Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 708:
“Má ơi! Đều là động vật, tại sao em thấy Thỏ Đen nhà mình nói chuyện với con người đáng yêu đến thế, vậy mà khi con hồ ly tinh này phun ra tiếng người lại làm người ta phải buồn nôn… ối…”
Vu Tiêu bị người ta nôn trúng mặt một lần, vừa nghe thấy thằng bé trước mặt nói muốn nôn cô ta lập tức lấy tay che miệng nó lại.
Hoắc Tư Thần cũng không phải người ăn chay, lập tức dùng hai tay nắm lấy tay Vu Tiêu, dùng sức bẻ mạnh một cái.
Vu Tiêu không kịp phòng bị, tay đã đột nhiên bị người ta bẻ mạnh.
Cô ta không khỏi ngạc nhiên trước sức lực của Hoắc Tư Thần, trong mắt cô ta hiện lên sát ý.
Cảm nhận được sát khí, hai đứa quỷ nhỏ đồng thời nhảy ra khỏi túi quần của hai anh em nhà họ Hoắc.
“Hì hì hỉ...”
“Hì hì hì!”
“Ha ha ha ~~ khà khà khà ~”
...
Tiếng cười âm trầm rùng rợn của quỷ anh (quỷ nhỏ) bỗng nhiên vang lên trong hành lang, hành lang vốn sáng sủa và sạch sẽ dần dần mờ đi trong những tiếng người “Hì hì hỉ ha ha ha” ấy.
Vẻ mặt của Vu Tiêu tràn đầy kinh ngạc.
“Quỷ anh?”
Trước cửa phòng đối diện, một cậu bé khoảng tám tuổi với khuôn mặt tái nhợt như tờ giấy đang đứng đó, lặng lẽ nhìn về phía hành lang.
Đứng sau lưng cậu nhóc ấy là một người đàn ông khoảng hơn 40 tuổi, người đàn ông chỉ có một cánh tay, bên má trái có một vết sẹo dài, thoạt trông rất hung dữ.
Ngay khi ông ta định đẩy đứa trẻ đứng trước mặt ra, liền nghe thấy tiếng cười âm trầm đáng sợ của quỷ anh.
Người đàn ông lập tức sợ hãi, đóng sầm cửa lại, rồi dùng cánh tay độc nhất của mình tát thẳng lên khuôn mặt nhỏ trắng bệch như tờ giấy của cậu bé kia.
“Thằng chó, nếu thằng nhãi ranh Hoắc Tư Thần kia bị con hồ ly tinh ở đối diện làm thịt, phá hỏng việc làm ăn của tao, để xem tao có đánh chết mày không!”
Cậu bé khoảng tám tuổi bị tát ngã nhào xuống đất, rồi lại từ từ bò dậy.
Mắt cá chân của cậu bé đã chảy máu, nhưng khuôn mặt lại bình tĩnh đến lạ thường.
“Ba, hồ ly tinh kia không giết được Hoắc Tư Thần đâu, con nhìn thấy hai quỷ anh kia rõ ràng chui ra từ túi quần của Hoắc Tư Thần và anh họ nó.”
Người đàn ông mặt sẹo nghe thấy hai từ “quỷ anh” thì vô thức lùi lại phía sau vài bước.
“Thật không?”
Một bên má của cậu bé đã sưng lên, nhưng cậu bé không thèm quan tâm, vẻ mặt đờ đẫn.
“Con đã nhìn thấy rõ ràng.”
Người đàn ông mặt sẹo thở phào nhẹ nhõm: “Được rồi! Chúng ta cứ ở đây chờ trước, chờ bọn chúng đánh nhau, mày canh ở cửa, nhân cơ hội đó kéo Hoắc Tư Thần vào đây.”
“Vâng.”
Cậu bé bước đi khập khiễng, nâng cái chân dính đầy máu từ từ lùi về phía cửa, nhẹ nhàng mở ra một khe hở.
Một đôi con ngươi đột nhiên đứng ở khe cửa, bắt gặp ánh mắt của cậu bé ấy.
Tuy rằng đứa nhỏ này từ lúc mới sinh ra đã được nuôi dạy trong hoàn cảnh thấy nhiều biết rộng, nhưng vẫn bị con ngươi thình lình xuất hiện ở khe cửa kia dọa sợ tới mức lảo đảo, ngã phịch xuống đất.
Người đàn ông mặt sẹo trong nhà vừa mới ngồi xuống ghế cũng bị dọa giật cả mình.
“Lục Hoài, mày định dọa tao đấy à?”
Từ khe cửa truyền tới giọng nói trong trẻo của trẻ con.
“Chú xấu xa, anh trai nhỏ không doạ chú, là Tể Tể không cẩn thận vô tình doạ anh trai nhỏ mà thôi.”
Người đàn ông mặt sẹo: “... Anh anh anh... quỷ anh?”
Người đàn ông mặt sẹo run rẩy, vội tóm lấy Lục Hoài đang sợ hãi đến mức ngồi liệt trên mặt đất, mở cửa ném thẳng cậu bé ra ngoài mà không có chút do dự nào, sau đó nhanh chóng đóng cửa nhà lại.
Mọi động tác đều được thực hiện liền mạch lưu loát, tựa hồ như đứa bé vừa bị quăng ra ngoài đó căn bản không phải là con mình.
Tể Tể vừa ghé sát con ngươi vào khe cửa kia để hóng chuyện náo nhiệt, bé không ngờ được bên trong nhà còn có một anh trai nhỏ, đến khi biết rồi thì đối phương cũng đã bị bé dọa sợ.
Vừa mới giải thích, kết quả cánh cửa được mở ra từ bên trong, anh trai nhỏ bị ánh mắt của bé dọa sợ bỗng nhiên bị ông chú xấu xa kia túm lấy và ném ra ngoài.
Tể Tể vẫn đang đứng giữa thang máy không khỏi sửng sốt, hốc mắt đen tuyền nhìn về phía nhóc cương thi Tương Tư Hoành.
“Anh Tiểu Tương, đi thôi!”
Hệ thống giám sát trong thang máy đã bị Tể Tể hack từ lâu, vừa nói xong bé đã nắm lấy tay của nhóc cương thi Tương Tư Hoành và biến mất ngay lập tức.
Ngay khi đến hành lang nơi anh Tư Lâm đang đứng, Tể Tể vội vàng chạy đến đón lấy anh trai nhỏ vừa bị ném ra ngoài.
Lục Hoài vốn tưởng rằng mình sẽ va vào tường hành lang, nếu không chết cũng sẽ bị vỡ đầu.
Hoặc là bị quỷ anh trực tiếp nuốt chửng!
Nhưng kết quả không phải vậy.
Hình như cậu bé được thứ gì đó đỡ lấy.
Cậu bé có dáng người cao, gầy, cảm nhận được có thứ gì đó đã ôm lấy eo mình, sau đó đầu gục xuống đất, hai chân cậu bé cũng chạm trên mặt đất.
Lục Hoài: “...”
Tình huống này là thế nào?
Lục Hoài đã từng gặp được rất nhiều quỷ anh, bất cứ quỷ anh nào cũng đều rất hung ác và khát máu, tuyệt đối không có chuyện quỷ anh sẽ bảo vệ mình đâu.
Cậu bé vội vàng ngẩng đầu lên xem ai đã đỡ lấy mình.
Sau đó, cậu bé đối mặt với một khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn, nhưng hốc mắt đen như mực, giống như không có tròng mắt.