Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 670:
Tâm trạng Hoắc Trầm Huy đang căng thẳng, nghe được lời của cháu trai thì hơi sửng sốt, kế đó lập tức gật đầu.
“Đúng, mấy đứa nhóc tụi nó đang chơi trò cosplay, dọa Nghiêm tổng nhỏ sợ rồi, thật là xin lỗi.”
Khá lắm!
Không hổ là đứa trẻ do em hai ông dạy dỗ ra, chủ ý này thật tuyệt!
Nghiêm Sĩ Dân: “...”
Cosplay con mẹ nó quá thần kỳ!
Đứa nhóc trước mặt rõ ràng là cương thi thật đấy!
Nghiêm Hứa Linh cũng bị sự không biết xấu hổ của nhà họ Hoắc dọa sợ không nhẹ.
Nhà họ Nghiêm bọn họ là Huyền môn thế gia truyền thừa trên trăm năm, vậy mà dám ở trước mặt bọn họ lại đi nói một con cương thi thật đang chơi trò cosplay?
Nếu như là trước đây thì có lẽ Nghiêm Hứa Linh vẫn còn phải suy đoán coi nhà họ Hoắc có phải là bị lừa gạt không biết gì hay không.
Bây giờ nhìn lại, nhà họ Hoắc rõ ràng là đã biết thân phận của nhóc cương thi, lại còn muốn bảo vệ nhóc cương thi.
Nhà họ Hoắc đang có rắp tâm gì?
Có phải bọn họ cũng đang dòm ngó đống tài sản kếch xù của vua cương thi Tương Uyên sau lưng nhóc cương thi hay không?
Ông ta nghĩ đến đứa con trai nhỏ của nhà họ Hoắc cũng đang ở trong ngành giải trí, đây phải chăng có nghĩa là nhà họ Hoắc và Tương Uyên đã đạt thành thỏa thuận gì đó, đến nỗi hiện tại nhà họ Hoắc đã hoàn toàn không coi nhà họ Nghiêm bọn họ ra gì.
Hừ!
Hoắc Trầm Lệnh người nắm quyền nhà họ Hoắc - gia tộc đứng đầu nước Hoa đúng là đủ ngang ngược!
Ngang ngược hả?
Nghiêm Hứa Linh âm thầm cười lạnh.
Phơi thây đầu đường đúng là chết không oan nhỉ!
****0:
Nghiêm Hứa Linh đè lệ khí trong lòng xuống, cười nhạt một tiếng, nhìn Hoắc Tư Cẩn đang bước nhanh đi đến: “Đây là Tư Cẩn đúng không, dáng dấp giống y hệt như cha của cháu.”
Ông ta vừa hỏi han Hoắc Tư Cẩn vừa liếc mắt ra hiệu cho con trai lớn.
Nghiêm Sĩ Dân hiểu ý, lập tức nắm bàn tay nhỏ của Tể Tể đi vào trong.
Tể Tể nhìn nhìn, cất giọng hỏi Nghiêm Hứa Linh: “Nghiêm tổng, anh cả có thể đi cùng Tể Tể vào trong được không?”
Nghiêm Hứa Linh không chút do dự gật đầu: “Đương nhiên là được.”
Hoắc Tư Cẩn chẳng qua chỉ là một người bình thường, sau khi đi vào còn có thể làm chất dinh dưỡng cho Chim Chín Đầu đang được cung phụng ở điện thờ bên kia!
Tể Tể dùng giọng trẻ con nói lời cảm ơn: “Cảm ơn Nghiêm tổng.”
Nhóc cương thi Tương Tư Hoành muốn đi cùng, Tể Tể đột nhiên dùng thức hải truyền âm cho cậu bé.
“Tể Tể đi ăn đồ ăn ngon, anh Tiểu Tương anh phải bảo vệ chú hai cẩn thận đó! Bọn họ vừa xấu vừa hư! Nhưng mà bọn họ đều không đánh lại Tể Tể, nếu như anh Tiểu Tương đánh không lại bọn họ thì nhớ gọi Tể Tể một tiếng, Tể Tể sẽ đến hỗ trợ ngay!”
Nhóc cương thi Tương Tư Hoành không hề sốt ruột.
Cậu bé nhìn cha nuôi đang cuống cuồng lên, thậm chí còn có lòng an ủi cha nuôi. Cậu bé véo nhẹ một cái vào tay của cha nuôi, nhìn ông ấy chớp chớp đôi mắt to đỏ tươi.
Hoắc Trầm Huy: “...”
Người một nhà ở bên nhau không phải sẽ càng tốt hơn sao?
Nhưng hình như Tể Tể không hề sốt ruột.
Được rồi.
Vậy thì ông ấy cũng phải bình tĩnh lại.
Về phần Nghiêm Hứa Linh có đồng ý hay không, tạm thời không nằm trong phạm vi cân nhắc của ông ấy.
Dù sao nếu như thật sự phải vác gậy lên thì ông ấy cũng không sợ Nghiêm Hứa Linh.
Ông ngay cả Địa Phủ cũng đi qua rồi, có thứ quỷ gì mà chưa thấy qua chứ.
Chỉ cần ông ấy không sợ chết, cho dù Nghiêm Hứa Linh là đại sư Huyền môn thế gia thì có thể làm được gì?
Trong lòng không sợ, vẻ mặt Hoắc Trầm Huy càng có vẻ ung dung tự tại hơn.
Nghiêm Hứa Linh nhìn mà suy nghĩ đảo vòng.
Nhà họ Nghiêm là Huyền môn thế gia, Hoắc Trầm Huy không có khả năng không biết.
Trước đó nhìn có vẻ thần kinh căng thẳng, vào lúc này lại đột nhiên thả lỏng, vô cùng ung dung thoải mái, là vì Hoắc Tư Cẩn đã đến sao?
Nhưng Hoắc Tư Cẩn đi vào trong chính là làm chất dinh dưỡng cho Chim Chín Đầu, Hoắc Trầm Huy có gì để dựa vào chứ?
Việc mà Nghiêm Hứa Linh có thể nghĩ đến chính là Hoắc Trầm Lệnh ở sau lưng Hoắc Tư Cẩn, và cả nhóc cương thi bên người Hoắc Trầm Huy nữa.
Ông ta nhìn con trai lớn đưa Hoắc Tư Cẩn và Minh Tể Tể đi vào trong sân, vẻ mặt cũng có vẻ nhẹ nhõm thư thả hơn.
Ông ta vốn định ra tay trấn áp nhóc cương thi lại trước nhưng đột nhiên không nóng nảy nữa.
Người cũng đã ở nhà họ Nghiêm bọn họ rồi, lẽ nào còn sợ con vịt đến miệng còn bay sao?
Thế là Nghiêm Hứa Linh bày ra gương mặt tươi cười hàn huyên với Hoắc Trầm Huy.
Nghiêm Sĩ Tiến ở bên cạnh nhìn đến hơi ngơ ngác.
Phải biết rằng trước đây cha ghét nhất chính là người nhà Hoắc ở Đế Đô.
Bởi vì nhà họ Hoắc phải công nhận là quá sạch sẽ, sạch sẽ đến nỗi những năm gần đây bọn họ muốn kéo nhà họ Hoắc xuống nước, kết quả đã dụ dỗ nhưng người ta lại không mắc mưu.
Còn uy hiếp thì… người nhà họ Hoắc quá sạch sẽ, bọn họ hoàn toàn không bắt được cái chuôi nào.
Ngược lại lúc trước khi biết cả gia đình nhà họ Trương lợi dụng tà thuật ra tay với ba đứa nhỏ của Hoắc Trầm Lệnh, bọn họ còn sợ đến ngây người.
Đương nhiên bọn họ cũng vui vẻ khi thấy kết quả này, thậm chí thỉnh thoảng còn tạo ra cơ hội thuận lợi cho người nhà họ Trương.
------------------------------
e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ