Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 685:
Hùng Kỳ bật cười lớn.
Ông được một đứa nhỏ ba tuổi rưỡi khen ngợi, nhưng đứa nhỏ này lại là công chúa nhỏ của Địa Phủ đấy, thật sự rất vui vẻ.
Sau khi hàn huyên với hai anh em thêm vài câu, Hùng Kỳ tiến vào vấn đề chính.
“Đúng rồi Tể Tể, trước đó cháu có nhắc tới nhà họ Nghiêm, các cháu đã từng tới nhà họ Nghiêm sao?”
Tể Tể gật đầu, nhìn về phía Hoắc Tư Cẩn.
Hoắc Tư Cẩn vươn tay chạm vào đầu nhỏ của bé, bình tĩnh ung dung mà kể lại những gì họ đã trải qua tại nhà họ Nghiêm, không sót dù chỉ một chữ.
Hùng Kỳ nghe xong, khóe miệng run lên.
Ông vốn là một người nóng nảy, tính tình lại ngay thẳng, nên không kìm được mà trực tiếp đập mạnh xuống bàn làm việc.
“Quả báo mà!”
Đối với một gia tộc Huyền Môn như nhà họ Nghiêm mà nói, còn đòn nào nặng nề hơn việc từ đường tổ tiên bị sụp đổ chứ?
Thứ mà gia tộc Huyền Môn này quan tâm nhất chính là từ đường và kế thừa, ấy vậy mà từ đường nhà họ lại sụp đổ!
Hùng Kỳ vui vẻ đến nỗi cười không khép được miệng.
“Tư Cẩn, Tể Tể, làm tốt lắm! Quá tuyệt vời! Chú Hùng hãnh diện về các cháu!”
Tể Tể cười khúc khích: “Chú Hùng, không phải Tể Tể phá huỷ từ đường của nhà họ Nghiêm đâu, là Chim Chín Đầu đó.”
Hùng Kỳ ngẩn ra.
“Chim Chín Đầu?”
Tể Tể gật đầu: “Đúng vậy, đó là một con chim xấu xa có thể tách rời chín cái đầu!”
Hùng Kỳ: “...”
Đã là chim chín đầu, còn có thể tự phân chia cơ thể?
Chẳng lẽ là Chim Chín Đầu trong truyền thuyết ư?
Hùng Kỳ nuốt nuốt nước miếng, điều này có thể đã vượt quá phạm vi năng lực của cảnh sát loài người.
Nhưng ông vẫn muốn hỏi thêm một câu.
“Tể Tể, Chim Chín Đầu đó... Sẽ làm hại người à?”
Tể Tể gật đầu: “Có, nhưng chú Hùng cứ yên tâm, nó chỉ còn lại một nửa cơ thể nên tạm thời không thể làm hại ai được đâu.”
Hùng Kỳ: “Vậy... Một nửa kia đâu?”
Tể Tể bắt đầu lục túi quần, rồi lấy ra thứ gì đó trông giống như một quả bóng lông màu đen.
“Chú Hùng, ở chỗ này, chờ Tể Tể ăn no xong, Tể Tể sẽ đem một nửa này đi xử lý!”
Hùng Kỳ: “...”
Được rồi!
Lại học thêm được kiến thức mới!
Dù con Chim Chín Đầu kia có còn sống cũng chẳng sao cả, đã có Tể Tể ở đây rồi.
Chim Chín Đầu là một loài chim được đồn sẽ đem lại điềm xấu, loại chim này không sinh sống ở nhân gian, theo truyền thuyết, nó vốn là giống loài của vùng Cửu U Minh Phủ, tất nhiên chính là sinh vật của Địa Phủ.
Tội đồ của Địa Phủ chạy ra ngoài, đương nhiên phải để công chúa nhỏ của Địa Phủ giải quyết.
Tốt quá!
Ông ấy có thể tiếp tục những vấn đề trước mắt đang xảy ra ở nhân gian rồi.
“Đúng rồi, Tư Cẩn, Tể Tể, khi các cháu tới từ đường nhà họ Nghiêm, có nhìn thấy xương cốt của những đứa trẻ sơ sinh như tin tức đã nói không?”
Hoắc Tư Cẩn và Tể Tể đồng thời lắc đầu.
“Không có.”
Hùng Kỳ buồn bực: “Chẳng lẽ tin tức đó là giả?”
Tể Tể lại lắc đầu, giơ tay lên, Hùng Kỳ chỉ cảm thấy một luồng khí lạnh từ cửa sổ thổi vào, khiến ông ấy phải rùng mình một cái.
Tể Tể tóm lấy thứ gì đó trong không trung, vo vo một hồi, bé đã có thể biến ba đứa quỷ nhỏ về chung một kích thước và ngồi trong bàn tay của anh cả, đồng thời còn giúp chúng nó củng cố lại thần hồn.
Ba đứa quỷ nhỏ này vốn chính là tồn tại cấp Vương, chỉ cần chúng nó đã muốn, cho dù có là ban ngày thì người bình thường cũng có thể nhìn thấy chúng, huống chi lúc này đã là buổi tối, chúng lại không có ý muốn ẩn náu, cho nên người bình thường tất nhiên càng nhìn thấy rõ ràng hơn.
Sau khi gọi ba đứa quỷ nhỏ tới, Tể Tể xoè bàn tay mập mạp của mình ra, ba đứa quỷ nhỏ lập tức được đặt lên bàn làm việc của Hùng Kỳ.
“Chú Hùng, tin tức là thật, ba đứa chúng nó chính là ba người bị hại.”
Hùng Kỳ: “...”
Ba đứa quỷ nhỏ vừa nhìn thấy người thường, đã định để lộ ra vẻ mặt hung ác để hù dọa đối phương.
Nhưng nhìn thấy ánh sáng vàng của công đức như ẩn như hiện phía sau người đối phương, chúng lập tức khép khóe miệng vừa nứt ra, đồng thời ba đứa còn nở nụ cười đáng yêu, lần lượt giơ tay lên chào hỏi Hùng Kỳ.
“Ai!”
“A!”
“Chào!”
...
Ba đứa nhỏ này đều đang bi bô tập nói, nên chúng chỉ có thể nói ra những đơn âm.
Trong miệng lộ ra răng sữa nho nhỏ quả thực khiến người khác phải rung động.
Hùng Kỳ bị sự đáng yêu này làm cho siêu lòng.
Tể Tể phải cất giọng nhắc nhở ông ấy: “Chú Hùng, chúng nó đều là quỷ nhỏ.”
Hùng Kỳ: “...”
Bảo sao nhiệt độ trong văn phòng lại thay đổi lạ lùng như vậy, ba đứa bé này vừa mới xuất hiện không khí bỗng nhiên trở nên lạnh buốt, hoá ra là vì ba nhóc này là quỷ nhỏ.
Bởi vì sau khi biết được Phong Đô Đại Đế là nhân vật có thật, ông ấy đã đọc không ít tài liệu có liên quan đến Địa Phủ, quỷ nhỏ gì đó, nên ít nhiều gì ông ấy cũng có chút hiểu biết về mấy thứ này.
Quỷ nhỏ hay còn gọi là quỷ anh có thể nói là loài quỷ hung tàn nhất từng tồn tại trên thế gian này, bởi vì khi mất chúng còn quá nhỏ, căn bản chẳng hiểu gì cả, nếu bị người xấu cố ý xúi giục và dạy dỗ, chúng có thể lấy việc giết người vô tội vạ làm trò tiêu khiển.
Hùng Kỳ nhìn ba đứa quỷ nhỏ chỉ tương đương như cô bé ngón tay cái trong chuyện cổ tích, ông ấy biết chúng có thể biến thành kích thước như vậy là do Tể Tể, vì thế ông đã cẩn thận quan sát ba đứa quỷ nhỏ này.