Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 676:

Còn con trai lớn của ông ta nữa!

Con trai lớn của ông ta có thân thủ nhanh nhẹn như vậy, sao có thể bị tường đè bẹp dí một cách khó hiểu như thế chứ?

“Ông hai Hoắc, xin dừng bước.”

Lời vừa ra khỏi miệng, Nghiêm Hứa Linh lập tức tìm được lý do giữa người lại.

“Nơi này là nhà cũ của họ Nghiêm chúng tôi, bây giờ từ đường nhà họ Nghiêm đã xảy ra chuyện, tôi không có cách nào để dẫn các vị rời đi, còn nhờ ông hai Hoắc và ba đứa nhỏ chờ một lát, sau khi tôi xử lý xong mọi chuyện, tôi sẽ tự mình đưa các vị ra ngoài, để tránh mọi người vô tình chạm vào cơ quan hay trận pháp nào đó lại bị thương.”

Tể Tể nghe xong, bé dùng giọng nói trẻ con để từ chối.

“Không cần, không cần, những trận pháp đó đều không làm khó được Tể Tể, càng đừng nói đến chuyện khiến Tể Tể bị thương.”

Nghiêm Hứa Linh: “...”

Tể Tể lại mở miệng, hồn nhiên giáng cho ông ta thêm một dao.

“Còn nữa, Nghiêm Tổng, trận pháp vừa rồi ở dưới mấy tấm bài vị chắc là trận pháp lợi hại nhất trong nhà ông, nhưng nó đã bị phá mất rồi, hơn nữa, gần như toàn bộ những trận pháp còn lại trong tòa nhà này cũng đã bị phá.”

Nghiêm Hứa Linh: “...”

Chẳng lẽ ông lại không biết trong nhà của mình còn sót lại bao nhiêu trận pháp sao?

Ông chỉ đưa ra một cái cớ sứt sẹo nhằm giữ chân đám người này mà thôi.

Sau này tổ tiên mà tìm tới ông ta hỏi thăm, ông ta biết giải thích thế nào đây?

Chẳng lẽ để họ mắng ông ta là thằng bất hiếu, đến bài vị của tổ tiên mình cũng không bảo vệ được sao?

Nghiêm Hứa Linh hít vào, rồi lại hít vào, suýt nữa thì ông ta đã tự khiến mình nghẹn thở mà chết.

Hoắc Trầm Huy rốt cuộc không nhịn nổi nữa, phụt cười thành tiếng.

Nghiêm Hứa Linh nhìn sang.

Hoắc Trầm Huy không nhịn được cười, liền thoải mái mà cười lớn, sau đó nói ra lời xin lỗi chẳng có chút thành tâm nào.

“Nghiêm Tổng, thật là ngại quá, Tể Tể còn nhỏ, nó đã hiểu gì đâu.”

Tể Tể cái gì cũng hiểu rõ rành rành: “...”

Nghe chú hai nói như vậy, Tể Tể vốn đang định giải thích bèn chớp chớp đôi mắt to tròn, sau đó nhìn thấy anh cả cười với mình, bé liền quả quyết gật đầu nghe theo chú hai.

“Chú hai nói đúng, Nghiêm Tổng, Tể Tể còn nhỏ, ông đừng so đo với Tể Tể nhé, Tể Tể mới 3 tuổi rưỡi thôi, mới bắt đầu vào mẫu giáo.”

Nghiêm Hứa Linh: “...”

Hoắc Tư Cẩn không nhịn nổi mà lần nữa bật cười thành tiếng.

Cơ mặt của Nghiêm Hứa Linh không ngừng run lên, gân xanh trên trán đập điên cuồng, như thể một giây tiếp theo chúng sẽ xuyên cả da thịt mà vỡ tung vậy.

Ông ta phải dùng hết sức lực cả đời để cố gắng đèn nén cơn thịnh nộ cuồn cuộn trào dâng trong lòng, từng câu từng chữ ông ta nói ra gần như là rít ra từ kẽ răng.

“Tể Tể yên tâm, ông không phải người như vậy, tất nhiên sẽ không... so đo với một cô bé mới 3 tuổi rưỡi.”

Thực lực hiện tại của ông ta quả thực không phải đối thủ của Minh Tể Tể!

Không động được vào Minh Tể Tể, chẳng lẽ ông ta còn không động nổi vào người nhà họ Hoắc sao?

Hoắc Trầm Lệnh là người đứng đầu của gia tộc lớn nhất nước Hoa, bên cạnh có vô số vệ sĩ, nhưng còn ba đứa con trai của đối phương thì sao, đứa nhỏ nhất mới có 8 tuổi, đúng vào độ tuổi ham chơi hiếu động khiến người ta phải chán ghét đấy.

(Chán ghét: Nguyên văn tác giả dùng tử 人厌狗烦 (Nhân yếm cẩu phiền) ý chỉ những người phiền phức và đáng ghét đến nỗi từ người đến chó đều không ưa nổi.)

Nghĩ đến đây, cơn giận trong lòng Nghiêm Hứa Linh bỗng nhiên bị đè xuống, trên mặt ông ta thậm chí còn hiện ra nụ cười ôn hoà giống khi mới gặp gỡ với nhóm của Hoắc Trầm Huy.

“Nếu ông hai Hoắc đã nóng lòng muốn về nhà, tôi sẽ nhờ người đưa mọi người về vậy.”

Trong lòng Hoắc Trầm Huy không khỏi cảm thấy ngạc nhiên khi Nghiêm Hứa Linh đột nhiên đồng ý cho bọn họ rời đi, nhưng trên mặt ông ấy vẫn luôn nở nụ cười rất tao nhã và thong dong.

“Vậy thì Nghiêm Tổng cứ xoa xịu tổ tiên của nhà họ Nghiêm trước nhé, lần sau nếu có thời gian chúng ta lại gặp mặt.”

Sắc mặt Nghiêm Hứa Linh lại lần nữa run lên, những ông ta vẫn phải cố gắng duy trì nụ cười trên môi.

Sau khi không còn nhìn thấy bóng dáng của nhóm Hoắc Trầm Huy nữa, lúc này mặt mũi của Nghiêm Hứa Linh lập tức trở nên méo mó.

“Để mắt tới đứa con trai nhỏ của Hoắc Trầm Lệnh cho tao!”

Ngay lập tức, một đệ tử trong tộc vội bước lên: “Vâng, ông chủ, tôi sẽ đi sắp xếp ngay!”

...

Hoắc Trầm Huy dẫn theo cháu trai lớn, con trai nhỏ cùng cháu gái nhỏ ra khỏi nhà cũ nhà họ Nghiêm, vừa lên xe ông đã vội vàng hỏi Hoắc Tư Cẩn.

“Rốt cuộc bên phía từ đường nhà họ Nghiêm đã xảy ra chuyện gì thế?”

Hoắc Tư Cẩn lập tức nhớ tới ba đứa quỷ nhỏ ôm lấy đùi mình mà khóc lóc thảm thiết, nghĩ tới việc chúng thành quỷ từ khi còn rất nhỏ, lại còn vô cùng hung tàn, sắc mặt anh không khỏi trầm xuống.

“Mấy thứ bị trấn áp bên dưới đống bài vị tổ tiên của nhà họ Nghiêm đều là quỷ nhỏ.”

Hoắc Trầm Huy hít sâu một hơi: “Quỷ nhỏ?”

Tể Tể đang ngồi giữa anh cả và anh Tiểu Tương ở hàng ghế phía sau lập tức móc từ trong túi quần ra chiếc bánh bao nhỏ đen xì.

Sau đó, từ chiếc bánh bao lần lượt nhảy lên lòng bàn tay đã mở sẵn của anh cả.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free