Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 691:
“Bắt đầu từ ngày mai, ba đứa sẽ bắt đầu học nói!”
Ba đứa quỷ nhỏ vội vàng gật đầu lia lịa.
Cần phải học nói, nếu không chúng không thể giao tiếp được dù chỉ một câu.
Tể Tể thấy bọn chúng rất phối hợp, nên đưa ra một yêu cầu khác.
“Trước khi sự việc được giải quyết và tới Địa Phủ báo cáo, ba đứa cũng cần phải tới nhà trẻ!”
Ba đứa quỷ nhỏ ngây người ra.
“Hả?”
“A?”
“Sao?”
Tể Tể giải thích với ba đứa chúng nó bằng một giọng trẻ con: “Nhà trẻ chính là nơi mà bạn nhỏ nào cũng phải tới, tới nhà trẻ rồi ba đứa mới biết được ý nghĩa của câu ôm cây đợi thỏ!”
Ba đứa quỷ nhỏ: “...”
Càng bối rối hơn!
Rốt cuộc trước khi chết cả ba đứa cũng chỉ mới ở độ tuổi biết ăn dặm, sau khi chết, ngoại trừ nhiệm vụ ra ngoài hại người, chúng nào biết nhà trẻ là gì, càng đừng nhắc tới ý nghĩ của câu ôm cây đợi thỏ.
Tuy rằng mỗi lần đi ra ngoài làm nhiệm vụ, thoạt trông dáng vẻ của chúng nó rất hung ác, mặt mũi thì dữ tợn.
Nhưng dưới từ đường nhà họ Nghiêm trấn áp hơn 30, 40 con quỷ nhỏ, đứa lớn nhất chưa tới 5 tuổi, đứa nhỏ mất mới chỉ là phôi thai, tuy rằng chúng đã được sinh ra, nhưng đứa lớn nhất cũng mới chỉ được đầy 11 tháng.
Xét về sự hung hãn và sức mạnh, chúng không bằng quỷ nhỏ gần 5 tuổi kia, cũng không thể so sánh với oán linh mới thành phôi thai đã phải chết kia.
Cho nên, dù bị áp chế cùng nhau bao nhiêu năm nhưng chúng chẳng mấy khi được ra ngoài làm nhiệm vụ, vì không thể cạnh tranh với người khác.
Thậm chí vì để không bị nuốt chửng, chúng thậm chí còn phải chiến đấu với những quỷ nhỏ có sức mạnh tương đương với mình.
Hầu như tất cả lệ khí quanh người chúng nó đều được tích lũy thông qua việc nuốt chửng những quỷ nhỏ khác, thành thật mà nói, lần này là lần chúng tỏ ra hung dữ và liều lĩnh nhất rồi.
Kết quả lại bị chị gái mũm mĩm độc ác bắt được!
Ba đứa quỷ nhỏ trưng ra ba bộ mặt mờ mịt mà nhìn Tể Tể, chúng chớp ba đôi mắt to ngấn nước, khiến Tể Tể nhìn mà ngây người.
“Cho nên... Tụi mày thậm chí còn không biết nhà trẻ là gì sao?”
Ba đứa quỷ nhỏ đồng loạt gật đầu.
Tể Tể vô thức hỏi lại một vậy: “Vậy, tụi mày đã biết đếm chưa?”
Ba đứa quỷ nhỏ: “...”
Tể Tể mím miệng nhỏ: “Không nói được cũng không sao, Tể Tể biết tụi mày có thể nghe hiểu, vậy bổn Tể Tể hỏi tụi mày, ba đứa tụi mày cộng lại thì có mấy con quỷ!
Ba đứa quỷ nhỏ: “...”
Tể Tể nghĩ tới phương pháp mà bà Mạnh Bà dậy mình học đếm khi còn nhỏ.
“Khi ngón tay không còn đủ dùng, tụi mày dùng đến đầu ngón chân cũng được, nếu còn chưa đủ, vậy mượn tạm tay chân của bạn bên cạnh cũng được!”
Thấy ba đứa quỷ nhỏ đồng loạt cúi đầu nhìn xuống bàn tay, bàn chân nhỏ bé của mình, Tể Tể lại hỏi lại.
“Ba đứa tụi mày cộng lại có bao nhiêu con quỷ? Không nói được cũng không sao, dùng ngón tay ra hiệu đi! Một đứa thì duỗi một đầu ngón tay ra, hai đứa thì duỗi hai ngón! Hiểu chưa?”
Ba đứa quỷ nhỏ đã hiểu, vội gật đầu.
Tể Tể thấy chúng nó gật đầu, bèn lặp lại câu hỏi của mình một lần nữa.
Lần này, cả ba đứa quỷ nhỏ đều duỗi ngón tay ra.
Nhóc quỷ bên trái duỗi một ngón tay, nhóc quỷ bên phải duỗi hai ngón tay, nhóc quỷ ở giữa nhìn trái nhìn phải một hồi, phát hiện đại nhân nhỏ vừa rồi đã dạy chúng nó ra hiệu, nó vội vàng nằm xuống lòng bàn tay của Hoắc Tư Cẩn, giơ hết cả mười ngón trên hai tay hai chân ra, như thể sợ Tể Tể thấy nó không ra hiệu vậy!
Tể Tể: “...”
Hoắc Tư Cẩn: “...”
Hùng Kỳ: “...”
****2:
Hoắc Tư Cẩn và Hùng Kỳ không nhịn được mà bật cười thành tiếng, ba đứa quỷ nhỏ nhìn thấy lá bùa cứu mạng của mình và ông chú được ánh sáng công đức bao phủ bật cười, chúng cho rằng mình đã ra hiệu đúng rồi, cũng nở nụ cười toe toét.
Kết quả, Tể Tể lại đập một cái vào lòng bàn tay của Hoắc Tư Cẩn.
Tể Tể tức giận đến nỗi vẻ mặt gần như méo mó.
Bé đã nói cả đáp án đúng cho chúng rồi, kết quả chúng nó còn giơ tay…
Tể Tể hít một hơi thật sâu.
“Ba đứa tụi mày! Từ buổi tối hôm nay trở về sau phải bắt đầu học nói chuyện, học viết số, học ghép vần, học đếm số!”
Ba đứa quỷ nhỏ: “... Hả?”
Tể Tể nhe răng nanh nhỏ sắc nhọn: “Không muốn học à?”
Ba đứa quỷ nhỏ nào dám? Chúng không ngừng gật đầu nhỏ.
Hoắc Tư Cẩn đã cười tới nỗi chảy cả nước mắt. vừa cười vừa hỏi Tể Tể.
“Tể Tể, đến lúc đó ai sẽ dạy chúng nó?”
Tể Tể nghĩ cha nuôi, chú hai và các chú đều bận trăm công nghìn việc, các anh trai còn phải đi học, bé cũng muốn tới trường mẫu giáo, trong nhà có còn ai?
Tể Tể cân nhắc một lượt, rồi nghiêm túc nói ra một cái tên.
“Thỏ Đen!”
Thỏ Đen đang ở trong đồn cảnh sát cách đó rất xa bỗng nhiên hắt xì hơi một cái thật mạnh.
Nó nép vào biển số xe phía ghế sau, dang rộng tay chân thành hình chữ X, thậm chí còn bắt chéo đôi chân ngắn hệt như con người.
Nhưng chân nó không đủ dài, nên trông tư thế này rất buồn cười.
Nhưng Thỏ Đen lại có vẻ vô cùng thoải mái.
Thỏ Đen đang vui lòng thích ý đâu có biết rằng, đại nhân nhỏ của nó lại tìm cho nó thêm một công việc rồi.
——
Hơn 40 phút sau, Hùng Kỳ lái xe vào một khu dân cư nửa cũ nửa mới, và dừng lại ở bãi đậu xe phía trước một tòa nhà.