Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 679:

Ông chủ luôn luôn nghiêm khắc tàn nhẫn, hơn nữa còn cực kỳ để ý đến thanh danh của bản thân.

Nếu biết cảnh tượng này bị gã ta nhìn thấy, chỉ sợ là gã sẽ không thể sống nổi đến ngày mai.

****5:

Nghiêm Hứa Nguy đang đợi trong bệnh viện, khi nhìn thấy tin tức liên tục hiện lên trên điện thoại di động, sắc mặt ông ấy lập tức đen như đáy nồi.

Dựa theo tính cách độc ác và tàn nhẫn diệt cỏ phải diệt tận gốc của anh trai ông, ông cảm thấy những gì trong tin tức nói chưa chắc đã là giả.

Ông lập tức gọi điện cho con trai duy nhất của mình là Nghiêm Sĩ Giang “Sĩ Giang, mau gọi điện thoại cho em họ Sĩ Tiến của con đi, hỏi thăm một chút xem nó đang ở đâu, tiện thể tìm hiểu xem vụ án của gia đình ba người Lý Chính Thanh rốt cuộc là như thế nào, liệu nó có hay biết chút gì không?”

Nghiêm Sĩ Giang vừa đang dùng một tay đỡ Nghiêm Sĩ Tiến ra khỏi câu lạc bộ, vừa trả lời cuộc gọi của cha mình.

“Cha, Sĩ Tiến biết vụ án liên quan đến gia đình ba người của Lý Chính Thanh, vừa rồi nó còn khoe khoang chuyện đó với bạn bè không ra gì của mình trong câu lạc bộ Hải Quang đấy!”

Nghiêm Hứa Nguy: “...”

Đây là tự tìm đường chết đấy à!

Đám chó chết này!

Sao nhà họ Nghiêm lại có một đứa lòng dạ hiểm độc và thối nát đến như vậy chứ?

Nghiêm Hứa Nguy cũng quả quyết, không chút lưu tình nào mà lên tiếng.

“Đưa nó đến đồn cảnh sát đi, ít nhất cũng được xem là tự thú!”

Ánh mắt Nghiêm Sĩ Giang trở nên nặng nề, hạ giọng nhắc nhở cha mình.

“Cha, vụ án gia đình ba người Lý Chính Thanh bây giờ đã rất nổi tiếng rồi, nếu Sĩ Tiến đến đồn cảnh sát, sợ rằng nó sẽ không còn cơ hội ra ngoài nữa. Tạm thời không thể liên lạc được với ông nội, nếu để ông biết…”

Nghiêm Hứa Nguy hừ lạnh một tiếng: “Thì đã làm sao? Nếu đã phạm tội thì nên chấp nhận chịu phạt! Nhân lúc chú hai con đang bận việc bên từ đường, lập tức đưa nó đi đi!”

Nghiêm Sĩ Giang không hề do dự.

“Vâng!”

Nghiêm Sĩ Tiến đã uống không ít rượu, nhưng nghe Nghiêm Sĩ Giang nói muốn đưa mình tới đồn cảnh sát, anh ta bỗng tỉnh táo hẳn ra.

“Anh Sĩ Giang, anh muốn đưa em đi đâu thế?”

Nghiêm Sĩ Giang trầm mặt: “Đưa mày đi tự thú.”

Nghiêm Sĩ Tiến: “...”

Cha nói không sai, chú và anh họ quả nhiên không đồng lòng với cha con anh ta.

Nếu đã không đồng lòng… Đáy mắt Nghiêm Sĩ Tiến chợt lóe lên một tia tàn độc.

Chờ tới khi anh ta bị Nghiêm Sĩ Giang đưa lên xe, Nghiêm Sĩ Tiến đã lấy ra một lá bùa từ trong túi và thừa kịp Nghiêm Sĩ Giang không chú ý mà nhanh chóng dán lá bùa nọ lên người Nghiêm Hứa Giang.

Lá bùa trong tay anh ta do đích thân cha anh ta đưa cho, nếu tính mạng gặp nguy hiểm thì không cần chú thuật nó cũng có thể phát huy được tác dụng.

Nghiêm Sĩ Tiến chờ anh họ Nghiêm Hứa Giang của mình nằm bất tỉnh trên tay lái, mới lái xe đưa anh họ của mình tới nơi cần đến.

Anh ta thậm chí còn nghĩ đến một nơi mà người ta không dễ phát hiện, cho dù thi thể của anh họ có bị người ta tìm thấy, anh ta cũng có thể phủ nhận sạch sẽ mọi nghi ngờ.

Một tiếng “Bang” nhỏ vang lên, Nghiêm Sĩ Giang không hề ngất xỉu như dự đoán, thay vào đó, Nghiêm Sĩ Tiến chỉ thấy Nghiêm Sĩ Giang nhíu mày, nghiêng đầu nhìn về phía mình.

“Sĩ Tiến, em làm cái gì thế?”

Giọng nói non nớt của trẻ con vang lên từ hàng ghế sau.

“Giết... Giết anh... Đấy!”

Nghiêm Sĩ Giang và Nghiêm Sĩ Tiến đều nghe được âm thanh này, đồng loạt quay đầu, họ không ngờ được mình lại nhìn thấy một khuôn mặt trẻ con tái xanh, vẻ mặt âm trầm tràn đầy lệ khí.

“Mày... Mày...”

Thêm hai tên quỷ nhỏ trạc tuổi đứa nọ tiếp tục xuất hiện, ba đứa quỷ nhỏ cùng ngồi ngay ngắn ở ghế sau, chúng đều quay đều về phía này mà đồng thanh gọi.

“Mẹ... Mẹ...”

Nghiêm Sĩ Tiến vừa nhìn thấy ba đứa quỷ nhỏ liền lập tức hét lên kinh hãi.

“A a a! Quỷ kìa!”

Ba đứa quỷ nhỏ nghĩ đến mỗi khi chị gái mập mạp hung ác thấy chúng nó khóc quá ồn, đều lập tức tặng cho một đứa một cái tát.

Không nói được cũng không sao, miễn sao biểu cảm trên mặt đủ độc ác và đáng sợ là được rồi.

Nghiêm Sĩ Tiến lĩnh trọn ba cái tát thì ngất ngay tại chỗ.

Mặc dù cha đã rời khỏi nhà họ Nghiêm từ nhiều năm trước, dẫn theo Nghiêm Sĩ Giang chiến đấu trên thương trường, nhưng cha là con trai nhỏ của ông nội, còn anh ta lại là con trai duy nhất của cha, cho nên từ nhỏ anh ta cũng được học qua một số thứ khác người, huống chi Nghiêm Sĩ Giang cũng học rất khá, đã từng gặp qua vô số quỷ nhỏ.

Lúc nhìn thấy ba đứa quỷ nhỏ kia Nghiêm Sĩ Giang cũng kinh ngạc mất một lúc, sau đó anh ta nhanh chóng nhận ra giữa lông mày của ba đứa quỷ nhỏ xuất hiện dấu vết đã hết hiệu lực của cấm thuật nhà họ Nghiêm.

Quỷ nhỏ!

Đây đều là quỷ nhỏ từng bị chú hai giam cầm dưới bài vị tổ tiên ở từ đường sao!

Trong lúc kinh ngạc, Nghiêm Sĩ Giang nhìn theo bóng dáng của ba đứa quỷ nhỏ, lập tức nhìn thấy một cặp anh em có vẻ bề ngoài vô cùng nổi bật.

Người thanh niên trẻ tuổi này anh ta có biết, đó là Hoắc Tư Cẩn con trai cả của Hoắc Trầm Lệnh.

Mà đứa bé gái mũm mĩm đang được Hoắc Tư Cẩn bế trong lòng kia, hiển nhiên chính là Minh Tể Tể con gái nuôi vừa được người cầm quyền của nhà họ Hoắc - Hoắc Trầm Lệnh nhận nuôi cách đây không lâu.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free