịu đựng đủ loại trạng thái hoảng hốt và khó chịu, họ nhanh chóng đứng dậy rồi ngước lên nhìn.
Hai nhóc quỷ nhỏ vừa đúng lúc nâng bạn nhỏ Lục Hoài đang hôn mê bất tỉnh bay tới khoảng tầng ba, tầng bốn.
Hoắc Tư Thần có thị lực rất tốt, lập tức nhận ra Lục Hoài.
Cậu nhóc nhấc chân định đi ra bên ngoài, Tể Tể thấy thế vội dùng cánh tay nhỏ mũm mĩm kéo ống tay áo của cậu.
“Anh ba, anh nhìn kỹ mà xem, có hai nhóc quỷ nhỏ đang kiêng anh trai nhỏ kia đó!”
Hoắc Tư Thần bị doạ ngẩn ra, bèn lắc lắc đầu, sau đó xoa mắt nhìn kỹ lại.
Quả đúng là như vậy!
Giọng nói có phần uể oải của Hoắc Tư Lâm vang lên sau lưng hai đứa nhỏ.
“Nhưng mà Tể Tể, chúng ta có thể nhìn thấy hai nhóc quỷ kia, nhưng mấy người vừa kêu lên lại không nhìn thấy, họ còn đang tìm người tới cấp cứu kia kìa.”
Tể Tể: “...”
Tể Tể vội quay đầu nhìn lại, lúc này bé mới nhận ra, chỉ trong chốc lát, đã có rất nhiều người tụ tập ở phía trước toà nhà.
Thậm chí còn có tiếng xe cứu thương vang lên từ phía xa.
Tể Tể không nhịn được mà trừng mắt.
Hai nhóc quỷ nhỏ đang kiêng Lục Hoài bay xuống bỗng nhiên cảm nhận được ánh mắt sắc như dao của chị gái mập mạp đáng sợ, chúng sợ tới nỗi run lên.
Một nhóc trượt tay, Lục Hoài cứ như vậy mà rơi thẳng xuống dưới.
Bàn tay nhỏ bé của Tể Tể siết chặt lại thành nắm đấm.
Hai nhóc quỷ nhỏ thấy thế vội vàng chúi đầu bay xuống.
Cuối cùng, trước khi Lục Hoài rơi xuống đất, chúng đã đáp xuống, chúng đã sử dụng tới thuật pháp, lập tức biến bản thân thành hai quả bóng thịt lớn, lót sẵn bên dưới nền đất.
Có không ít người đang vây quanh đây, xe cứu thương cũng tới rất nhanh, chẳng mấy chốc đã có nhân viên y tế chạy tới, nâng Lục Hoài lên xe cứu thương.
Sau khi xác nhận Lục Hoài đã hạ cánh an toàn, hai nhóc quỷ nhỏ nhanh chóng biến trở về kích thước nhỏ bằng ngón tay cái, ủ rũ bay tới bên chân của Tể Tể.
“Hu...”
Chúng muốn bật khóc, nhưng lại vôi nâng bàn tay mập mạp lên che miệng lại theo bản năng.
Trong mắt của hai đứa quỷ nhỏ đã ngập đầy nước mắt, vẻ mặt kia, muốn bao nhiêu đáng thương có bấy nhiêu đáng thương, muốn bao nhiêu tủi khổ có bấy nhiêu tủi khổ.
Tể Tể nhìn chúng nó thật kỹ.
“Tụi mày có muốn nhìn dáng vẻ bây giờ của mình không?”
Hai nhóc quỷ nhỏ chần chờ một chút, không quá xác định gật đầu.
Bàn tay mũm mĩm của Tể Tể vừa nhấc lên, một kết giới nho nhỏ bằng phẳng có kích thước bằng một tấm gương bình thường xuất hiện trước mắt chúng, y hệt như một tấm gương của con người thường dùng.
Tể Tể hất cằm lên: “Tự mình nhìn đi!”
Hai nhóc quỷ nhỏ vội bước tới gần để nhìn.
Tể Tể bỗng nhiên kêu Hoắc Tư Lâm: “Anh Tư Lâm, anh cúi xuống đi.”
Hoắc Tư Lâm không hiểu mô tê gì cả, nhưng vẫn nhanh chóng cúi đầu khom lưng.
“Tể Tể, làm sao vậy?”
Tể Tể cười khúc khích: “Đương nhiên là để tôi luyện máu Minh Vương của Tể Tể đã để lại trên người anh Tư Lâm rồi.”
Vừa dứt lời, đầu ngón tay của Tể Tể đã chạm nhẹ vào giữa mày của Hoắc Tư Lâm, máu Minh Vương đã biến mất giữa hàng lông mày của Hoắc Tư Lâm chỉ trong nháy mắt, Tể Tể cười tủm tỉm rồi thu tay lại.
“Anh Tư Lâm, anh nhìn vào gương lần nữa đi.”
Hoắc Tư Thần cũng nhìn theo, hình ảnh trước mặt quá đẹp, tới nỗi cậu nhất thời không khống chế được mà mắng ra một câu.
“Mẹ kiếp!”
Hoắc Tư Lâm nhướng mày, đầu tiên nhìn sang hai đứa quỷ nhỏ đang khóc lóc thảm thương khiến người khác không khỏi đau lòng thay bọn chúng, sau đó lại làm theo lời Tể Tể, nhìn sang mặt gương.
Khi nhìn thấy hình ảnh trong gương, cho dù mỗi ngày Hoắc Tư Lầm đều đi qua đi lại trong phòng phẫu thuật, nhưng anh cũng không kiềm được mà lau mặt.
Trong gương, bốn hốc mắt của hai đứa quỷ nhỏ đều là những lỗ thủng đen như mực, từ trong đó còn trào ra máu đen và huyết lệ, hai màu đỏ đỏ đen đen đan xen vào với nhau, ngũ khiếu còn lại cũng có những dòng âm khí đen tuyền không ngừng trào ra, hơn nữa, khi mất chúng nó còn quá nhỏ, nên oán khí rất nặng, lệ khí bốn phía cuồn cuộn, cho dù ai nhìn thấy hình ảnh đáng sợ thế này cũng phải kinh hãi.
Cũng may Hoắc Tư Lâm và Hoắc Tư Thần đã từng gặp quỷ không ít lần, cho nên bây giờ mới không bị doạ tới vỡ gan.
Hai đứa quỷ nhỏ vừa nhìn thấy hình ảnh phản chiếu trong gương, không khỏi cảm thấy tủi thân.
Hình ảnh ấy trông thật u ám và đáng sợ, đến nỗi chính chúng nó nhìn thấy cũng muốn bỏ chạy, tìm một nơi nào đó chút bỏ nỗi lòng và xin người ta một cái ôm!
Thất sách rồi!
Chúng nó quên mất chị gái mập mạp đáng sợ có sức mạnh rất cao cường, căn bản không phải là đối tượng chúng nó có thể lừa gạt được.
Ngay khi hai đứa nhóc chuẩn bị quỳ xuống xin lỗi và xin tha, Tể Tể đã thu tấm gương kia lại.
“Lần sau, dưới tình huống phải xuống tầng như thế này, hoặc là tụi mày phải đi theo con đường mà bổn Tể Tể đã chọn, hoặc là dùng cái đầu nhỏ của mình để suy nghĩ trước xem mình có thể bị người bình thường phát hiện ra hay không.”
Hai đứa quỷ nhỏ vội gật đầu như giã tỏi, không dám thốt ra bất cứ âm tiết nào.
Chúng nó chỉ nhớ đến việc ẩn thân thể mình đi, mà quên mất mình còn đang khiêng một người bình thường.