Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 704

Hoắc Trầm Huy và Hoắc Trầm Lệnh đã tăng ca cả buổi tới, tới 10 giờ sáng mới được nghỉ ngơi, cả hai đều dậy muộn.

Khi đi xuống và nhìn thấy năm đứa trẻ đã ăn sáng xong và chuẩn bị đi học, hai anh em sững sờ

Hoắc Trầm Huy xấu hổ: “Ờ thì...”

Hoắc Tư Cẩn cười: “Cha, chú hai, hôm nay con sẽ đưa các em trai và em gái đi học.”

Hoắc Trầm Lệnh: “Tư Tước, Tư Thần, các con lấy làm bài tập về nhà ra cho cha kiểm tra.”

Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần liếc nhìn nhau, lặng lẽ xoay người đi lấy cặp sách.

Tể Tể nhìn thấy Thỏ Đen chạy vụt qua phòng khách thì vội vàng gọi nó lại.

“Thỏ Đen!”

Thỏ Đen dạy ba đứa quỷ nhỏ học đếm từ 1 đến 10 cả đêm bỗng có dự cảm không lành.

Không phải đâu?

Nó không muốn làm giáo viên của lũ quỷ nhỏ, nó muốn đi trồng trọt, chăm hoa để làm viện dưỡng lão!

“Đại... Đại nhân nhỏ, có gì sai bảo ạ?”

Tể Tể xách nó lên, đặt vào trong lòng cha nuôi của mình.

“Cha, chú hai, để Thỏ Đen đi làm cùng hai người đi, nó có thể bảo vệ mọi người khỏi tai hoạ.”

Thỏ Đen: “...”

Bỗng nhiên mạng của thỏ đại gia không còn là của thỏ đại gia nữa!

Có còn công lý nữa không?

(╥╯^╰╥)

Hoắc Trầm Huy và Hoắc Trầm Lệnh lập tức hiểu được ý của Tể Tể, Hoắc Trầm Huy vội bế Tể Tể lên, thơm vào má bé.

“Tể Tể thật chu đáo, chú hai thương Tể Tể lắm.”

Tể Tể cười khúc khích và giải thích.

“Không kề sát đâu, không kề sát đâu, tim của Tể Tể không thể kề sát được, bởi vì nó thường bị thiêu đốt, nếu để kề sát thì cặn thịt sẽ rơi ra, ăn không ngon!”

(Tể Tể hiểu nhầm từ 贴心 / tiēxīn/ tri kỉ hay cẩn thận, chú đáo thành kề sát, hay dán tim lại, từ 贴 /tiē/ khi đứng một mình còn có nghĩa là dán sát, kề sát, khít, vì vậy mới khiến Tể Tể bị hiểu nhầm.)

Hoắc Trầm Huy ngây ra.

Bỗng nhiên ông ấy nhớ tới trước đó Tể Tể cũng từng đột nhiên phình to lên trong trang viên, miệng bé còn có thể phun ra lửa.

Được rồi!

Bí ẩn được phá giải rồi!

Hoá ra mùi thịt nướng trên người Tể Tể chính là do bé tự nướng mình!

Thực sự đúng là nướng thịt!

Những người còn lại trong nhà họ Hoắc: “...”

Không được!

Sáng sớm đã bị chú hề nhỏ Tể Tể chọc cười chết rồi!

Hoắc Trầm Lệnh nhìn thấy hai đứa con trai làm bài tập rất tốt, hài lòng gật đầu, ông đặt bài tập về chỗ cũ, sờ đầu nhỏ của con gái, nhẹ nhàng nói.

“Tể Tể à, ở trường mẫu giáo con phải học hành chăm chỉ đấy, nghiêm túc nghe giảng, cố gắng đừng ngủ gật, biết chưa?”

Nếu không, chỉ dựa vào hai tiếng buổi sáng, còn lại ngủ cả buổi chiều, cha nuôi như ông quả thực lo lắng, không biết 3 năm sau liệu Tể Tể có thể lấy được giấy chứng nhận tốt nghiệp mẫu giáo không?

Một ngày mới ở trang viên nhà họ Hoắc bắt đầu bằng tiếng cười của những thành viên trong nhà.

Ai đi làm thì đi làm, ai đi học thì đi học.

Còn bên nhà họ Nghiêm thì u ám như bị mây đen che phủ, Nghiêm Sĩ Dân tỉnh dậy sau khi thoát khỏi nguy hiểm, anh ta phát hiện ra hai chân mình đã bị cắt cụt, mình trở thành một thằng tàn phế, hận không thể băm Hoắc Tư Cẩn cùng Minh Tể Tể thành vạn đoạn.

Mặc Thục Hoa đến bệnh viện để trông con trai lớn cũng càng căm hận hơn.

Nhưng điều quan trọng nhất lúc này là phải trấn an con trai mình trước.

Dù sao thì con trai cả còn bị gãy hai cái xương sườn, vừa mới qua cơn nguy kịch, cũng không nên quá kích động.

Bà ta vội vàng hạ giọng, nói với con trai.

“Sĩ Dân con bình tĩnh một chút, có ông ngoại con ở đây, con chỉ tạm thời mất đi đôi chân mà thôi. Một thời gian nữa, khi tìm được người thích hợp, ông ngoại con nhất định có thể thay thế đôi chân của người đó cho con.”

Nghiêm Sĩ Dân đột nhiên lạnh lùng nói: “Mẹ, con muốn đôi chân của Hoắc Tư Cẩn!”

Mặc Thục Hoa vội gật đầu: “Được, được, được! Chúng ta nhất định phải lấy đôi chân của nó! Không chỉ muốn đôi chân, chúng ta còn phải lấy mạng của nó!”

Dám làm con trai của Mặc Thục Hoa bà bị thương tới mức này, bà ta nhất định phải khiến nhà họ Hoắc cửa nát nhà tan!

“Con yên tâm, ông ngoại con đã sắp xếp cho người tới mấy trường học của con cháu nhà họ Hoắc rồi, hôm nay nhất định sẽ nhận được tin tốt.”

****9:

Tại trường y nổi tiếng nhất thủ đô, sau khi học xong tiết học cuối cùng của buổi sáng, Hoắc Tư Cẩn quyết định đến thăm anh họ Hoắc Tư Lâm đã hai đêm không về nhà.

Trường học của họ rất gần nhau, chỉ cách nhau vài con phố.

Lúc tìm được Hoắc Tư Lâm, Hoắc Tư Lâm cũng chỉ vừa mới ra khỏi phòng thí nghiệm.

“Anh Tư Lâm, anh còn bận gì nữa không?”

Ánh mắt Hoắc Tư Lâm có chút u ám, dù vậy vẫn rất đẹp trai, chắc là vì anh đã thức trắng hai đêm liên tục để quan sát số liệu thực nghiệm, nên bây giờ trông người đã mệt mỏi rã rời.

“Làm thêm một buổi chiều nữa chắc là cũng xong rồi, buổi chiều sau khi em học xong, hẳn là hai anh em chúng ta có thể cùng về với nhau rồi.”

Hoắc Tư Cẩn khẽ gật đầu, lấy quỷ nhỏ từ trong túi quần ra.

Trên đường đến đây Hoắc Tư Cẩn đã dặn dò quỷ nhỏ phải đóng giả thành búp bê, cho nên lúc này nhóc quỷ nhỏ vẫn duy trì tư thế nhắm mắt ngủ, hơn nữa người nó chỉ lớn bằng ngón tay cái, thoạt trông thật mũm mĩm đáng yêu.

Hoắc Tư Lâm nhìn thấy nó thì cười rộ lên: “Sao thế, đây là món quà em chuẩn bị tặng cho Tể Tể đấy à?”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free