Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 698
“Chú Hùng, chúng nó hù dọa chú là chuyện không đúng! Oan có đầu nợ có chủ, ai hại chết chúng thì nên tìm người đó, nhưng chuyện trên nhân gian do nhân gian quản, chuyện của Địa Phủ do Địa Phủ quản!”
Không đợi Hùng Kỳ nói tiếp, Tể Tể đã bổ sung thêm.
“Trên người ba đứa chúng nó không hề dính máu tươi của người sống, mặc dù đã làm không ít chuyện xấu cho người xấu xa này, nhưng nếu có thể tìm được thi hài, khi tới Địa Phủ báo cáo, Địa Phủ cũng có thể xem xét mà giảm nhẹ án cho chúng.”
Hùng Kỳ bỗng nhiên đã hiểu vì sao Tể Tể lại bỗng nhiên đánh ba đứa quỷ nhỏ.
Bé làm vậy là vì lo lắng cho ba đứa quỷ nhỏ, chúng vất vả lắm mới có thể tồn tại tới bây giờ, thế nhưng lại bởi vì nhìn thấy kẻ thù mà mất đi lý trí, làm ảnh hưởng tới nửa đời sau.
Ba đứa quỷ nhỏ bị đánh một cái không hề nhẹ, nhưng không một đứa nào dám hé răng nửa lời.
Vốn trong lòng chúng nó luôn cảm thấy sợ hãi và oán hận chị gái mập hung giữ và đáng sợ này, nhưng đều không dám để lộ ra ngoài mặt, ấy vậy mà lúc này, tất cả đều đã tan biến chỉ trong nháy mắt.
Đúng vậy!
Chúng nó ít nhất cũng đã chết từ mười mấy năm trước, thậm chí có khi đã từ mấy trăm năm trước.
Cho dù chúng luôn bị Nghiêm Hứa Linh nuôi nhốt, không giết người cũng là hại người, tất cả tội lỗi đều đổ hết lên đầu chúng, chúng thực sự còn hung tàn hơn cả chị gái đáng sợ kia.
Sở dĩ chị gái mập mạp hung dữ đánh chúng cũng là vì muốn bảo vệ tương lai của chúng!
Tuy rằng chúng nó đều rất hoang mang về tương lai, nhưng khi nghe thấy phải đến Địa Phủ báo cáo, tận sâu đáy lòng, ba đứa quỷ nhỏ đều nảy sinh một cảm giác sợ hãi.
Không có ác quỷ nào không sợ hệ thống đánh giá của Địa Phủ!
Cho dù chúng không biết gì về Địa Phủ, nhưng chúng cũng biết Địa Phủ là nơi mọi ma quỷ nên tới, cũng là nơi mà tất cả ác quỷ đều sợ hãi.
Nhưng những lời mà chị gái mập mạp đáng sợ vừa nói, hệ thống đánh giá của Địa Phủ khi xét xử sẽ nhẹ nhàng hơn với chúng nó!
Điều này là điều chúng nó không dám nghĩ đến!
Tuy nhiên nhìn chị gái mập mạp đáng sợ, ba đứa lại có lòng tin không thể giải thích được.
Ý thức được điều này, ba đứa quỷ nhỏ lần lượt cúi đầu, dùng cả tay và chân quỳ rạp xuống mặt đất, dập đầu bụp bụp bụp với Tể Tể.
Tể Tể liếc mắt nhìn chúng một cái, hừ lạnh.
“Có dập đầu với bổn Tể Tể cũng vô dụng, trước đó tụi mày đã dọa không ít người hoảng sợ, nếu sau này không có công đức lớn, bổn Tể Tể sẽ không nói đỡ thay cho tụi mày đâu!”
Ba đứa quỷ nhỏ: “...”
Ba đứa quỷ nhỏ kêu to một tiếng, đưa mắt nhìn nhau, trúc trắc cử động cơ thể tí hon của mình, thở hổn hển một cách khó khăn, rồi cuối cùng bước đến bên cạnh Tể Tể.
Một đứa ôm lấy mắt cá chân của Tể Tể, một đứa ôm lấy ống quần của Tể Tể, một đứa thì đơn giản ôm luôn đôi giày vải hình bầu dục của Tể Tể.
Ừm!
Cọ này cọ này!
Dán này dán này!
Hoắc Tư Cẩn: “...”
Hùng Kỳ: “...”
Tể Tể: “...”
Tể Tể liếc mắt nhìn một cái, không thèm để ý tới chúng.
“Bây giờ bổn Tể Tể sẽ sưu hồn của tên khốn kia ra, ba đứa tụi mày ngoan ngoãn một chút, nếu còn dám hù doạ người khác…”
Ba đứa quỷ nhỏ gật đầu nhỏ lia lịa như trống bỏi, đứa lớn nhất nhìn quanh một lượt, phát hiện đứa bạn nhỏ tuổi nhất của mình đang mặc một cái quần trắng, nó lập tức giơ tay xé roẹt một cái, sau đó giơ miếng vải khác lên, một cánh tay mũm mĩm còn lại cũng giơ lên theo.
Hai đứa quỷ nhỏ khác thấy thế, cũng bắt chước, lần lượt giơ bàn tay mũm mĩm lên.
Mảnh vải trắng phía trước tung bay trong gió, ba đứa quỷ nhỏ cùng nhau làm động tác đầu hàng.
Hoắc Tư Cẩn và Hùng Kỳ nhìn mà ngây người thêm lần nữa.
Quả nhiên, không thể xem thường bất cứ một con quỷ nào.
Cho dù có thể khi mấy đứa quỷ nhỏ này chết, chúng chỉ là mấy đứa bé còn chưa biết nói chuyện!
Nhưng chúng nó đã trải qua một thời gian dài bị tra tấn, cho nên cũng có nhiều hiểu biết trên nhiều phương diện!
Tể Tể liếc mắt một cái, mím miệng nhỏ hừ một tiếng.
Những ngón tay mũm mĩm nhẹ nhàng chạm vào giữa lông mày của Nghiêm Hứa Linh đang ngất đi vì đau đớn, đôi mắt đen nháy to tròn của bé chậm rãi nhắm lại, chuyên tâm tìm kiếm hồn phách.
Tại một góc âm u nào đó bên biên giới của Địa Phủ, một ông cụ khô gầy như que củi đang ngồi xếp bằng trong một góc tối.
Nếu không nhìn kỹ, căn bản không biết ở đó còn có một con quỷ.
Lão quỷ này không phải ai khác, mà chính là người ông nội đã chết được nhiều năm của Nghiêm Hứa Linh, Nghiêm Nghĩa, cũng là lão quỷ thường xuyên liên lạc với Nghiêm Hứa Linh tại từ đường trong những năm qua, ủng hộ việc Nghiêm Hứa Linh làm hại tới tính mạng của những người khác.
Ông ta đã dung hợp hồn phách của mình cùng với hồn phách của cháu trai trưởng, một khi sinh mạng của cháu trai trưởng gặp nguy hiểm, hoặc là bị người khác sưu hồn, cho dù trong Địa Phủ vẫn còn người khác, cho dù cổng lớn của Địa Phủ đã đóng chặt không thể ra vào, ông ta cũng có thể phát hiện ra ngay lập tức thông qua hồn phách, rồi kịp thời ra tay cứu người.
Nhận thấy cháu trai trưởng đang bị người khác sưu hồn, Nghiêm Nghĩa đang ở trong góc tối để tránh cuộc chiến giữa chủ nhân Địa Phủ và Chim Chín Đầu, nhanh chóng mở mắt ra.