Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 689:

Trên con đường sáu làn xe, Hùng Kỳ vừa lái xe, vừa quan sát tình hình của chiếc xe ở bên tay trái, nơi Nghiêm Hứa Linh đang ngồi.

Xe thì bình thường, nhưng kính xe lại là màu đen, nhìn từ bên ngoài không thể thấy được thứ gì cả.

Tuy nhiên, Tể Tể lại có thể nhìn thấy rất rõ, bé chớp mắt, rồi cười rộ lên.

“Ông ta đang nhìn về phía chúng ta.”

Hùng Kỳ: “...”

Nghiêm Hứa Linh đúng là đang nhìn về phía mấy người Tể Tể, ông ta quan sát rất cẩn thận, thậm chí còn dùng tới thuật pháp, trực tiếp mở mắt Âm Dương để nhìn.

Không thấy gì cả!

Bên cạnh rất sạch sẽ, thỉnh thoảng có thể nhìn thấy ô tô đi ngang qua, cũng không có thứ gì bẩn thỉu cả.

Nhưng sao ông ta cứ cảm thấy như có ai đó đang theo dõi mình chứ?

Nghiêm Hứa Linh cau mày, gọi một cuộc điện thoại.

Ông ta còn chưa kịp nói gì, đối phương đã lo lắng, hoảng hốt lên tiếng.

“Nghiêm đại sư, ông nhất định phải giúp tôi!”

Đáy mắt Nghiêm Hứa Linh nổi lên một tia lạnh lẽo, nhưng giọng nói của ông ta lại rất hiền hoà.

“Cục trưởng Vương lại gặp phải chuyện gì vậy?”

Vương Khánh lo lắng như kiến bò trên chảo nóng.

“Nghiêm đại sự, lần này ông nhất định phải giúp đỡ tôi đấy, tôi không thể đánh mất cái ghế mình vừa mới nhận được còn ngồi chưa tới hai tháng đâu.”

Nghiêm Hứa Linh không có chút kiên nhẫn nào, nếu không phải Vương Khánh này vẫn còn tác dụng với ông ta, ông ta sẽ chẳng bao giờ nghe điện thoại của gã đâu.

“Nói vào trọng tâm!”

“Được được được, trọng tâm là chị của tôi không chăm kỹ cho cháu trai, khiến đứa bé kia suýt bị cháu trai của ngài – Nghiêm Sĩ Giang – lái xe đụng vào, nhưng xe còn chưa đụng vào người, người chị kia của tôi… Dù sao cũng làm loạn đến mức phải gọi cho đồn cảnh sát, ấy vậy mà chị tôi vẫn không chịu thua mà đọc tên tôi ra, vừa hay tôi… vừa hay hôm nay tôi đang đi chơi với mấy cô bé, tôi…”

Vương Khánh cũng trở nên thiếu kiên nhẫn và cáu kỉnh.

Cái chuyện quái quỷ gì thế này?

Vất vả lắm ông ta mới nhân lúc bà thím già nhà mình về nhà mẹ đẻ để ăn vụng “cá tanh”, kết quả lại bị chị gái ruột quậy tanh bành.

Bởi vì không thể gọi được cho ông ta, nên người chị này đã trực tiếp tìm tới tận cổng của đồn cảnh sát luôn!

Những người có thể tìm được nơi vui chơi của ông ta chỉ có thể là người trong nhà, hơn nữa còn là người vô cùng thân thiết, cho nên ông ta chẳng ngại mà mặc độc một chiếc quần xà lỏn, vừa ôm vừa hôn ba “cô bé” để ra mở cửa.

Đám cảnh sát trong cục đứng ngoài cửa nhìn thấy cảnh này đều chết lặng.

Đám cảnh sát kia không phải là người của ông ta, mà là người của tên Hùng Kỳ - Cục phó mới nhận chức.

Thế này...

Nghiêm Hứa Linh: “...”

Nghiêm Hứa Linh ngừng thở, hận không thể trực tiếp đập chết cái tên khốn Vương Khánh thành sự thì ít bại sự có thừa kia đi!

Vương Khánh là một trong những con đường lui ông ta chuẩn bị cho chính mình, kết quả con đường lui này vừa mới nhậm chức chưa được hai tháng, đã quậy tanh bành thế này!

Âm thanh của Nghiêm Hứa Linh trở nên lạnh lùng, ánh mắt tràn ngập vẻ tàn nhẫn, chẳng sót lại mảy may chút cảm xúc nào.

“Lôi kéo! Nếu lôi kéo không thành, vậy cứ khiến tất cả bọn chúng vĩnh viễn câm miệng đi!”

Vương Khánh đổ mồ hôi lạnh, dựng tóc gáy.

“Nghiêm đại sư, tôi cũng muốn lôi kéo một, hai người, nhưng kết quả đều thất bại.”

Nghiêm Hứa Linh: “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Vương Khánh không dám giấu giếm, liền đỏ mặt nhanh chóng kể lại chi tiết mọi việc.

Nghiêm Hứa Linh nghe xong, chậm rãi nhắm mắt lại.

“Nếu đã như vậy, vậy chúc ông ngủ ngon!”

Không đợi Vương Khánh nói gì, Nghiêm Hứa Linh đã cúp máy.

Sau đó, ông ta móc một người giấy nhỏ từ trong túi áo ra, phía sau lưng người giấy dán hai chữ “Vương Khánh”, ông ta chẳng buồn liếc nhìn một cái đã dùng thuật pháp để đốt cháy người giấy kia.

Chỉ nháy mắt, người giấy đã bị đốt cháy, Vương Thanh, người đã bí mật gọi điện cho ông ta, lúc này đang ngồi trong phòng riêng của một câu lạc bộ nào đó, đột nhiên chảy máu mũi, cả người co giật rồi ngã xuống.

Đốt người giấy xong, Nghiêm Hứa Linh lại lấy di động ra, gõ một dãy số.

“Vương Khánh đã chết, đi xử lý hết thảy tin tức liên quan đến nhà họ Nghiêm do ông ta để lại đi!”

“Vâng!”

Người trả lời điện thoại là một phụ nữ, cũng chính là một trong ba người phụ nữ đang chơi đùa với Vương Khánh.

Thừa dịp chị gái ruột của Vương Khánh còn đang cãi cọ với cảnh sát, có một người phụ nữ đeo túi ni lông vào chân, đeo găng tay, mặc quần áo của dì lao công quét gọn mà nhanh chóng lẻn vào phòng riêng nơi Vương Thanh đang ở, cầm lấy điện thoại di động trên tay ông ta rồi nhanh chóng rời đi.

Khoảnh khắc Tể Tể nhìn thấy đối phương đốt người giấy, vốn bé còn muốn nhảy qua ngăn cản, nhưng Tể Tể có thể nhìn xuyên qua phần sau lưng người giấy, chữ trên đó đã tiết lộ được ý định của đám người này.

Tể Tể lại đành rút bàn tay nhỏ bé của mình lại.

Bé vội quay đầu sang hỏi Hoắc Tư Cẩn.

“Anh cả, Tể Tể có thể mượn di động của anh để quay video không?”

Hoắc Tư Cẩn thấy Tể Tể nhìn chằm chằm vào điện thoại của Nghiêm Hứa Linh, anh vội vàng lấy di động ra, điều chỉnh sang chế độ ghi hình rồi đưa cho em gái.

Hùng Kỳ thấy lạ, nhưng cuối cùng vẫn không nói gì cả.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free