Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 696:

“Vẫn còn sống.”

Hoắc Tư Cẩn dắt tay Tể Tể đi vào, ba đứa quỷ nhỏ thấy thế cũng nhanh chóng di chuyển đôi chân mũm mĩm để đuổi theo sau.

Hùng Kỳ nhìn Hoắc Tư Cẩn dẫn theo một nhóm trẻ nhỏ, đặc biệt là đứa nhỏ đi sau cùng có mấy sợi tóc máu dựng ngược lên như muốn chạm tới tận bầu trời kia, nó vừa đi mấy sợi tóc vừa lung la lung lay, hình ảnh đó…

Khỏi phải nói, trông cũng rất vui mắt.

Hoắc Tư Cẩn và Tể Tể không biết Hùng Kỳ đang nghĩ gì, bọn họ vừa vào nhà đã nhìn thấy Nghiêm Hứa Linh bị trói thành cái bánh chưng, nằm ngã trên sàn nhà.

Sau khi nhìn thấy khuôn mặt của ông ta, cho dù là Hoắc Tư Cẩn và Tể Tể đều đã từng gặp mặt Nghiêm Hứa Linh, cũng không thể nào tưởng tượng được người bị đánh cho mặt mũi bầm dập tím tái kia lại chính là người đứng đầu nhà họ Nghiêm với phong thái tuấn lãng và thanh tao như văn nhân kia.

Hoắc Tư Cẩn mím môi, lại cố gắng nhịn cười.

Nghiêm Hứa Linh không chỉ bị trói chặt như cái bánh chưng, thậm chí đến cả miệng cũng bị dán băng dính kín mít.

Lúc này hai mắt ông ta đỏ ngầu, mái tóc hơi dài vốn được tạo kiểu gọn gàng, lịch sự nay đã trở nên lộn xộn, chiếc áo dài kiểu Tôn Trung Sơn màu xám nhạt đã bị xé rách nhiều chỗ, trên cổ áo có rất nhiều máu, trông ông ta phải nói là chật vật tới không thể nào chật vật hơn.

Nhìn thấy Hoắc Tư Cẩn cùng Minh Tể Tể bước vào nhà, vốn Nghiêm Hứa Linh đang trừng mắt với Hùng Kỳ, đột nhiên cứng đờ lại.

Tể Tể ngồi xổm xuống bên cạnh ông ta, Hùng Kỳ và Hoắc Tư Cẩn sợ Nghiêm Hứa Linh bỗng nhiên nhúc nhích sẽ khiến Tể Tể bị thương, nên vội vàng bảo vệ ở bên cạnh.

Đã không làm thì thôi, còn đã làm thì phải làm đến cùng, ba đứa quỷ nhỏ vừa thấy thế, liền thở hổn hà hổn hển rồi nhảy tót lên, lần lượt nhảy lên người Nghiêm Hứa Linh đang nằm ngửa trên mặt đất.

Một nhóc ngồi xổm trước ngực, một nhóc ngồi xổm trên bụng, nhóc còn lại ngồi xổm với tư thế không thể diễn tả được, khiến Nghiêm Hứa Linh dù đang đau đến nỗi chảy mồ hôi lạnh cũng phải không ngừng co giật.

“Oa oa...”

Tể Tể rất vừa lòng, cất giọng ngọt ngào hỏi Hùng Kỳ ngồi bên cạnh.

“Chú Hùng, thi hài của quỷ nhỏ đang ở đâu vậy, ông ta có nói không?”

Hùng Kỳ xấu hổ lắc đầu.

Không thể không nói, Nghiêm Hứa Linh đúng là một lão già lỳ lợm, cho dù đã bị đánh gãy mấy cái xương sườn tay chân cũng gãy hết, cũng vẫn không hé răng nửa lời.

Vì sợ lãng phí quá nhiều thời gian, nên ông ấy mới ra ngoài tìm Hoắc Tư Cẩn cùng Tể Tể.

Tể Tể nhìn ông ấy, cười tủm tỉm để an ủi Hùng Kỳ.

“Không sao đâu, không sao đâu, chú Hùng, chú cứ nhìn Tể Tể, nếu ông ta đã không nói thì Tể Tể có thể sưu hồn ông ta ra!”

Nghiêm Hứa Linh nằm trên mặt đất đang đau đớn đến nỗi không khống chế được mà run rẩy, vừa nghe đến hai chữ sưu hồn, ông ta càng giãy giụa kịch liệt.

Ông ta không thể bị sưu hồn!

Một khi bị sưu hồn, ông ta chẳng khác nào một tờ giấy trắng đặt trước mặt Minh Tể Tể, tương đương với việc mở ra hết mọi bí mật của ông ta trước mặt Minh Tể Tể.

“Oa oa oa...”

Ba đứa quỷ nhỏ tuy còn nhỏ tuổi, nhưng chúng đã chết và ở lại thế giới này được rất nhiều năm, lại từng bị Nghiêm Hứa Linh tra tấn đủ kiểu, nên chúng rất biến nhìn sắc mặt của người khác.

Hơn nữa, đứa nào cũng hận Nghiêm Hứa Linh thấu gan thấu xương, không cần Tể Tể phải nói gì cả, ba đứa quỷ nhỏ cùng nhe răng nhe lợi, nhảy dựng lên.

“Oà!!!”

****5:

Hùng Kỳ và Hoắc Tư Cẩn đều bị hành động của ba đứa quỷ nhỏ doạ cho ngây người.

Hùng Kỳ nhanh chóng lên tiếng: “Không thể giết người!”

Ba đứa quỷ nhỏ quay đầu nhìn ông ấy, đôi mắt to tròn đen nhánh lúc đầu lúc này chỉ còn lại huyết lệ đỏ tươi, dù Hùng Kỳ đã quen nhìn đủ mọi cảnh đẫm máu nhưng lúc này cũng phải run lên.

Suy cho cùng, mọi cảnh tượng máu me ông ấy đã nhìn thấy khi còn ở biên giới phần lớn đều là người trưởng thành.

Cũng có rất nhiều người là trẻ vị thành niên, nhưng người trẻ nhất cũng đã mười mấy tuổi rồi.

Nhưng ba đứa nhỏ trước mắt chỉ mới là trẻ sơ sinh mà thôi, khuôn mặt chúng đều bắt đầu tái xanh, đồng tử tràn đầy huyết lệ, cảm giác sợ hãi lập tức xông thẳng tới tận đỉnh đầu của ông.

Tể Tể thấy ba đứa quỷ nhỏ đột nhiên bùng lên lửa giận, mắt thấy tình hình sắp vượt qua tầm kiểm soát nên vội thu hồi sức mạnh hoàng quyền.

Vừa thu hồi sức mạnh hoàng quyền, bé đã thẳng tay đập một cái khá mạnh vào người ba đứa quỷ nhỏ đã đạt tới cấp Vương, khiến mọi sự tức giận vừa rồi lập tức bay đi.

Chất giọng non nớt của bé cũng trở nên âm trầm hơn, giọng điệu lạnh như băng, không ẩn chứa một chút tình cảm nào.

“Còn hù dọa chú Hùng nữa, bổn Tể Tể sẽ khiến tụi mày tan biến thành tro bụi!”

Ba đứa quỷ nhỏ vừa bị đập một cái đã lập tức biến thành ba quỷ nhỏ chỉ nhỏ bằng ngón tay cái, có đứa thậm chí còn không giữ được thần hồn, âm khí trên người đã tiêu hao mất một phần.

Chúng nó ngã lăn bên cạnh chân Hùng Kỳ, cả ba đứa cộng lại còn chưa bằng chiều ngang mu bàn chân của Hùng Kỳ.

Hùng Kỳ thấy thế vội vàng lên tiếng: “Tể Tể, không liên quan gì đến chúng, là do chú Hùng… nhát gan thôi.”

Tể Tể lắc đầu, vẫn dùng gương mặt non nớt trừng mắt với ba đứa quỷ nhỏ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free