Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 690:

Nhưng họ không nhìn thấy không có nghĩa là Tể Tể không thể nhìn thấy!

Vì thế, Hùng Kỳ cố gắng duy trì tốc độ xe ổn định, rồi lại tiếp tục lái xe đi song song với xe của đối phương, giúp Tể Tể thuận tiện quay chụp hơn.

Trong xe đối diện, Nghiêm Hứa Linh đột nhiên hỏi lão Lý.

“Vương Khánh ngã ngựa, cơ hội thăng chức lớn nhất sẽ rơi xuống người ai?”

Tài xế Lý đưa ra một đáp án chắc chắn: “Là Hùng Kỳ, người mới nhậm chức Cụ phó chưa tới hai tháng kia, ông ta trước kia là đội trưởng của một đội, gần đây lại nhiều lần phá được kỳ án, nên đã được đặt cách đề bạt!”

Nghiêm Hứa Linh lại hỏi: “Đối phương là dạng người như thế nào?”

Tài xế Lý: “Nghe nói là người trong mắt không chứa nổi một hạt cát!”

Nghiêm Hứa Linh nhịn không được mà cười rộ lên.

Trong mắt không chứa nổi một hạt cát sao?

Đó là bởi vì cám dỗ chưa đủ lớn, “quà” chưa đủ nhiều!

“Biết địa chỉ không?”

Tài xế Lý lại gật đầu lần nữa: “Biết, ông chủ, vậy chúng ta...”

“Tới nhà họ Hùng!”

“Vâng!”

****1:

Bởi vì Hoắc Tư Cẩn đã điều chỉnh âm thanh, nên khi Tể Tể quay chụp, Hoắc Tư Cẩn vẫn có thể nhìn và nghe thấy những gì đang diễn ra bên phía Nghiêm Hứa Linh thông qua đoạn video trên điện thoại di động.

Nghe Nghiêm Hứa Linh nhắc tới chú Hùng, hơn nữa muốn tới nhà họ Hùng, Hoắc Tư Cẩn nhanh chóng nhìn về phía Hùng Kỳ đang lái xe.

Tuy rằng Hùng Kỳ không nhìn thấy nhưng vẫn có thể nghe được hết.

Ông nhịn không được cười rộ lên.

“Lão khốn này, đây là tự mình tìm tới cửa đấy à!”

Tể Tể gật đầu: “Chắc vậy, ông ấy nói còn muốn tới nhà của chú Hùng.”

Hùng Kỳ vốn đang lo lắng và đang suy nghĩ xem nên ra tay cản người lại ở nơi nào, bỗng cả người được thả lỏng, trên gương mặt dãi dầu sương gió lộ ra một nụ cười đầy ẩn ý.

“Tể Tể, Tư Cẩn, chúng ta lập tức về nhà chú, ôm cây đợi thỏ!”

Tể Tể: “Chú Hùng, Thỏ Đen vẫn còn đang ở đồn cảnh sát, chúng ta không bắt được nó đâu!”

Hùng Kỳ: “...”

Hoắc Tư Cẩn: “...”

Hai người họ liếc nhìn nhau, cùng cười rộ lên.

Tể Tể lộ rõ vẻ mặt bối rối, hoàn toàn không biết lời nói của mình có gì buồn cười.

“Anh cả?”

Hoắc Tư Cẩn âu yếm vuốt ve cái đầu nhỏ của bé: “Tể Tể à, khi quay lại trường học nhất định phải học hành chăm chỉ đấy. Chờ sau khi em tốt nghiệp mầm non, hẳn là sẽ biết được ôm cây đợi thỏ là có ý gì.”

Hùng Kỳ đổi làn đường và lái xe về nhà, cùng lúc ấy, ông vẫn không quên kể cho Tể Tể nghe về câu chuyện ngụ ngôn “Ôm cây đợi thỏ”.

“Ôm cây đợi thỏ ấy à, chính là một câu chuyện có từ rất lâu rồi, có một anh nông dân đang nghỉ ngơi bên gốc cây, một con thỏ bất ngờ nhảy ra và tông vào gốc cây, người nông dân này không cần tốn chút công sức nào đã bắt được một con thỏ mập mạp…”

Sau khi Tể Tể nghe xong, khuôn mặt mũm mĩm lập tức đỏ bừng.

Đôi mắt to liên tục xoay chuyển, xoay chuyển, sao đó bé xấu hổ rúc đầu vào trong lòng Hoắc Tư Cẩn.

“A a a... Anh cả, hoá ra ôm cây đợi thỏ có ý nghĩ như vậy, Tể Tể còn tưởng chú Hùng muốn bắt Thỏ Đen cơ, Tể Tể thật mất mặt, hu hu hu...”

Hoắc Tư Cẩn cúi đầu nhìn Tể Tể đang muốn rúc đầu nhỏ vào nách mình, anh bật cười vui vẻ, Hùng Kỳ cũng bị sự đáng yêu của bé chinh phục.

Đặc biệt là giọng nói non nớt ngọt ngào như sữa vừa gấp gáp lại vừa ngượng ngùng kia, Hùng Kỳ nghe mà cũng thấy vui.

Giọng nói non nớt của Tể Tể vẫn liên tục vang lên.

“Hu hu... Tể Tể thật mất mặt!! Hu hu... Tể Tể xấu hổ chết đi được... Làm sao bây giờ, làm sao bây giờ? Tể Tể làm mất mặt cha Minh Vương rồi, Tể Tể làm Địa Phủ mất mặt rồi... huh u hu...”

Hoắc Tư Cẩn lần đầu tiên nhìn thấy dáng vẻ Tể Tể ngượng ngùng như vậy, anh cười run cả người.

Nhưng dù gì anh cũng là anh cả, nhìn thấy cái đầu nhỏ của Tể Tể chui dưới nách mình, anh nhanh chóng lôi bé ra.

“Tể Tể không cần cảm thấy xấu hổ, khi anh cả bằng tuổi Tể Tể, anh cả mới chỉ biết ăn với ngủ thôi, đâu lợi hại như Tể Tể, Tể Tể là đứa bé giỏi nhất!”

Hùng Kỳ nhìn vậy, nén cười trào cả nước mắt.

“Đúng! Tể Tể là đứa bé đặc biệt giỏi giang! So với chú Hùng và con của chú lúc mới ba tuổi rưỡi, Tể Tể đã quá ưu tú rồi!”

Tể Tể chớp đôi mắt to, mặc dù anh trai đã kéo bé ra khỏi nách, nhưng bé vẫn dùng đôi tay mũm mĩm che mặt mình lại.

Nghe anh cả và chú Hùng nói như vậy, Tể Tể lặng lẽ khép ngón tay tạo ra một khe hở nho nhỏ, nhìn ra bên ngoài từ giữa khe hở của những ngón tay mũm mĩm.

Nhìn thấy cả chú Hùng và anh cả đều mỉm cười âu yếm, Tể Tể lại cảm thấy có chút xấu hổ.

Gương mặt bé vẫn đỏ rực như cũ, nhưng giọng nói nhỏ nhẹ mang theo ý cười ngượng ngùng.

“Không có, không có, chú Hùng tốt như vậy, anh Tiểu Quân và những người khác cũng rất tuyệt vời!”

Hùng Kỳ không ngờ được Tể Tể còn nhớ rõ đứa con trai nhỏ nhà mình, khi nhìn hình ảnh của bé thông qua gương chiếu hậu, ánh mắt của ông càng trở nên yêu thương và trìu mến hơn.

Không khí trong xe vô cùng ấm áp, Tể Tể mỉm cười, cuối cùng cũng chịu buông bàn tay nhỏ nhắn mũm mĩm của mình xuống.

Sau đó, bé chợt nghĩ tới một vấn đề khác, bèn trực tiếp ấy ba vật nhỏ từ trong túi quần ra, bé nắm lấy bàn tay to lớn của Hoắc Tư Cẩn, đặt ba đứa quỷ nhỏ vào lòng bàn tay của đối phương.

------------------------------

e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free