Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 709:

Tể Tể há cái miệng nhỏ nhắn và mỉm cười vô cùng vui vẻ với anh trai nhỏ mình vừa đỡ được, còn ghé sát hốc mắt đen như mực không có tròng mắt của mình vào mặt anh trai nhỏ.

“Anh trai nhỏ, Tể Tể đỡ được anh rồi!”

Lục Hoài: “...”

****2:

Cho dù khả năng chịu đựng của Lục Hoài có tốt đến đâu, cậu bé vẫn là một đứa nhỏ mới có 8 tuổi mà thôi.

Đối mặt với một cặp hốc mắt đen ngòm không có con ngươi như vậy, Lục Hoài sợ tới nỗi run như cầy sấy, kết quả quên mất mình đang trên tay đối phương, trực tiếp ngã phịch xuống đất.

Con ngươi của Tể Tể đã lăn từ phía khe cửa kia, dọc theo hành lang mà lăn về phía này, một con ngươi không điều chỉnh được vị trí, dẫn tới toàn bộ con ngươi đều cọ sát với sàn nhà.

Sau đó, hình như con ngươi đụng phải thứ gì đó, con ngươi bắn khỏi mặt đất, bay lên không trung.

Tể Tể vội vàng nắm lấy con ngươi không bị ảnh hưởng, ấn mạnh một cái, ấn nó vào lại hốc mắt của mình, rồi lại vươn tay bắt lấy con ngươi còn lại, lúc này nó đang nhảy nhót vui vẻ trên không trung.

Bởi vì tầm mình không rõ, cho nên nó không tìm được đường về, cứ đâm loạn xạ.

Tể Tể: “...”

Bạn nhỏ Lục Hoài ngã phịch trên mặt đất: “...”

Lục Hoài đã cố gắng hết sức để kiểm soát bản thân, nhưng cuối cùng cậu bé cũng không nhịn nổi nữa mà hét lên: “A a a a”.

Người đàn ông mặt sẹo trốn phía sau cánh cửa đang đổ mồ hôi và run rẩy vì sợ hãi, nghe thấy tiếng hét của Lục Hoài thì sợ tới mức trượt xuống theo cánh cửa, rồi nằm bẹp dí trên mặt đất.

Một trong hai đứa quỷ nhỏ vốn đang định đối phó với hồ ly tinh, kết quả phát hiện ra chị gái mập mạp đáng sợ đã tới.

Nhóc quỷ nhỏ mở to đôi mắt, sợ chậm một bước sẽ bị đánh bay mất, rồi lùi lại phía sau, nhường chiến trường cho Tể Tể.

Tuyệt đối không thể tranh công cùng chị gái mập mạp đáng sợ được!

Nó cứ lùi, cứ lùi về phía sau, chẳng mấy chốc đã lùi tới cánh cửa đối diện.

Nghe thấy phía sau cánh cửa có tiếng động, nhóc quỷ nhỏ tò mà mà xuyên cả cái đầu nhỏ của mình qua tấm ván cửa để quan sát bên trong.

“A?”

Người đàn ông mặt sẹo không dám quay đầu lại, cả người run rẩy.

Khi nhóc nhỏ quỷ chuẩn bị xuyên cả cơ thể nhỏ bé qua tấm ván cửa, bỗng nhiên nó ngửi thấy được một mùi hôi thối vô cùng!

Nhóc quỷ nhỏ vội hét lên một tiếng “A a a”, rồi lấy tay che mũi lại với tốc độ nhanh như chớp.

Những tiếng la hét rợn người và chói tai vang vọng cả hàng lang, người đàn ông mặt sẹo đã tè cả ra quần, trực tiếp trợn mắt ngã ngay xuống vũng nước tiểu.

Tể Tể nghe thấy tiếng hét chói tai của nhóc quỷ nhỏ, vội vàng đỡ bạn nhỏ Lục Hoài đang nằm trên đất mà rên rỉ sợ hãi lên, rồi chạy nhanh về phía đối diện.

Kết quả bé liền nhìn thấy nhóc quỷ nhỏ vừa che mũi vừa tủi thân chạy về phía mình, nó không dám chui vào trong lòng Tể Tể, cơ thể của nó đã được bé biến thành dạng nhỏ như ngón tay cái, nên nó rơi thẳng xuống mu bàn chân của Tể Tể.

“Hừ hừ hừ...”

Nhóc quỷ nhỏ bị hun tới không chịu nổi rồi!

Nó ngẩng cái đầu nhỏ lên, chỉ chỉ về phía đối diện, rồi lại chỉ vào mình, còn làm động tác như muốn nôn ói.

Tể Tể ném nhãn cầu đã được nhét trở lại vào hốc mắt để xem chuyện gì đang xảy ra, khi nhìn thấy ông chú xấu xa nằm bất động trong vũng nước tiểu, bé ghét bỏ lấy lại con ngươi và đặt nó trở lại vào hốc mắt của mình.

Con ngươi còn lại vẫn đang nhảy nhót lung tung trên người Lục Hoài, Tể Tể nhìn thấy vậy, nắm lấy cơ hội này, tóm gọn con ngươi còn lại trong lòng bàn tay.

Bé nhìn con ngươi xám xịt vì đã lăn qua bao lớp bụi, hít hai hơi thật sâu, sau khi lau sạch bé nhét nó trở lại hốc mắt của mình.

Bạn nhỏ Lục Hoài đang la hét không ngừng lại vô thức liếc nhìn Tể Tể, thấy cảnh tượng này, dây thần kinh đang căng chặt của cậu bé như đứt ra.

Tể Tể: “...”

Xấu hổ quá!

Hình như lại dọa anh trai nhỏ rồi.

Bé vô cùng hối lỗi và chạy tới giúp đỡ anh trai nhỏ.

Tể Tể đặt bạn nhỏ Lục Hoài sợ hãi tới ngất xỉu bên cạnh mặt đất, để cậu bé dựa lưng vào vách tường, sau đó mới ngồi xuống bên cạnh Lục Hoài.

Bé nhìn sang phía con yêu quái thối hoắc đang đánh nhau với anh Tiểu Tương và một nhóc quỷ nhỏ còn lại, lại quanh sang nhìn anh Tư Lâm và anh ba của mình đang quan sát chiến trường tới trợn mắt há mồm, Tể Tể bèn cất tiếng gọi hai anh của mình.

“Anh Tư Lâm, anh ba, lại đây ngồi đi.”

Biến cố tới quá nhanh, Hoắc Tư Lâm chỉ lo bảo vệ cho Hoắc Tư Thần.

Sau đó, trong một màn sương đen, cậu muốn đưa Tư Thần đi, nhưng căn bản chẳng thể nhìn thấy đường đi ở đâu cả.

Ngoài ra xung quanh còn truyền tới những tiếng cười trong trẻo quái dị của quỷ anh, kể cả khi anh biết quỷ anh là người mình, nhưng da gà trên người Hoắc Tư Lâm vẫn nổi lên.

Nghe thấy giọng của Tể Tể, anh như nhìn thấy được bùa cứu mạng, vội đi theo hướng âm thanh truyền tới.

Màn sương đen vừa rồi còn dày đặc, bây giờ hình như lại tự động lùi sang hai bên, Hoắc Tư Lâm vội vàng ôm Hoắc Tư Thần chạy về phía Tể Tể.

“Tể Tể, em tới rồi.”

Tể Tể cười tủm tỉm, gật đầu: “Không chỉ có Tể Tể tới, còn có anh cả và anh Tiểu Tương nữa.”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free