Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 684:

“Chân... chân con đau.”

Y tá nghe xong vội vàng cởi chiếc quần dài bên ngoài của đứa bé ra xem, quả nhiên nhìn thấy một vết bầm xanh tím trên đùi bé, nhưng không chỉ có một vết, cô ấy đã làm y tá nhiều năm, rất nhiều vết thương cô ấy chỉ cần nhìn thoáng qua có thể biết đó là vết thương mới hay vết thương cũ.

Sau khi kiểm tra xong, y tá vội ra hiệu cho đồng chí cảnh sát xem qua.

Đồng chí cảnh sát nhìn thấy cảnh này, sắc mặt tối sầm lại.

“Bà... bà... bà... Bà có còn là con người nữa không?”

Anh ấy tức giận đến nỗi muốn chửi tục một tiếng, nhưng chỉ có thể tức giận đá mạnh vào cửa xe, sau khi mở cửa xe ra, anh ấy thô bạo nắm lấy cổ tay bà cụ rồi đẩy bà ta vào trong xe.

Sau đó dặn dò y tá vài câu, sau khi chờ y tá đi báo cáo với bác sĩ đứng cách đó không xa, anh mới đưa y tá và đứa trẻ trở lại đồn cảnh sát.

Vốn dĩ Nghiêm Sĩ Giang cũng đang muốn đưa Nghiêm Sĩ Tiến tới đồn cảnh sát, nên anh ta cũng nhanh chóng đuổi theo.

Hoắc Tư Cẩn ngồi ở chiếc xe phía sau quan sát, vừa thấy vậy bèn quay lại nhắc nhở Tể Tể đang ngồi ở hàng ghế phía sau, lúc này bé đang khen ngợi Thỏ Đen.

“Tể Tể, anh cả sẽ lái xe, ngồi chắc nhé.”

“Vâng, anh cả.”

Thỏ Đen vừa làm chuyện tốt xong, đang được đại nhân nhỏ khen ngợi: “...”

Đại nhân nhỏ không thể khen nó thêm một câu à?

Đồn cảnh sát cách dó rất gần, chỉ cần đi vài phút là tới.

Sau khi xuống xe, bà cụ khóc lóc la lối, gần như là vừa đi vừa mắng.

Hoắc Tư Cẩn và Tể Tể đi báo án cùng với Nghiêm Sĩ Giang, để lại Thỏ Đen cùng ba đứa quỷ nhỏ ở trên hai chiếc xe, không ngờ họ chỉ vừa đi tới sảnh chính đã gặp được Hùng Kỳ mới từ bên ngoài trở về.

Nhìn huânChương, Hùng Kỳ đã thăng chức thành cục phó cục cảnh sát.

Trong lòng Hoắc Tư Cẩn rất ngạc nhiên trước sự thăng tiến nhanh chóng của đối phương, nhưng ngoài mặt vẫn tỏ ra vô cùng bình tĩnh, anh còn bế Tể Tể qua chào hỏi.

“Chú Hùng.”

Tể Tể cũng cất tiếng gọi: “Chú Hùng ~”

Hùng Kỳ cho rằng anh em họ tới vì án tử của Lý Chính Thanh, nên vô thức nhìn về phía sau lưng họ, kết quả ông chẳng nhìn thấy người lớn nào cả.

Hoắc Tư Cẩn mỉm cười giải thích: “Chú Hùng, chúng cháu đi cùng người khác tới đây báo án.”

Hùng Kỳ kinh ngạc: “Đi cùng ai?”

Nhất định đừng có xảy ra vụ án lớn nào nữa, trong quá trình xét xử lại vụ án của gia đình ba người Lý Chính Thanh, hài cốt của nhiều trẻ sơ sinh đã được phát hiện trong từ đường nhà họ Nghiêm rồi.

Ông ấy cũng chỉ vừa mới trở về từ bên nhà cũ của nhà họ Nghiêm thôi, thế mà phải mất hơn hai tiếng, ông ấy mới chỉ được đặt chân vào cổng lớn nhà họ Nghiêm.

Từ đường nhà họ Nghiêm nhất định có vấn đề.

Ông ấy còn đang chuẩn bị tìm bộ phận đặc biệt tới giúp đây.

【 Đôi lời của tác giả: Nhà họ Nghiêm là một vở kịch lớn, cho nên cốt truyện về gia đình này khá dài, hơn nữa còn nhắc tới tổ tiên của dòng họ này, sẽ rất gay cấn đó nha.】

****8:

Tể Tể nhìn thấy quanh người Hùng Kỳ có một luồng âm khí nhàn nhạt, bé nhanh chóng hít hai hơi, hút sạch sẽ âm khí quanh người Hùng Kỳ rồi mới cất chất giọng ngọt ngào lên để giải thích.

“Chú Hùng, là nhà họ Nghiêm ạ!”

Hùng Kỳ lập tức đứng thẳng người: “Nhà họ Nghiêm quả nhiên có vấn đề rất nghiêm trọng, đúng không?”

Tể Tể gật đầu: “Có rất nhiều, rất nhiều quỷ ạ.”

Hùng Kỳ nhìn xung quanh một lượt, thấy đại sảnh không phải là nơi để nói về tình hình nhà họ Nghiêm, vì thế ông ấy chuẩn bị đưa hai anh em nhà họ Hoắc tới văn phòng của mình.

Đi được hai bước, ông ấy hỏi chuyện một viên cảnh sát, lúc này Hùng Kỳ mới biết Nghiêm Sĩ Giang đưa Nghiêm Sĩ Tiến tới báo án, ông không khỏi nhướng mày.

“Tôi biết rồi, chờ Nghiêm Sĩ Giang báo án xong, hoàn thành biên bản, anh có thể đưa anh ấy đến văn phòng của tôi.”

“Vâng, Cục phó Hùng.”

Đến văn phòng của Hùng Kỳ, Hoắc Tư Cẩn mỉm cười nói trước.

“Chúc mừng chú Hùng đã thăng chức.”

Hùng Kỳ sửng sốt, lúc này mới nhớ ra trước đây khi gặp người nhà họ Hoắc, ông ấy mới chỉ là đội trưởng thôi.

Thế mà mới qua chưa được bao lâu, tốc độ thăng tiến của ông ấy nhanh hệt như tốc độ của tên lửa vậy.

Hùng Kỳ xấu hổ mà xua xua tay, nở nụ cười bất đắc dĩ.

Khi quay sang nhìn Tể Tể, ông ấy lại cười rộ lên.

“Nói đến đây, chú còn phải cảm ơn Tể Tể, nếu không có cuốn sổ của cha ruột Tể Tể, chú còn không biết mình có thể sống được bao nhiêu tuổi, nhà chú trên có người gìa dưới có trẻ nhỏ, có đôi khi vẫn gặp chút băn khoăn.”

“Sau khi biết được chuyện này, dù có bao nhiêu nhiệm vụ nguy hiểm chú cũng đều xông lên đầu tiên, nếu không… Chú cũng đã không tới biên giới phía nam hai lần và đều lập được công lao hạng nhất, hơn nữa, chú Hùng cũng được đề bạt tăng chức.”

Nói tới đây, Hùng Kỳ đón Tể Tể vào lòng.

“Cho nên chú vẫn phải cảm ơn Tể Tể.”

Tể Tể cẩn thận quan sát chú Hùng, thấy quanh người chú Hùng đã bắt đầu có một luồng ánh sáng vàng nhàn nhàn của công đức hiện lên, bé cũng cười rộ lên.

“Chú không cần cảm ơn Tể Tể, cha Minh Vương nói rồi, số phận của mỗi người đã được định đoạt từ trước trong Sổ Sinh Tử, đây là điều mà chú Hùng đáng nhận được, chú Hùng rất giỏi!”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free