Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 681:
Hoắc Tư Cẩn mỉm cười nói với Nghiêm Sĩ Giang: “Vậy cứ để ba đứa nó ngồi trên xe anh đi, đề phòng chuyện chẳng may.”
Nghiêm Sĩ Giang không khỏi kinh ngạc, chuyện này thế mà lại để Tể Tể quyết định, anh ta không nhịn được mà liếc mắt nhìn Tể Tể một cái.
Tể Tể cũng đang nhìn anh ta, mỉm cười híp mắt.
“Anh Sĩ Giang, lúc lái xe không thể mất tập trung được đâu, phải chú ý an toàn nha!”
Nghiêm Sĩ Giang vội gật đầu: “Cảm ơn Tể Tể nhắc nhở, anh nhớ rồi.”
Sau khi lên xe, Hoắc Tư Cẩn vừa lái xe vừa hỏi Tể Tể đang ngồi ở hàng ghế phía sau.
“Tể Tể, có phải Sĩ Giang gặp phải vấn đề gì không?”
Tể Tể chớp đôi mắt to, vì buồn chán nên bé đã lôi Thỏ Đen trong chiếc lồng cũng được đặt ở hàng ghế phía sau ra chơi cùng mình.
Bé thích nhất là mấy thứ béo béo tròn tròn, Thỏ Đen còn rất mềm mại, lại mũm mĩm, vì thế nên bé vừa ngồi vuốt ve Thỏ Đen vừa trả lời câu hỏi của anh cả.
“Anh cả, lá bùa đó có lệ khí rất nặng, hiện giờ anh Sĩ Giang chỉ là người thường, khi lái xe mà gặp vấn đề cũng chẳng phải là chuyện gì lạ.”
Hoắc Tư Cẩn: “Hoá ra là như vậy.”
Tể Tể nở nụ cười đáng yêu, Hoắc Tư Cẩn cầm sôcôla và các món ăn nhẹ đã chuẩn bị sẵn từ trước khi lên xe đưa qua hàng ghế phụ cho bé.
“Tể Tể, em ăn thử đi.”
Tể Tể nhìn thấy đồ ăn thì nụ cười càng trở nên tươi hơn, giọng bé cũng ngọt ngào mà mềm mại hơn.
“Cảm ơn anh cả.”
Hoắc Tư Cẩn bật cười, nhìn bé âu yếm, rồi mới quay đầu lại khởi động xe, chuyên tâm lái xe.
Thỏ Đen tự dưng trở thành gấu bông: “...”
Rốt cuộc là nó có thù oán gì cơ chứ!
Nó có thể trồng hoa trồng cỏ, có thể trông nom nhà cửa, còn có thể truy tìm quỷ quái, giờ lại muốn nó hiến dâng cả thân thể mềm mại này để làm gấu bông à….
Nó đường đường là giống đực!
Còn muốn gì ở trên thân thể mỏng manh này của ông đây chứ?
Hu hu hu...
Tể Tể nhận lấy đồ ăn vặt, chuẩn bị đặt Thỏ Đen béo tròn trong tay qua một bên.
Hoắc Tư Cẩn đưa ra một gói khăn ướt: “Thỏ Đen, lau tay cho Tể Tể đi.”
Thân thể mềm mại béo tròn mặc Tể Tể ôm ấp của Thỏ Đen bỗng cứng đờ lại, nó quay đầu trừng mắt nhìn về phía Hoắc Tư Cẩn.
Hoắc Tư Cẩn nghiêng đầu nhìn lại nó: “Sao thế, không phải mày rất thông minh sao? Mỗi một chuyện cỏn con là lau tay cho Tể Tể cũng không làm được à? Vậy mày có khác gì thỏ bình thường đâu cơ chứ?”
Thỏ Đen định phản bác vài câu, xét cho cùng một con thỏ bình thường so có thể so sánh được với những gì nó đã làm chứ, nhìn xem, trang viên hơn một ngàn mẫu đã được nó chăm sóc tốt như thế nào?
Kết quả, Thỏ Đen ngay lập tức nghe thấy tiếng đại nhân nhỏ gọi mình.
“Thỏ Đen, nhanh lên đi.”
Thỏ Đen: “...”
Mấy trăm năm trước rốt cuộc nó đã tạo nghiệt gì thế, vì sao kiếp thỏ này của nó lại khổ như vậy?
Trong lòng nó không ngừng chửi thề, nhưng vừa nghe thấy tiếng đại nhân nhỏ gọi mình, chân nhỏ của nó đã tê đại, vội dùng hai chân trước cầm lấy khăn giấy ướt.
Đang lúc nó chuẩn bị cúi đầu dùng miệng ngậm khăn giấy thì nghe thấy tiếng nhắc nhở của Hoắc Tư Cẩn.
“Đừng dùng miệng cắn, mày là thỏ! Lau móng vuốt của mày trước đi, rồi hãy lau tay cho Tể Tể!
Thỏ Đen: “...”
A a a a!
Nếu không phải đại nhân nhỏ đang có mặt ở đây, chắc hẳn nó cũng phải làm gì đó để hù chết thằng nhóc có thói ở sạch lại còn tinh tường này.
Tể Tể cảm thấy cơ thể Thỏ Đen trong tay mình hơi cứng lại, bèn cúi đầu quan sát.
“Thỏ Đen, sao mày xù hết lông lên thế? Mày có ý kiến gì với anh cả hả?”
Bộ lông vừa rồi còn không tự chủ được mà dựng hết lên của Thỏ Đen chỉ chưa đầy nửa giây sau đã khôi phục như bình thường, nó không thể không phục tùng được, còn phải hèn mọn mà dùng ngôn ngữ của con người để nói chuyện.
“Sao lại thế được? Chỉ là tiểu nhân cảm thấy lời nhắc nhở của cậu cả rất đúng, não của tiểu nhân nhỏ, trí nhớ không tốt, nên rất cần cậu cả dạy bảo thêm.”
“Tôi lập tức lau sạch móng vuốt, rồi lau tay cho đại nhân nhỏ ngay đây ạ, đại nhân nhỏ chờ một lát.”
Tể Tể rất hài lòng, vuốt ve thân thể béo tròn của Thỏ Đen mấy cái.
Thỏ Đen: “...”
Trong lòng Thỏ Đen đau khổ vô cùng, nhưng Thỏ Đen lại chẳng biết kể cùng ai.
Chỉ một lát sau, cảnh tượng đã biến thành Tể Tể ôm Thỏ Đen và tiếp tục vuốt ve, Thỏ Đen lau xong và bắt đầu xé túi đồ ăn vặt ra, Tể Tể cúi đầu xuống và dùng cái miệng nhỏ để lấy đồ ăn.
Hoắc Tư Cẩn nhìn vậy, nở nụ cười chiều chuộng.
Thỏ Đen nhìn thấy nụ cười của Hoắc Tư Cẩn, cái miệng tam giác mấp máy, tuy không thốt ra một âm tiết nào, nhưng trong lòng lại tràn ngập những lời hay ý đẹp của dân tộc.
Xe của Nghiêm Sĩ Giang đang chạy phía trước bỗng nhiên phanh gấp, Hoắc Tư Cẩn đi theo sau cũng vội vàng đạp chân phanh, rồi nhìn về phía trước.
Đây là một ngã tư đường, lúc này đèn báo giao thông cũng là màu xanh.
Tốc độ lái xe của Nghiêm Sĩ Giang không nhanh, phỏng chừng chỉ khoảng 30 km/giờ.
Bánh xe phía trước bên trái cán qua một chiếc xe đạp trẻ em màu bạc, một đứa bé ngã sang một bên, khóc lớn, thoạt nhìn chỉ mới 4 đến 5 tuổi.
Một bà cụ hơn 50 tuổi vội vã chạy tới, bế cháu trai lên khỏi mặt đất, rồi thẳng tay tát vào mặt Nghiêm Sĩ Giang vừa mới bước xuống khỏi xe, bà ta còn không quên gào lên.