Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 705:
Hoắc Tư Lâm nhìn thấy thế, không nhịn được cười.
“Làm sao thế? Vẫn bị Tư Cẩn dọa sợ à?”
Vu Tiêu vừa vỗ vỗ ngực, vừa xấu hổ gật đầu.
“Đúng vậy, đây là lần đầu tiên em được ngồi gần một chàng trai vừa đẹp trai vừa lạnh lùng như tảng băng, làm em sợ đến mức suýt thì đút cả thức ăn vào mũi.”
Nói xong, cô ta còn tinh nghịch lè lưỡi, trên khuôn mặt nhỏ tròn tròn hiện lên một chút ửng hồng.
“Đàn anh Tư Lâm, thực xin lỗi anh, em khiến anh mất mặt rồi.”
Hoắc Tư Lâm dịu dàng nhìn cô ta, nhìn thoáng qua cô gái nhỏ đang cúi đầu, rõ ràng là đang tỏ ra tự ti, tay anh như vô tình chạm vào tóc cô ta, nhưng lại chậm rãi rụt tay lại vì sợ mạo phạm tới Vu Tiêu.
Hoắc Tư Lâm chịu đựng sự ghê tởm mà mỉm cười trìu mến.
“Em đấy, cảm tình mấy ngày nay anh nói với em đều vô ích rồi sao?”
Vu Tiêu sửng sốt, vội vàng ngẩng đầu lên.
Hoắc Tư Lâm vừa mới rút tay lại, cô ta lại ngẩng đầu lên quá nhanh, bàn tay của Hoắc Tư Lâm vô tình lướt qua gò má mịn màng, thậm chí là cả khoé miệng của cô ta.
Hai người cùng ngẩn người ra một chút, nhưng Hoắc Tư Lâm phản ứng nhanh hơn, anh nhanh chóng xin lỗi.
“Thực xin lỗi, anh không cố ý.”
Gương mặt Vu Tiêu lại đỏ lên, lần này không phải là màu ửng hồng nhàn nhạt nữa mà dường như là màu hồng đậm không thể khống chế được.
Khuôn mặt nhỏ nhắn tròn trịa như một quả táo chín đỏ, đôi mắt đen láy sáng lấp lánh, thậm chí Vu Tiêu còn không dám nhìn Hoắc Tư Lâm.
“Không... không liên quan gì đến đàn anh Tư Lâm, là do em bỗng nhiên ngẩng đầu lên.”
“Đúng rồi, đàn anh Tư Lâm, em có việc gấp phải đi trước, tạm biệt.”
Không đợi Hoắc Tư Lâm nói gì thêm, Vu Tiêu đã cúi đầu bỏ chạy.
Kết quả là tốc độ quá nhanh, cơ thể không phối hợp được với nhau, chân trái đá chân phải, Vu Tiêu trực tiếp ngã úp mặt xuống.
Hoắc Tư Lâm giật mình, vội vàng nắm lấy cánh tay cô ta và kéo người lại.
Vu Tiêu theo quán tính ngã vào trong lòng Hoắc Tư Lâm, Hoắc Tư Lâm trượt chân, tay cũng theo bản năng mà kéo Vu Tiêu theo, vô tình dẫn tới gáy của Vu Tiêu va vào bức tường bên phải của căn tin.
Một tiếng “Phanh” lớn vang lên.
Trong lúc hoảng sợ, một tia lạnh lùng lướt qua đáy mắt của Vu Tiêu, cô ta nắm chặt lấy cánh tay của Hoắc Tư Lâm.
“Đàn anh Tư Lâm, em...”
Hoắc Tư Lâm vội lên tiếng: “Anh lập tức đưa em đi bệnh viện.”
Vu Tiêu nắm lấy cánh tay của anh, sau đó đứng lên.
“Không cần đâu anh Tư Lâm, em không sao cả, chiều nay em không có tiết học, khi về nhà em chườm đá là được rồi.”
Hoắc Tư Lâm chần chờ một chút, thử hỏi dò.
“Vậy, anh đưa em về nhé?”
Vu Tiêu chỉ chờ có lời này, cô ta tỏ vẻ hơi thẹn thùng, nhẹ nhàng gật đầu.
“Vậy làm phiền đàn anh Tư Lâm rồi.”
Hoắc Tư Lâm đưa Vu Tiêu quay về, trên đường đi, anh còn gửi một tin nhắn WeChat cho Hoắc Tư Cẩn.
【 Cô ta chuẩn bị ra tay rồi. 】
Kỳ thật Hoắc Tư Cẩn không quay lại trường học của mình mà đi tới trường mẫu giáo để đón hai đứa nhóc Tể Tể và nhóc cương thi Tương Tư Hoành, lúc này anh cũng đang chạy tới trường y.
【 Anh gửi định vị đi, em đang đi đón Tể Tể và Tiểu Tương, rồi sẽ nhanh chóng chạy tới.
Hoắc Tư Lâm nhìn một cái rồi nhanh chóng xóa tin nhắn.
Về phần vị trí của mình, ngay từ khi Vu Tiêu cố tình cố ý bắt đầu tiếp cận mình, Hoắc Tư Lâm đã mở sẵn rồi.
Là người hay quỷ, sẽ sớm có câu trả lời thôi!
****0:
Càng tới gần trường y, đôi mắt của Tể Tể càng trừng lớn.
Lúc đầu bé còn đang mơ màng sắp ngủ, nhưng bây giờ bé đã bị mùi hôi đánh thức, không thể nào ngủ được, thậm chí, Tể Tể càng trở nên tràn đầy năng lượng hơn.
Hoắc Tư Cẩn lái xe, cũng không chú ý tình hình của Tể Tể đang ngồi trên hàng ghế phía sau.
Tuy nhiên, nhóc cương thi Tương Tư Hoành ngồi ngay cạnh Tể Tể đã chú ý tới biểu cảm của bé, đồng thời cậu nhóc cũng chậm rãi mở to mắt.
Vốn cậu nhóc đang đeo một cặp kính áp tròng màu xám nhạt, nhưng bây giờ đến cả kính áp tròng cũng dần bị muốn màu đỏ tươi từ màu mắt nguyên bản của cậu nhóc.
Cái mùi đó...
Sau khi nhóc cương thi Tương Tư Hoành được khai quật, cậu nhóc chưa được đi nhiều nơi, số người sống và sinh vật siêu nhiên mà cậu nhóc gặp cũng chưa nhiều, cho nên nhất thời, cậu nhóc không xác định được đó là mùi gì.
Cái mùi khiến cả cương thi cũng không ngửi được!
Nhìn thấy Tể Tể vốn đang buồn ngủ cũng mở to mắt, rõ ràng là bé cũng ngửi thấy, cậu nhóc vội tiến sát gần Tể Tể.
“Tể Tể, đó là mùi gì vậy?”
Tể Tể cũng không biết, bởi vì bé cũng chưa từng ngửi thấy mùi này bao giờ.
Rốt cuộc bé cũng mới từ Địa Phủ tới nhân gian chưa được bao lâu, ở Địa Phủ, cha Minh Vương quản lý rất nghiêm, loại mùi thế này tuyệt đối không thể xâm nhập được vào Địa Phủ.
Dựa vào kinh nghiệm trong ba năm rưỡi qua, Tể Tể đã đưa ra một câu trả lời không chắc chắn.
“Có lẽ không phải là người.”
Nhóc cương thi Tương Tư Hoành mở miệng nịnh Tể Tể, dù rằng cậu nhóc cũng đã đoán được đáp án.
“Tể Tể... nói... đúng, khẳng định... không phải... người.”
Không có con người nào lại có mùi hôi đến mức khiến cương thi còn chê như vậy cả!
Còn hun cả Tể Tể!
Hai đứa nhỏ nhanh chóng nhìn Hoắc Tư Cẩn đang lái xe, thấy Hoắc Tư Cẩn không hề bị ảnh hưởng gì, hai đứa nhỏ không khỏi tỏ ra ghen tị.