Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 707:
Sức lực của cô ta rất lớn, Hoắc Tư Lâm vô thức ôm lấy ống cứu hỏa bên cạnh, lại nghe thấy tiếng cười quyến rũ của Vu Tiêu giống hệt với tiếng cười của mấy ngày hôm trước.
“Đàn anh Tư Lâm, anh đang làm gì thế này? Đã đến cửa nhà rồi, anh vào nhà ngồi chút đi~~~”
Hoắc Tư Lâm: “...”
Da gà da vịt trên người Hoắc Tư Lâm nổi hết cả lên.
Anh đã đánh giá mình quá cao rồi!
Vu Tiêu nắm lấy cổ tay anh, đặt tay mình vào lòng anh, khi cô ta ngẩng đầu lên, định áp miệng mình vào môi anh, Hoắc Tư Lâm đã giãy giụa điên cuồng.
Nhưng Vu Tiêu đã dùng hết sức lực, tay kia ôm lấy cổ Hoắc Tư Lâm, vẫn hướng miệng mình nhằm thẳng về hướng anh.
Toàn thân Hoắc Tư Lâm cứng ngắc, gương mặt tuấn tú vặn vẹo, dùng hết sức đẩy Vu Tiêu ra.
Đương nhiên không thể đẩy ra được.
Hàng phòng thủ của anh bị phá vỡ, lập tức nôn ói.
Vu Tiêu ngây ra.
Bởi vì cô ta quá bất ngờ, nên quên cả né tránh, lại vì chênh lệch chiều cao, nên bị Hoắc Tư Lâm ói thẳng vào mặt.
Vu Tiêu: “...”
Hoắc Tư Lâm vội xin lỗi theo bản năng.
“Cái đó... Thực xin lỗi, anh thực sự không cố ý. Anh đã cố gắng kìm nén rồi, nhưng em không chỉ nắm lấy cổ tay anh mà còn ôm cổ anh nữa, anh…”
Thái độ của Hoắc Tư Lâm vô cùng chân thành: “Anh thực sự đã cố gắng hết sức... Ọe!”
Vu Tiêu bị ói đầy mặt: “...”
A a a a!
Cô ta không muốn lợi dụng người này nữa!
Cô ta muốn trực tiếp giết người!
Nhưng ngay vào khoảnh khắc cô ta muốn ra tay, cánh cửa phòng đối diện đã mở ra.
****1:
Hoắc Tư Thần đáng lẽ đang phải ở trường tiểu học Số Một từ trong nhà đối diện bước ra, vừa mở cửa cậu nhóc đã thấy người anh họ mấy ngày không gặp đang đứng ngay trước mặt.
Hoắc Tư Thần ngây ra.
“Anh Tư Lâm, anh...”
Không đợi bạn nhỏ Hoắc Tư Thần nói xong, Vu Tiêu vừa bị ói đầy mặt bỗng nhiên quay đầu lại, nhìn về phía cậu nhóc.
Cô ta dùng tay nhẹ nhàng lau mặt, khuôn mặt đầy vết nôn mửa lập tức trở nên mịn màng và sạch sẽ, bao gồm cả vết dơ trên quần áo cũng đã biến mất sạch sẽ.
Lúc này, cô ta lạnh lùng nhìn vào Hoắc Tư Thần, giọng nói ngọt ngào khiến người ta phải run rẩy.
“Ồ! Hôm nay bà đây gặp phải vận cứt chó gì vậy, thế mà còn có thể chọn cái lớn cho cái nhỏ.”
(Chọn cái lớn cho cái nhỏ 采大送小: câu này có nghĩa tương đương như mua một tặng một.)
Hoắc Tư Thần: “...”
Hoắc Tư Lâm: “...”
Hoắc Tư Lâm thậm chí còn quên hỏi vì sao em họ lại có mặt ở đây, nếu anh nhớ không nhầm, khoảng thời gian này em họ hẳn phải đang ở trường mới phải.
Hoắc Tư Thần vừa thấy gương mặt dính đầy vết nôn trên mặt người phụ nữ kia đã trở nên sạch sẽ, toàn thân run rẩy.
“Mịa nó! Anh Tư Lâm, anh ở bên thứ gì thế này? Chọn cái lớn cho cái nhỏ là sao? Vì sao em cứ có cảm giác mình là cái nhỏ được cho vậy?”
Khóe miệng Hoắc Tư Lâm run rẩy: “Nói vớ vẩn gì thế, em quay về trường học đi!”
Vu Tiêu rõ ràng không phải là con người, ấy vậy mà Tư Thần còn không biết đường mà chạy đi.
Hoắc Tư Lâm định đi về phía Hoắc Tư Thần, nhưng Vu Tiêu lại bỗng nhiên nắm lấy cổ tay của anh.
“Đàn anh Tư Lâm, anh mới nôn khắp người em…”
Hoắc Tư Thần không bỏ cuộc.
Trực tiếp lao về phía cánh cửa đối diện và đánh vào bàn tay của Vu Tiêu đang nắm cổ tay anh họ mình.
Một tiếng “bụp” lớn vang lên.
Cho dù Vu Tiêu không phải là con người, nhưng khi hứng trọn một cái đập vừa rồi cũng phải hít ngược một ngụm khí lạnh.
“Thằng ranh con! Dám đánh bà mày, để bà moi tim mày ra trước!”
Hoắc Tư Lâm vội vàng xoay người bảo vệ Hoắc Tư Thần, Hoắc Tư Thần từ bên cạnh lao ra, mắng Vu Tiêu.
“Ái chà! Cứ mở miệng ra là bà mày bà tao, rốt cuộc bà già đến mức nào rồi? Còn muốn moi tim của ông Hoắc đây à, sao bà không soi gương xem mình là cái thứ gì, có xứng hay không?”
Vu Tiêu: “...”
Khuôn mặt tròn trịa của Vu Tiêu đột nhiên biến dạng và biến thành một khuôn mặt trái xoan hoàn hảo, đồng thời đuôi mắt tròn bỗng kéo dài ra thành hình quả hạnh, mũi cô ta cũng dài ra theo.
Cái miệng cử động và biến thành khuôn miệng động vật.
Nhìn vào còn thấy cả răng nanh, một mùi hôi khó tả lập tức tràn ngập trong không khí.
Hoắc Tư Thần nhìn cái đầu biến dạng kia, lập tức phun ra một câu chửi kinh điển khác.
“Chết tiệt! Hồ ly tinh trong truyền thuyết đấy à?”
Hoắc Tư Lâm theo bản năng đưa tay ra bịt miệng mũi của Hoắc Tư Thần lại, chính bản thân mình cũng nín thở, kéo Hoắc Tư Thần bỏ chạy.
“Em vẫn còn thời gian thắc mắc à? Chạy mau!”
Hoắc Tư Lâm không ngờ được Tư Thần sẽ có mặt ở đây, toàn bộ kế hoạch của anh đều đã rối tung.
Anh không sợ chuyện gì sẽ xảy ra với mình, nhưng Tư Thần còn nhỏ, thẳng bé mới có 8 tuổi thôi.
Hoắc Tư Lâm vừa kéo Hoắc Tư Thần chạy được vài bước, một bàn tay yếu ớt, không xương đột nhiên xuất hiện trên vai anh.
Tiếp theo đó, Vu Tiêu đã xuất hiện trước mặt bọn họ, vẫn là dáng vẻ thân cáo đầu người, há miệng để lộ ra những chiếc răng nanh sắc nhọn.
“Đàn anh Tư Lâm, nếu đã tới đây rồi thì đừng rời đi~ anh còn chưa giúp người ta bôi thuốc đâu!”
Hoắc Tư Lâm lại cảm thấy buồn nôn.
Hoắc Tư Thần bị Hoắc Tư Lâm kéo không ngừng xoa xoa cánh tay.