Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 704:

Hoắc Tư Cẩn mỉm cười lắc đầu: “Không phải, là Tể Tể cho chúng ta, anh không ở nhà nên chắc Tể Tể định chờ anh về sẽ tặng món quà khác. Anh cứ cầm tạm món quà này trước, Tể Tể nói nó bảo vệ cơ thể rất tốt.”

Hoắc Tư Lâm gần như đã lập tức hiểu ra ẩn ý của Hoắc Tư Cẩn.

Tuy rằng anh chỉ vừa bước chân ra khỏi phòng thí nghiệm, thế nhưng không phải anh không thấy được tin tức trong hai ngày nay.

Anh biết bên phía nhà họ Nghiêm đã xảy ra chuyện.

Tin tức về nhà họ Nghiêm có thể tuồn ra ngoài, hơn nữa đến nhà họ Nghiêm còn không thể áp xuống được, trong số những gia tộc lớn tại thủ đô có thể làm được chuyện này, nhà họ Hoắc chính là gia tộc đứng mũi chịu sào.

Nghe Tư Cẩn nói xong, anh lập tức hiểu ra, chuyện xảy ra với nhà họ Nghiêm đều có liên quan đến nhà họ Hoắc của bọn họ.

Và con búp bê giả này Tể Tể đưa cho họ là vì muốn bảo vệ anh em họ.

Hoắc Tư Lâm nhíu mày: “Đưa cho anh rồi, còn em thì sao?”

Hoắc Tư Cẩn cười: “Đứa bé này rất thông minh, nó giả thành búp bê ở bên em mấy tiếng đồng hồ đã nhớ được em rồi. Nếu thực sự xảy ra chuyện gì, nhất định nó sẽ biết được.

Hoắc Tư Lâm khẽ gật đầu, nghĩ rằng mình đang học trường y, là người có nguy cơ gặp phải nhiều hiện tượng siêu nhiên nhất trong số các anh em, vì thế anh cũng không hề khách khí.

“Được, vậy anh cầm trước.”

Sau khi đút quỷ nhỏ vào trong túi quần, Hoắc Tư Lâm lại hỏi về tình hình của ba cậu em trai còn lại.

“Tư Tước và Tư Thần ở bên đó có an toàn không?”

Hoắc Tư Cẩn vừa cùng đi bộ với anh họ tới nhà ăn của trường, vừa gật đầu.

“Anh yên tâm đi.”

“Tiểu Tương thì sao?”

“Thằng bé cũng khá ổn, hôm nay nó đã đến trường mẫu giáo với Tể Tể rồi.”

Nghe thấy Tiểu Tương và Tể Tể cùng nhau tới nhà trẻ, Hoắc Tư Lâm không hề lo lắng.

Hai đứa nhóc đó, một đứa là công chúa nhỏ của Địa Phủ, một đứa là nhóc cương thi, cho dù nhà họ Mặc chống lưng cho nhà họ Nghiêm có lợi hại tới đâu, thì sau lưng hai đứa nhóc ấy vẫn còn có nhà họ Hoắc.

Xét về thực lực tại nhân gian, nhà họ Hoắc bọn họ không sợ nhà họ Nghiêm, nhà họ Mặc chút nào!

Nếu hai nhà Nghiêm, Mặc dám có ý xấu, sau lưng hai đứa nhỏ còn có chủ nhân Địa Phủ và vua cương thi!

Còn về phần mấy ông anh này, việc tốt nhất họ phải làm là bảo vệ chính mình, không thể gây phiền phức cho hai đứa nhỏ.

Hai anh em xuống căn tin mua đồ ăn, chọn một vị trí cạnh cửa sổ để ngồi xuống và cùng nhau ăn cơm.

Hai anh em còn chưa kịp động đũa, một giọng nói mềm mại, nhỏ nhẹ truyền tới.

“Đàn anh Tư Lâm, hoá ra anh cũng ăn cơm ở căng tin ạ, thật tốt quá.

Nhìn thấy bên cạnh Hoắc Tư Lâm có người, cô gái bưng đồ ăn sửng sốt một lúc, lập tức trở nên dè dặt hơn.

“Thực... Thực xin lỗi đàn anh Tư Lâm, em... em không biết anh có hẹn.”

Hoắc Tư Lâm ôn hòa mỉm cười: “Không sao đâu, đây là em họ của anh, Tư Cẩn. Em ấy tới thăm anh.”

Nói xong, anh lại quay sang giới thiệu với Hoắc Tư Cẩn.

“Tư Cẩn, đây là Vu Tiêu, sinh viên hàng đầu đấy, hai ngày nay cô ấy vẫn luôn giúp đỡ anh trong phòng thí nghiệm, thực hành lâm sàng rất giỏi.”

Hoắc Tư Cẩn khẽ liếc mắt qua, lông mày cau lại, ánh mắt lạnh lùng.

Trước mặt người ngoài, anh luôn tỏ ra là người ít nói cười.

“Xin chào.”

Vu Tiêu dường như có hơi sợ Hoắc Tư Cẩn, vô thức nhích lại gần Hoắc Tư Lâm.

Hoắc Tư Lâm có chút buồn cười, giải thích hộ Hoắc Tư Cẩn: “Trông Tư Cẩn có vẻ lạnh lùng như vậy thôi, kỳ thật em ấy rất tốt, em đừng sợ.”

Vu Tiêu ngượng ngùng gật đầu.

“Em... Em không sợ.”

Hoắc Tư Lâm có chút bất đắc dĩ mà nhìn thoáng qua cô ta, kéo ống tay áo vải voan, để cô ta ngồi xuống cạnh mình.

“Nếu đã gặp mặt rồi, vậy ngồi ăn cùng nhau đi.”

Vu Tiêu cũng ngượng ngùng không dám nói lời muốn rời đi nữa, mỉm cười với hai người, sau đó ngồi xuống cạnh họ bắt đầu ăn.

Hoắc Tư Cẩn liếc mắt nhìn Vu Tiêu một cái, cũng cúi đầu ăn cơm, không nói gì nữa.

Đang ăn cơm, điện thoại di động của Hoắc Tư Lâm vang lên, anh liền ra ngoài nghe điện thoại.

Trong căn tin, điện thoại của Hoắc Tư Cẩn cũng rung lên, đó là tin nhắn WeChat do Hoắc Tư Lâm đang ra ngoài nghe điện thoại gửi đến.

【 Vu Tiêu do người khác sắp xếp tiếp cận anh! Anh đang diễn kịch với cô ta!】

Hoắc Tư Cẩn không có nhìn sang bên cạnh, trên mặt thậm chí còn chẳng có biểu cảm gì, nhưng trong lòng thì âm thầm cười nhạo một tiếng.

【 Cũng khó trách! 】

Hoắc Tư Lâm đáp lại rất nhanh.

【 Khó trách gì cơ? 】

Hoắc Tư Cẩn trả lời nhanh hơn.

【 Anh lại kéo ống tay áo của cô ta! 】

Hoắc Tư Lâm nhắn lại.

【 Đối với những người có lai lịch không rõ hoặc không phải con người, anh cũng không dám tiếp xúc trực tiếp, nhỡ có chuyện gì xảy ra thì sao?】

Hoắc Tư Cẩn cười thầm trong lòng, không trả lời tin nhắn nữa mà nhanh chóng ăn cơm.

Phải hơn mười phút sau Hoắc Tư Lâm mới quay lại, vừa đúng lúc Hoắc Tư Cẩn ăn xong.

Hoắc Tư Lâm nhanh chóng lùa mấy miếng cơm vào miệng ăn cho xong, Vu Tiêu cũng vừa ăn xong, ba người cùng nhau rời khỏi căn tin.

Sau khi Hoắc Tư Cẩn rời đi, Vu Tiêu đứng cạnh Hoắc Tư Lâm mới dám thở dài nhẹ nhõm.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free