Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 677:

“Chú hai, chú xem đi, đều là những quỷ nhỏ như vậy đấy.”

Ba đứa quỷ nhỏ đứng thành một hàng, còn đang bất mãn vì chưa chiếm được vị trí ưng ý trong lòng bàn tay của Hoắc Tư Cẩn: “…”

Tuy rằng chúng nó nhỏ thật, nhưng đã trải qua mấy trăm năm chém chém giết giết dưới từ đường của nhà họ Nghiêm, vì vậy đầu óc đứa nào cũng nảy số rất nhanh.

Chị gái mập mạp đang ở ngay bên cạnh, tỏ ra đáng yêu mới giữ được mạng.

Thế là ba đứa quỷ nhỏ đều há miệng nhỏ ra, để lộ ra mấy cái răng sữa cũng nho nhỏ, cả ba đứa cộng lại còn chưa vượt quá tám cái răng, đều phát ra tiếng cười khúc khích trong trẻo.

Hoắc Trầm Huy đang điều khiển xe nhìn thấy cảnh tượng này, chân run lên, lỡ nhấn vào chân ga, chiếc xe gầm thét lao vọt đi.

Hoắc Tư Cẩn vội vàng lên tiếng: “Chú hai, thả lỏng chân ga ra, xe đang tăng tốc đấy.”

Hoắc Trầm Huy giật mình một cái, vội vàng nhả chân ga.

Tể Tể nhìn vậy, bèn trừng mắt hung dữ với ba đứa quỷ nhỏ đứng trên lòng bàn tay của anh cả.

“Còn làm chú hai của tao sợ nữa, bổn Tể Tể sẽ nuốt chúng mày luôn!”

Bán manh thất bại, ba đứa quỷ nhỏ: “...”

Muốn khóc quá.

Nhưng chúng không dám, bởi vì chị gái mập mạp hung bạo sẽ ăn thịt chúng nó.

Ăn thịt thật đấy, trước đó tất cả quỷ quái tranh đoạt chất dinh dưỡng với chúng đều bị chị gái mập mạp hung bạo này nuốt vào bụng rồi.

Thật đáng sợ!

Ba đứa quỷ nhỏ run lên bần bật, mông úp vào lòng bàn tay Hoắc Tư Cẩn, một đứa ôm chặt lấy ngón tay cái, một đứa ôm lòng bàn tay, đứa còn lại ôm lấy ngón trỏ của Hoắc Tư Cẩn.

Sau khi Hoắc Trầm Huy đã lấy lại tinh thần thì liếc mắt nhìn thoáng qua gương chiếu hậu, nhìn thấy ba đứa nhỏ chỉ lớn cỡ ngón tay cái đang bị Tể Tể dọa tới mức run như cầy sấy, không khỏi nuốt nước miếng.

Tể Tể lại đưa thêm ba sinh vật không phải con người về nhà rồi.

Hoắc Trầm Huy nhanh chóng nhìn Hoắc Tư Cẩn qua kính chiếu hậu: “Tư Cẩn, ba đứa nhỏ này…”

Ba đứa quỷ nhỏ bị điểm danh thì giật mình, khi nhận ra Hoắc Trầm Huy đang lái xe ở phía trước vừa gọi chúng nó chính là bùa cứu mạng của mình, cả ba lập tức lặp bắp gọi.

“Mẹ... Mẹ... Mẹ... Mẹ…”

Hoắc Trầm Huy không khỏi kinh hãi thêm lần nữa.

Tốt lắm, cháu trai lớn của ông ấy mới được bao nhiêu tuổi chứ, thế mà đã có ba đứa con rồi!

【 Đôi lời của tác giả: Hôm nay vẫn là anh mẹ như cũ… Mọi người có thích Tể Tể mập mạp đáng yêu không?】

****4:

Vừa lái xe ra khỏi khu biệt thự nhà họ Nghiêm, Hoắc Trầm Huy đã nhận được điện thoại của em trai Hoắc Trầm Lệnh.

“Trầm Lệnh.

Tể Tể vừa nghe thấy người gọi tới là cha nuôi, bé lập tức cất tiếng gọi.

“Cha ơi ~~”

Hoắc Trầm Lệnh lúc này đã dẫn theo hai cậu con trai cùng Bách Minh Tư trở về trang viên nhà họ Hoắc, nhưng chưa đi vào trong mà đỗ xe ngay ở cổng lớn.

Hoắc Tư Thần nghe được giọng nói của Tể Tể, cũng đáp lại một tiếng.

“Tể Tể, mọi người thế nào rồi? Khi nào trở về, anh ba đang đứng đợi em ở trước cổng nhà đấy!”

Tể Tể cười ha ha: “Chú hai lái xe, chúng em đang trên đường trở về.”

Hai bạn nhỏ nói chuyện phiếm một lát, vì để có thể chuyên tâm lái xe nên sau khi báo bình an Hoắc Trầm Huy đã kết thúc trò chuyện.

Hai tiếng sau, xe cuối cùng cũng tới cổng lớn của trang viên nhà họ Hoắc.

Ánh chiều tà chiếu xuống mặt đất, toàn bộ trang viên nhà họ Hoắc được bao phủ trong thứ ánh sáng dịu nhẹ và ấm áp này.

Sau khi xe của họ đến gần cổng, Hoắc Trầm Lệnh vẫn luôn chờ ở cổng lớn đã đẩy cửa xe ra trước, rồi nhanh chóng chạy đến bên xe của Hoắc Trầm Huy.

Cửa ghế sau bị đẩy ra, Tể Tể vui vẻ duỗi hai cánh tay nhỏ nhắn đầy thịt ra.

“Cha ơi, bế ~”

Khuôn mặt nghiêm túc của Hoắc Trầm Lệnh lập tức hoá dịu dàng chỉ trong nháy mắt, ông vội bế bé ra khỏi xe, ôm bé trong lòng, sau đó nhìn con trai lớn đang ngồi ở ghế sau và cháu trai nhóc cương thi đã mấy ngày chưa gặp.

“Tiểu Tương có bị thương không?”

Nhóc cương thi Tương Tư Hoành vội vàng lắc đầu: “Không... đâu, cánh tay… cánh tay bị cắt đứt… đã… lành rồi.”

Hoắc Trầm Huy và Hoắc Trầm Lệnh vừa nghe thấy thế, hai anh em vội liếc mắt nhìn nhau, cả hai đều thấy được tia lạnh lẽo trong mắt đối phương.

Nhà họ Nghiêm!

Hai người lớn dùng ánh mắt ngầm trao đổi với nhau, sau đó lái xe đưa mấy đứa nhỏ vào biệt thự chính trong trang viên.

Vừa vào nhà, người lớn đã cởi áo khoác, Hoắc Tư Thần kéo Tể Tể mới no được bảy phần chạy về phía phòng ăn.

Mới vừa chạy được vài bước, Tể Tể đã ngửi thấy mùi thức ăn thơm nức mũi.

“Thơm quá ~”

Hoắc Tư Tước chạy theo phía sau cười rộ lên: “Tể Tể, em và chú hai đi đón Tiểu Tương mà mãi vẫn chưa thấy về, mà sau đó cha lại muốn về nhà ngay, nên bà nội đã bảo cha gói hết đồ ăn mang về đấy.”

Bách Minh Tư chỉ lo lắng tới một vấn đề: “Tể Tể, em xem đã đủ ăn chưa?”

Tể Tể sờ sờ bụng nhỏ, nở nụ cười vô cùng đáng yêu.

“Cố nhẫn nhịn chắc vẫn đủ.”

Hoắc Tư Tước chậc lưỡi: “Tể Tể em nhìn em xem, bằng này mà vẫn muốn nhịn sao?”

Hoắc Tư Thần không nói lời nào, vội kéo Tể Tể về phòng ăn, có hai bàn lớn bày đầy đồ ăn hiện ra, ấy vậy mà cậu nhóc sợ không đủ nên còn lấy thêm.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free