Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 682:

“Lái xe cái kiểu gì thế hả?”

Tể Tể đang chơi đùa thì nhìn thấy cảnh bà cụ kia tát Nghiêm Sĩ Giang, bé gần như ném thẳng Thỏ Đen ra ngoài.

Chỉ trong nháy mắt, Thỏ Đen đã lộ diện trước mặt người khác, nó căn bản không dám vận dụng bất cứ thuật pháp gì, bởi xét cho cùng đây cũng là xã hội loài người, bản năng thông minh của nó xuất hiện, đáp chuẩn xác ngay trên lòng bàn tay đang giơ lên của bà cụ kia.

Bà ta tát hụt, Thỏ Đen cũng rơi từ trên tay bà ta xuống đất.

Một con Thỏ Đen bỗng dưng xuất hiện khiến bà ta bị dọa nhảy dựng lên.

“Thỏ hoang chạy ra từ xó xỉnh nào? Cút sang một bên đi! Bây giờ bà mày không có thời gian để ý đến mày, nếu không bà nhất định sẽ đem mày đi hầm!”

Thỏ Đen: “...”

Vãi cả đạn!

Đại nhân nhỏ bắt nạt nó, nó nhịn, suy cho cùng nó không thể so sánh với ngài ấy.

Hoắc Tư Cẩn chèn ép nó, nó không thể không nhịn, suy cho cùng đó cũng là anh trai của đại nhân nhỏ.

Còn mụ đàn bà đanh đá này không hề biết phân rõ đúng sai, cháu trai nhà mình không nên thân còn không biết dạy bảo, dựa vào đâu mà dám có ý nghĩ đem nó đi hầm?

Thỏ Đen nghiến răng, há chiếc miệng tam giác của mình ra, hung hăng cắn một cái thật mạnh vào mắt cá chân của bà cụ kia.

Bà ta đau đến nỗi kêu la thảm thiết.

“A a a! Súc sinh, tao...”

Thỏ Đen vừa nghe thấy thế, lại tăng thêm sức lực, không cho mụ già này nằm viện trên ba tháng, nó không làm thỏ nữa.

Hơn nữa, cô chủ nhỏ cũng không ngăn cản, thế này không phải là ngầm cho phép nó tự do thể hiện hay sao?

Thỏ Đen cắn người xong, nó chui vào lùm cây ở giữa ngã tư với tốc độ nhanh như chớp, trước khi những người khác chạy tới hóng chuyện.

Không thể để cho người ta biết nó có chủ.

Nếu không sẽ gây thêm rắc rối cho đại nhân nhỏ...

Hà hà!

Minh Vương có tính tình nóng nảy trong truyền thuyết còn chưa vứt nó vào chảo dầu được đâu.

Thỏ Đen đã bỏ trốn, đứa bé kia thì vẫn đang gào khóc hu hu, bà cụ lại đau đến méo mặt, đội cảnh sát giao thông đã lập tức có mặt chỉ sau vài phút.

Sau khi kiểm tra camera giám sát, cảnh sát giao thông không nói nên lời.

“Đây là ngã tư đường, sao lại để một đứa trẻ đi xe đạp ở ngã tư trong khi người lớn ngồi bên cạnh nghịch điện thoại chứ? Nếu không phải tốc độ lái xe của đối phương khá chậm, đứa nhỏ này còn mạng mà đứng đây sao?”

Bà cụ thở hổn hển vì đau đớn, thay vì dỗ dành đứa trẻ đang khóc, bà ta lại quay sang cãi nhau với cảnh sát giao thông.

“Tôi mặc kệ! Nếu không phải xe của cậu ta bỗng nhiên xông tới, cháu trai của tôi sẽ bị dọa đến bây giờ vẫn còn đang khóc sao? Cháu trai của tôi không xảy ra chuyện là bởi vì cháu trai của tôi mạng lớn! Cậu ta cần phải chịu trách nhiệm! Còn có chân của tôi, nếu không phải cậu ta, tôi có thể bị thỏ hoang không biết nơi nào tới cắn à?”

Bà cụ vô cùng đau đớn, đau đến mức ngồi bệt xuống đất, ôm lấy đứa bé đang khóc vào lòng rồi cũng bắt trước nó khóc lóc om sòm.

“Mọi người nhìn đi, tên này lái xe đâm vào cháu trai tôi, trông thì cũng giống kẻ giàu có, cảnh sát giao thông vừa tới xem camera giám sát đã nói tôi không trông cháu cẩn thận, cháu tôi mới có 4 tuổi thôi, nếu tôi không chăm sóc nó cẩn thận nó có thể sống được đến lúc 4 tuổi sao? Quả nhiên là có tiền có thể sai ma bảo quỷ mà!”

Trong những người hóng chuyện có mấy người được Nghiêm Hứa Linh sắp xếp, vừa nhìn thấy một màn trước mắt, lập tức ra chỉ thị cho người phía sau.

“Dán bùa con rối để điều khiển hai bà cháu kia đi!”

“Vâng!”

Thỏ Đen đang chờ đợi thông báo từ đại nhân nhỏ trong bụi cỏ bỗng nhiên trợn trừng đôi mắt thỏ hồng hồng!

Tốt quá rồi, nó muốn lập công!

****7:

Đúng lúc người đứng sau hai gã đệ tử của nhà họ Nghiêm đang chuẩn bị vung lá bùa con rối ra nhân lúc bà cụ đang gây sự, Thỏ Đen nhanh chóng chạy vụt ra ngoài.

Đám nhóc con!

Cho các người chiêm ngưỡng sự lợi hại của ông thỏ đây!

Năm đó khi ông thỏ đây chiếm núi làm vua, đám nhóc con này phỏng chừng còn chưa phải là bào thai đâu!

Cơ thể Thỏ Đen phóng nhanh chỉ để lại tàn ảnh, xung quanh những bóng cây, không ai chú ý tới sự xuất hiện đột ngột của một con thỏ đen.

Thỏ Đen lẻn tới gần chân của tên đệ tử nhà họ Nghiêm đang đứng phía sau, Thỏ Đen cũng tung ra một chiêu vô ảnh cước rất mạnh mà nó đã học trên TV, nó tập trung toàn bộ sức lực vào một chân trước, mạnh mẽ giẫm một phát vào mu bàn chân của tên đệ tử kia.

(Vô ảnh cước 无影脚: Là một tuyệt kỹ 'trấn phái' Bảo Chi Lâm (võ đường kiêm hiệu thuốc) của Hoàng Phi Hồng. Cái tên của nó khiến nhiều người liên tưởng đến cú đá nhanh đến mức “đến không hình, đi không ảnh” – và chủ yếu được thực hiện khi bay người lên không trung.

Một tiếng “Rắc” vang lên, xương bàn chân của tên kia vỡ vụn, tên này lập tức hét lên đầy đau đớn, nhân lúc ấy nó đã nhảy lên mu bàn chân của người đứng phía trước, với sức mạnh và tư thế tương tự, nhưng lần này nó đã sử dụng tới hai chân trước, giẫm một phát thật mạnh.

Lại một tiếng “Rắc” vang lên.

Kéo theo đó là tiếng kêu đau đớn thảm thiết của tên đệ tử khác của nhà họ Nghiêm.

Đám người này đứng cách bà cụ đang gào khóc om sòm kia không xa, nên khi họ vừa hét lên các đồng chí cảnh sát đều có thể nghe thấy và nhanh chóng chạy tới.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free