Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 702:

“Tể Tể, em dậy sớm như vậy làm gì thế?”

Tể Tể đã ăn xong bữa sáng, dậy sớm chỉ để tặng những món quà nhỏ cho các anh trai của bé mà thôi.

“Chờ các anh dậy, em sẽ tặng quà bình an cho các anh.”

“Quà ư? Không phải là mấy con búp bê trên bàn đấy chứ?”

****8:

Tể Tể cười hì hì: “Đúng vậy, búp bê nhỏ vô cùng hữu dụng.”

Hoắc Tư Tước không khỏi bối rối, vốn cậu còn đang dụi mắt, nhưng nghe thấy Tể Tể muốn tặng quà cho bình, cậu lập tức trở nên hưng phấn.

“Tể Tể, vậy quà của anh ba đâu?”

Hoắc Tư Cẩn mỉm cười đầy ẩn ý và chỉ vào những quỷ nhỏ dưới dạng búp bê nhỏ được đặt ngay ngắn trên bàn.

“Các em mỗi người chọn một con, con còn lại là của anh.”

Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần vừa nhìn thấy nụ cười đầy ẩn ý của anh cả nhà mình thì lập tức cảnh giác hẳn lên.

Món quà đầu tiên Tể Tể tặng họ là gì?

Là trực tiếp đi gặp quỷ!

Lần này...

Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần không kìm lòng được mà nhìn ba con búp bê nhỏ mấy lần.

Ba đứa quỷ nhỏ thấy thế bèn chớp đôi mắt to lấp lánh, đồng thời nâng bàn tay mũm mĩm lên, dùng giọng nói trong trẻo để chào hỏi họ.

“Chào!”

“A!”

“Y!”

Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần: “...”

Tể Tể à!

Đây không phải là người à?

Không, không, không!

Hai anh em liếc mắt nhìn nhau, ngay lập tức nhìn thấy câu trả lời từ mắt đối phương.

Nhất định không phải là người!

Tể Tể chưa bao giờ biến con người thành dạng đồ chơi như thế này!

Thứ có thể bị bé biến thành dáng vẻ của đồ chơi, nhất định là quỷ!

Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần: “...”

Tể Tể chớp đôi mắt to, nhìn hai người anh của mình với vẻ mong đợi.

“Anh hai, anh ba, các anh đã chọn được con nào chưa.

Thấy anh hai và anh ba có chút choáng váng, Tể Tể nghiêng đầu nhỏ thử đoán.

“Chẳng lẽ các anh muốn cả ba con sao?”

Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần gần như đồng thanh nói: “Tuyệt đối không phải!”

Có thể không cần con nào được không?

Chỉ cần nhìn ngẫu nhiên bất cứ con nào trong số mấy con búp bê tí hon kia là đã thấy giống quỷ nhỏ đáng sợ trong tiểu thuyết rồi, khiến người ta không rét mà run

Nghe nói quỷ nhỏ là một loại quỷ ồn ào ầm ĩ, một mình nó có thể sánh ngang với 10 Bút Tiên.

(Bút Tiên 笔仙: là một cách sử dụng bút để giao tiếp với một thực thể siêu nhiên được gọi là Bút Tiên, đây là dạng biến thể hay phiên bản đơn giản hoá của trò Cầu cơ.)

Chết tiệt, ở đây có tới ba quỷ nhỏ, vậy tương đương với 30 Bút Tiên rồi!

Ngẫm lại việc mỗi ngày đều bị 30 Bút Tiên vây quanh, Hoắc Tư Tước cùng Hoắc Tư Thần như hoá đá tại chỗ.

“Tể Tể ...”

Hoắc Tư Cẩn lặng lẽ nhìn hai đứa em của mình, nhẹ nhàng nhắc nhở.

“Cha con Nghiêm Hứa Linh và Nghiêm Sĩ Tiến đã vào đồn cảnh sát, bọn họ là một trong năm gia tộc lớn của Huyền môn, con gái lớn của nhà họ Mặc – gia tộc đứng đầu năm gia tộc ấy - Mặc Thục Hoa là vợ của Nghiêm Hứa Linh, Tể Tể tặng búp bê cho các em, các em đã biết được tấm lòng của Tể Tể chưa?”

Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần: “...”

Hai anh em lanh lẹ mà mỗi người chỉ một hướng, vừa khéo chọn ở hai bên trái phải.

Hoắc Tư Thần: “Cảm ơn Tể Tể!”

Hoắc Tư Tước: “Là anh hai không biết tốt xấu!”

Tể Tể mỉm cười rất đáng yêu: “Không cần cảm ơn, không cần cảm ơn, bảo vệ các anh là việc Tể Tể nên làm.”

Nói xong, Tể Tể lại nhanh chóng nhìn về phía ba đứa quỷ nhỏ.

“Ba đứa tụi mày, nhất định phải bảo vệ các anh của bổn Tể Tể cẩn thận, tụi mày nhớ ngoan ngoãn nghe giảng cùng các anh, các anh học cái gì, tụi mày phải học cái đó, nhớ kỹ chưa?”

Ba đứa quỷ nhỏ: “... A? Vâng!”

Trong lòng chúng nghĩ… chắc là học đếm số rồi?

Nếu thế thì chẳng có vấn đề gì lớn, đêm qua, sau khi chị gái mập mạp đáng sợ ngủ say, ba đứa chúng nó đã cố tình đi tìm ngài Thỏ Đen, sau đó học tập với ngài Thỏ Đen cả đêm.

Tể Tể nghiêm túc hỏi lại ba đứa chúng nó: “Nhớ kỹ chưa?”

Ba đứa quỷ nhỏ bỗng nhiên cảm thấy tự tin, đồng loạt gật đầu.

“Ừm!!!”

Tể Tể yên tâm, bế ba đứa chúng nó lên, rồi giao từng đứa vào trong tay của ba anh trai.

“Anh cả, anh hai, anh ba, các anh đặt chúng trong túi quần, chờ anh hai và anh ba ăn sáng xong, chúng ta đi học thôi.”

Hoắc Tư Cẩn rất tự nhiên mà đặt nhóc quỷ nhỏ mà Tể Tể đưa cho mình vào trong túi quần, trong khi tay phải của Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần đã cứng đờ.

Tể Tể cho rằng bọn họ muốn đi ăn sáng, để quỷ nhỏ vào túi quần sẽ không tiện, cho nên thẳng tay kéo hai tên quỷ nhỏ lại, sau đó mở túi quần của hai anh trai ra, lần lượt ném hai đứa quỷ nhỏ vào trong.

“Được rồi!”

Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần: “...”

Đây chắc chắn là ngày họ tiếp xúc thân mật nhất với ma quỷ kể từ khi lọt lòng mẹ tới nay!

Hoắc Tư Cẩn nhìn thân hình hai đứa em trai cứng đờ, cúi đầu ăn như điên, không khỏi cảm thấy buồn cười.

Nhóc cương thi Tương Tư Hoành cũng đã xuống tầng, cậu nhóc cũng từng xuống tầng một lần rồi, để tìm Tể Tể giúp mình cắt tóc, tỉa móng tay, sau đó lại về phòng để tắm rửa thay quần áo, lúc này cậu nhóc đang mặc đồng phục mẫu giáo giống như Tể Tể, trên vai khoác một chiếc cặp sách nhỏ, bước tới và ngồi bên với vẻ chờ mong.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free