Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 679
Tể Tể ngượng ngùng mà sờ bụng nhỏ: “Anh hai, Tể Tể... lượng cơm em ăn hình như lại tăng lên rồi.”
Hoắc Tư Tước im lặng chưa đầy nửa giây đã tìm ra được lý do: “Anh biết rồi, là do Tể tể đang lớn lên, đương nhiên lượng cơm ăn cũng phải tăng theo. Anh, anh cả, anh ba và cả anh Minh Tư của em bây giờ cũng ăn nhiều hơn so với lúc nhỏ đấy.”
Tể Tể cười rộ lên.
Hoắc Tư Tước dứt khoát cúi xuống bế Tể Tể lên, sau đó nhìn sang nhóc cương thi Tương Tư Hoành.
“Tiểu Tương, em... như vậy, em có ăn được cơm không?”
Nhóc cương thi Tương Tư Hoành vẫn giữa nguyên bộ dạng của cương thi, cũng may hiện giờ người nhà họ Hoắc nhìn nhiều cũng quen, mọi người đều cảm thấy dáng vẻ này rất bình thường.
Nhóc cương thi Tương Tư Hoành khẽ nhếch khóe miệng, tuy rằng sắc mặt vẫn tái xanh nhưng cơ bắp ở khóe miệng rõ ràng không còn cứng ngắc như trước.
“Anh hai, em... không... ăn cơm.”
Hoắc Tư Tước nhìn cậu nhóc, đưa tay vuốt ve mái tóc dài chói lóa của cậu.
Ừm!
Vẫn mềm mại lắm.
Trong bữa ăn, Tể Tể đã cho cả nhà được chứng kiến lượng cơm tăng lên có nghĩa là gì.
Sau khi chắc chắn rằng cha nuôi, chú hai và mọi người đều đã no, Tể Tể mới bắt đầu ăn uống thoải mái.
Cuối cùng, mâm đĩa đã sạch sẽ, thậm chí cả súp và nước trái cây cũng được chan chung với cơm rồi chui vào bụng nhỏ của bé.
Hoắc Trầm Huy và Hoắc Trầm Lệnh nhìn nhau, hai người lớn rời khỏi phòng ăn, đi tới phòng khách, sau đó hạ thấp giọng nói chuyện.
Hoắc Trầm Huy: “Ngày mai anh sẽ tự mình đi mua nguyên liệu nấu ăn.”
Hoắc Trầm Lệnh khẽ gật đầu: “Dựa theo lượng cơm trước đây của Tể Tể rồi tăng lên gấp mười lần, hoặc nhiều hơn.”
Hoắc Trầm Huy gật gật đầu: “Đúng rồi, Trầm Lệnh, bên nhà cũ của nhà họ Nghiêm có không ít quỷ nhỏ, chúng ta có thể điều tra sâu hơn về nhà họ Nghiêm đấy.”
“Được, em biết rồi.”
Hoắc Trầm Lệnh bỗng nhiên nhắc tới một người: “Lúc mọi người tới nhà họ Nghiêm, có nhìn thấy người thuộc nhánh thứ hai của nhà họ Nghiêm không?”
Hoắc Trầm Huy lập tức nhớ tới Nghiêm Hứa Nguy.
“Gặp rồi.”
Hoắc Trầm Lệnh híp mắt: “Muốn nắm bắt được nhà họ Nghiêm, trước tiên phải bảo vệ cha con Nghiêm Hứa Nguy thật tốt, tránh để cha con Nghiêm Hứa Linh chó cùng rứt giậu.”
Hoắc Trầm Huy nhíu mày: “Vậy để anh bố trí vệ sĩ...”
Hoắc Trầm Lệnh lắc đầu: “Không dùng vệ sĩ được.”
Ông chợt nghĩ tới điều gì đó, nhanh chóng nhìn sáng phía vườn hoa ở phía xa.
“Để Thỏ Đen làm đi!”
Hoắc Trầm Huy sửng sốt một chút, sau đó bật cười.
“Được, anh lập tức dẫn Tể Tể đi tìm Thỏ Đen.”
Có Tể Tể ở đây, không sợ Thỏ Đen không nghe theo.
Thỏ Đen đang vùi đầu vất vả học làm vườn ở vườn hoa bỗng nhiên hắt xì thật mạnh.
Hai anh em trao đổi thêm chút tin tức, rồi Hoắc Trầm Huy đi chăm sóc mấy đứa nhỏ, Hoắc Trầm Lệnh quay lại phòng sách giải quyết vụ án gia đình ba người của Lý Chính Thanh, đồng thời cũng có hành động, tin tức “Từ đường nhà họ Nghiêm sụp đổ, thực hư chuyện phát hiện ra không dưới ba thi hài trẻ em” bất ngờ nhảy lên hot search chỉ trong vòng nửa tiếng đồng hồ.
Lúc Nghiêm Hứa Linh biết tin, ông ta còn đang quỳ thỉnh tội trước bài vị của tổ tiên nhà mình.
Một đệ tử trong tộc vội chạy tới, trên trán còn ứa cả mồ hôi lạnh.
“Ông chủ, không ổn rồi, bên phía từ đường... Tin tức về từ đường đã lên hot search rồi.”
Sắc mặt Nghiêm Hứa Linh âm trầm đến cực điểm, trong mắt tựa như chứa đầy nọc độc.
“Xảy ra chuyện gì vậy? Sĩ Tiến đâu? Không phải nó đang quản lý công ty sao, anh cả nó bây giờ vẫn đang nằm trong bệnh viện không rõ sống chết đấy. Những người khác đâu? Tao đã nói bao nhiêu lần về chuyện của nhà họ Nghiêm rồi, không cần nổi tiếng!”
Gã đệ tử vừa lau mồ hôi vừa giải thích: “Điện thoại của Nghiêm tổng nhỏ tắt nguồn rồi, chúng tôi không thể liên lạc được với Nghiêm tổng nhỏ. Chiếc xe tông vào bức tường bên ngoài từ đường là của trợ lý đặc biệt của Nghiêm tổng nhỏ, bây giờ trợ lý đặc biệt đó còn đang nằm trong phòng cấp cứu.”
Nghiêm Hứa Linh: “...”
Nghiêm Hứa Linh vốn dĩ đang dùng thuật pháp để sửa lại những tấm bài vị tổ tiên bị vỡ ra, nhưng vì nhận được tin tức này mà ông ta lỡ tay, dùng quá sức.
Chỉ trong tích tắc, tấm bài vị ban đầu vốn chỉ bị vỡ thành ba mảnh đã trực tiếp hoá thành bột phấn.
Nghiêm Hứa Linh: “...”
Đệ tử trong tộc: “...”
Cơ miệng Nghiêm Hứa Linh điên cuồng co giật, mí mắt nhảy dựng lên, nhịp tim lúc này cũng điên cuồng tăng tốc...
Ông ta mở miệng, nhưng không biết vì tức giận hay lo lắng mà giọng của ông ta đã trở nên run rẩy.
“Đi, lập tức... tìm thằng khốn… thằng khốn Nghiêm Sĩ Tiến kia về cho tôi, bảo nó dùng mọi cách nhanh nhất để đè tin tức xuống!”
“Còn nữa, đưa Sĩ Giang về nhà cũ, nếu thằng em trai ngoan của tao còn ngang bướng cố chấp như cũ, vậy cũng đừng trách tao tàn nhẫn, độc ác!”
Gã đệ tử sợ hãi đến mức trong lòng cũng cũng phải âm thầm văng tục, ông chủ quá tàn nhẫn, đến anh em, cháu chắt ruột thịt còn không buông tha, nghĩ rồi gã vội vàng gật đầu, nhanh chóng bỏ chạy.
Vừa mới đi được vài bước, gã lại nghĩ những chuyện đã từng xảy ra với gia đình ba người của Lý Chính Thanh.
Quay đầu nhìn lại, ông chủ vốn đang quỳ trên mặt đất như bị ai đó đá mạnh vào sau lưng, đánh rầm một tiếng, làm cho cả người ông ta ngã nhào, va vào cả bàn thờ, tên đệ tử vội vàng mím môi, vội bỏ chạy xem như mình chưa nhìn thấy gì cả.