Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 692:

“Tới rồi.”

Gia đình Hùng Kỳ sống ở tầng thứ 5 của dãy nhà số một, bởi vì đây là căn nhà được xây sẵn từ trước nên không có thang máy.

Từ tầng dưới nhìn lên, phòng khách và phòng ngủ phía đông đã sáng đèn.

Thấy cảnh tượng ấy, trong lòng Hùng Kỳ không khỏi ấm áp, bôn ba mấy ngày nay, lúc này ông ấy đột nhiên cảm thấy vô cùng thỏa mãn.

Trên đời này không có gì tốt hơn gia đình.

Không có bất cứ nơi nào có thể so sánh được với căn nhà nhỏ của mình!

Cho dù có là sơn hào hải vị, cũng không thể sánh bằng bát mì nước trong vắt đơn giản mà bà xã bê ra từ trong bếp.

Hương vị quê nhà không thể thay thế được!

Khuôn mặt phủ đầy sương gió của Hùng Kỳ hiện lên một nụ cười dịu dàng lạ thường.

“Tư Cẩn, Tể Tể, nhà của chú ở tầng 5, chúng ta lên thôi, vừa kịp lúc dùng bữa tối.”

Hoắc Tư Cẩn nghĩ đến lượng cơm khủng bố của Tể Tể, anh không chút do dự mà từ chối.

“Chú Hùng đi lên đi, cháu thấy mình và Tể Tể cứ chờ dưới này sẽ tốt hơn.”

Không nhắc tới thức ăn còn ổn, vừa nhắc tới, Tể Tể đã cảm thấy mình có thể nuốt một nửa âm hồn tại Địa Phủ vào bụng rồi.

Nhưng anh cả có vẻ không muốn đi lên nên Tể Tể phải nghe lời anh cả.

Tể Tể được Hoắc Tư Cẩn bế trong lòng, ngoan ngoãn nghe theo lời anh cả, bé cất giọng nói non nớt.

“Đúng vậy, Nghiêm Tổng rất xấu, rất xấu xa, chúng cháu sẽ ở dưới canh giữ, nếu ông ấy định giở trò quỷ cũng sẽ bị phát hiện ngay.”

Hùng Kỳ cẩn thận nghĩ lại cũng thấy đúng, dù sao ông ấy cũng chẳng có chút kinh nghiệm gì để đối phó với một đại sư trong Huyền môn như ông ta.

“Cũng đúng, vậy các cháu cứ chờ ở nơi này, chú sẽ đi đường tắt về nhà, đám người của Nghiêm Hứa Linh phải mất ít nhất nửa tiếng nữa mới tới được đây, chú đi lên lấy đồ ăn cho các cháu trước.”

Giờ này bà xã ông nhất định đã nấu nướng xong xuôi, chỉ còn đợi ông tan ca về nhà cùng ăn tối nữa thôi.

Hùng Kỳ xoa xái đầu nhỏ của Tể Tể, rồi vỗ nhẹ lên vai Hoắc Tư Cẩn, sau đó chạy một mạch lên tầng.

Lúc này Tể Tể mới tò mò hỏi Hoắc Tư Cẩn: “Anh cả, vì sao chúng ta không lên nhà cùng chú Hùng?”

Hoắc Tư Cẩn chỉ vào cái bụng nhỏ của Tể Tể: “Anh cả sợ Tể Tể mà lên đó thì ăn cả tủ lạnh của nhà chú Hùng mất.”

Tể Tể: “...”

Tể Tể có chút xấu hổ, lại có chút phiền muộn.

Làm sao bây giờ?

Bụng nhỏ càng ngày càng rộng ra, liệu có thể nào sẽ có lúc cha nuôi bị bé ăn tới phá sản không?

Chờ đánh bại được Nghiêm Tổng, bé sẽ tới tìm cha Minh Vương để bảo cha chuyển tiền cho cha nuôi.

Suy cho cùng, kể từ khi bé bắt đầu tới nhà họ Hoắc tới nay, đều là cha nuôi tiêu tiền nuôi bé.

Cứ quyết định như vậy đi!

Hùng Kỳ bưng hai chén cơm lớn xuống, những hạt cơm tròn đầy, thịt kho tàu có màu sắc tươi đẹp, hương thơm đậm đà, bên trên còn điểm xuyến bởi màu xanh lục của hành lá, còn rải thêm một chút mè trắng, bên cạnh có thêm rau xanh non mềm, ngoài ra trên mỗi chén cơm còn có hai chiếc đùi gà lớn, nước kho thịt bóng loáng tưới lên trên cùng, chỉ cần ngửi mùi thơm và nhìn màu sắc đẹp đẽ này đã đủ để nước miếng Tể Tể không ngừng chảy ra rồi.

Hoắc Tư Cẩn: “...”

Hùng Kỳ tươi cười hớn hở, chỉ cần Tể Tể thích ăn là được rồi.

Sau khi dặn dò hai anh em thêm vài câu, Hùng Kỳ nhanh chóng lên tầng ăn cơm.

Xong Hùng Kỳ vẫn lo lắng Nghiêm Hứa Linh bị ép đến đường cùng sẽ thành chó cùng rứt giậu, cho nên vừa ăn cơm xong ông đã bảo vợ đưa hai đứa con về nhà cha mẹ đẻ ở mấy ngày, còn chuyện học hành của con trai lớn ở trường, ông sẽ tự mình gọi điện cho chủ nhiệm của con trai lớn để xin nghỉ.

Sắp xếp xong mọi việc, Hùng Kỳ lập tức dẫn vợ con đi xuống tầng.

Nhìn quanh một hồi, không thấy anh em nhà họ Hoắc đâu.

Vợ Hùng Kỳ nghi hoặc hỏi: “Hai đứa nhỏ đi đâu rồi?”

Hùng Kỳ đoán là anh em họ Hoắc tạm thời có việc nên giục vợ.

“Em đừng hỏi nữa, mau lái xe đưa Hứa An và Tiểu Quân rời đi đi, lúc đi ra khỏi cửa Tây, nhớ phải bật định vị lên, sau khi tới nơi thì gọi điện báo bình an cho anh.”

Hùng Tiểu Quân cũng quan sát xung quanh: “Cha, các chú trong đồn cảnh sát đâu ạ?”

“Đi rồi!”

Sau khi xoa đầu con trai nhỏ một hồi, Hùng Kỳ bế đứa nhỏ vào trong xe, rồi nhìn vợ cùng con trai và con gái rời đi.

Phía sau vành đai xanh cách đó không xa, Hoắc Tư Cẩn nhìn ba ổ bánh mì to hơn khuôn mặt em gái vừa chạm vào miệng nhỏ còn chưa mất tới một giây đã lập tức biến mất, anh lặng lẽ ngẩng đầu lên nhìn bầu trời.

Tể Tể ngồi bên ngoài cửa siêu thị, xử lý hết một túi đồ ăn siêu lớn mà anh cả mới mua, xong xuôi, bé vỗ vỗ bàn tay nhỏ, không quên lau miệng.

“Anh cả, Nghiêm Tổng tới rồi.”

Hoắc Tư Cẩn vội đứng thẳng dậy, bế Tể Tể đang ngồi trên băng ghế cạnh bồn hoa lên, ôm bé vào trong lòng, lùi lại bốn năm mét để đảm bảo Nghiêm Hứa Linh và tài xế của ông ta không thể nhìn thấy anh em họ.

Hùng Kỳ nhìn thấy xe của Nghiêm Hứa Linh đang tiến đến cổng khu dân cư, ông nhanh chóng xoay người chạy lên tầng để về nhà.

Dựa theo kế hoạch của bọn họ, Hùng Kỳ sẽ ngồi trong nhà đợi Nghiêm Hứa Linh tới cửa.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free