Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 683:

“Sao lại thế này?”

Những người đang vây xem cũng tỏ vẻ bối rối.

“Không biết, chúng tôi đều đang chú ý vào cặp bà cháu cố ý ăn vạ ở bên kia!”

“Đúng! Hai cậu thanh niên này, sao tự dưng lại kêu la thảm thiết như thế, người sau còn thảm hơn cả người trước nữa?”

...

Hai gã đệ tử nhà họ Nghiêm đã đau đến nỗi nằm liệt trên mặt đất, Thỏ Đen lợi dụng lúc hỗn loạn lao vào đám người, lặng lẽ trở về trong xe của đại nhân nhỏ.

Nhìn hai tên đệ tử nhà họ Nghiêm đang kêu la thảm thiết ở phía bên kia, giọng nói của Thỏ Đen trở nên kiêu ngạo.

“Đại nhân nhỏ, tôi đã đạp vỡ xương bàn chân của hai tên người xấu kia rồi!”

Tể Tể quay đầu nhìn lại, thấy chú cảnh sát và cả 120 vừa được gọi đều chạy về phía hai gã kia.

“Thỏ Đen, làm tốt lắm!”

Hoắc Tư Cẩn ngồi ở ghế lái cau mày nói: “Hai người đó là ai? Thỏ Đen, sao mày lại dẫm nát chân của bọn họ?”

Thỏ Đen hất cằm lên: “Không biết, nhưng tôi nghe chúng bàn với nhau định dán bùa con rối lên người mụ già đang ăn vạ kia, nhằm khống chế hai bà cháu họ.”

Hoắc Tư Cẩn và Tể Tể liếc mắt nhìn nhau, trăm miệng một lời: “Nhất định là nhà họ Nghiêm!”

Bà cụ kia vẫn nằm trên đất la lối khóc lóc, nhưng ở đây chỉ còn lại một viên cảnh sát, những người còn lại đều đi về phía hai gã đệ tử của nhà họ Nghiêm.

Nghiêm Sĩ Giang đã hợp tác hoàn thiện bản ghi chép, có video làm bằng chứng, cảnh sát trực tiếp thả anh ta đi.

Một y tá đang băng bó và xử lý qua vết thương ở chân cho bà cụ vẫn đang ôm đứa nhỏ khóc lóc òm xòm. Bà cụ kia thấy Nghiêm Sĩ Giang chuẩn bị rời đi, cố nén đau đẩy người y tá ra, mở miệng gào lên.

“Sao lại để cho cậu ta rời đi được chứ? Cậu ta đi rồi tiền thuốc men của tôi phải tính làm sao? Còn cả tiền bồi thường tổn hại tinh thần, phí hoảng sợ, cậu ta đều phải nôn tiền ra!”

Đồng chí cảnh sát không nói nên lời, nhanh chóng đưa tay ra đỡ người y tá mới bị bà ta đẩy ra, đang loạng choạng suýt ngã.

“Câm miệng, chứng cứ đều ở ngay trước mắt, bà còn càn quấy cái gì?”

Người y tá cũng tỏ ra tủi thân: “Đúng vậy, lại còn đẩy tôi nữa, nếu không phải đồng chí cảnh sát này nhanh tay đỡ lấy tôi, nhất định tôi đã ngã ra đất rồi.”

Bà cụ nọ lại ôm đứa nhỏ gào lên: “Đã ngã chưa? Đã ngã chưa? Còn không phải vẫn chưa ngã sao?”

Y tá: “...”

Mấy người đang vây quanh hóng chuyện ở đây đều đồng loạt cạn lời.

Có người nhịn không nổi nữa rồi.

“Loại người này, đáng lắm!”

“Đúng thế! Con cháu nhà mình không biết trông nom, ngược lại còn đổ cho người ta!”

“Nhìn người ta lái xe đi, tốc độ khéo còn chưa tới 30 km/h, không phải là thấy người ta còn trẻ tuổi, lại lái siêu xe nên cố ý ăn vạ sao!”

“Đúng!”

Bà cụ không phân rõ phải trái cũng không chịu thua, tràn đầy ý chí chiến đấu: “Tôi là người ngoa ngoắt đấy thì đã làm sao, cậu ta lái xe mà không biết nhìn đường à? Thấy cháu trai tôi đạp xe tới, cậu ta không những không tấp sang một bên để né mà còn tiếp tục lao về phía trước, đó chính là lỗi của cậu ta!”

Mọi người: “...”

Con mẹ nhà nó, thật đúng là mụ già không biết xấu hổ.

Mọi người bắt đầu an ủi Nghiêm Sĩ Giang.

“Người anh em, gặp phải loại người như vậy, xem như là cậu xui xẻo đi!”

“Đúng vậy, đi mau, chuyện này chẳng liên quan gì đến cậu cả, đồng chí cảnh sát cũng nói rồi, đi đi thôi, đừng quan tâm đến bà ta, đúng là đồ tâm thần mà!”

...

Bà cụ vẫn không chịu buông tha cho Nghiêm Sĩ Giang, đứa bé vốn dĩ đã nín khóc, nhưng lại bị bà ta véo mạnh lên đùi một cái, nó lại mở miệng khóc lớn một lần nữa.

“Hu hu hu... Đau... hu hu...”

“Thấy chưa! Cháu trai tôi đã kêu đau đến thế này, là do nó đâm, nó phải chịu trách nhiệm! Muốn đi cũng được, để lại 100 vạn đây, nếu không đừng hòng tôi để yên cho nó!”

Mọi người bị sự vô sỉ của bà cụ này làm cho trợn mắt há mồm.

Tuy nhiên, Nghiêm Sĩ Giang đã nhìn thấy bà cụ véo đứa nhỏ, vội lớn tiếng quát bà ta.

“Bà còn véo đứa nhỏ làm gì? Có người bà nào như bà không?”

Bà cụ kia hơi chột dạ, nhưng sau đó lập tức gào lại.

“Mày đừng có nói hươu nói vượn, cháu trai tao bị mày đâm trúng mới đau đến nỗi khóc hu hu thế này! Đền tiền đi! Tao đã nói rồi, 100 vạn, không được thiếu một đồng!”

Gặp phải loại người vừa vô liêm sỉ lại không chịu nói lý như vậy, đến cả cảnh sát cũng không chịu nổi nữa.

“Nếu bà còn tiếp tục quấy rối như vậy, tôi có thể bắt bà vì nghi ngờ bà đang cản trở người thi hành công vụ!”

Bà cụ kia không hề sợ hãi: “Được thôi! Bắt đi! Để xem khi tới đồn cảnh sát rồi, cục trưởng đồn cảnh sát nghe tao hay là nghe mày!”

Mọi người: “...”

Đồng chí cảnh sát tức giận đến nỗi phải hít một hơi thật sau, trực tiếp lấy còng tay ra bắt người.

“Được! Tới đồn cảnh sát rồi nói tiếp!”

Đứa trẻ đang khóc được y tá bế lên, nhớ tới lời tố cáo bà cụ kia đã véo đứa nhỏ của Nghiêm Sĩ Giang, y tá nhẹ nhàng hỏi đứa bé.

“Bé ngoan à, con đau ở đâu?”

Bà cụ kia vừa nghe thấy thế lại gào thét om sòm.

“Liên quan gì đến mày, trả cháu lại cho tao!”

Cô y tá bế đứa trẻ quay lưng về phía bà cụ nọ, hỏi lại lần nữa.

Khuôn mặt đứa trẻ đẫm nước mắt, trong đôi mắt của nó tràn ngập sự khiếp đảm và sợ hãi, nó lắp bắp trả lời.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free