Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 669:
Hoắc Trầm Huy mỉm cười hòa nhã: “Nghiêm đại sư.”
Nghiêm Hứa Linh cười nhạt lắc đầu: “Ông hai Hoắc nói đùa rồi, tôi chỉ biết chút da lông về thuật pháp mà thôi, đâu thể nào gọi là đại sư được.”
Nói thì nói như thế, nhưng vẻ kiêu căng lẫn tư thái ngồi tít trên cao nơi đáy mắt Nghiêm Hứa Linh lại không hề mảy may che giấu.
Hoắc Trầm Huy ngược lại biết lắng nghe, sửa lại lời nói: “Đã như vậy, chào Nghiêm tổng.”
Nghiêm Hứa Linh: “...”
Tể Tể cũng cất giọng trẻ con non nớt học theo chú hai gọi người: “Chào Nghiêm tổng.”
Nghiêm Hứa Linh: “...”
Thật ra thì trong nháy mắt Hoắc Trầm Huy dẫn hai đứa bé đi vào, tầm mắt của Nghiêm Hứa Linh đã quét qua trên người đứa nhỏ mập mạp mà ông ấy đang nắm tay dắt đi.
Ông ta nghĩ tới thân phận của đối phương, gần như là trong nháy mắt Hoắc Trầm Huy dẫn theo hai đứa bé bước vào phòng khách đã dời tầm mắt đi nơi khác.
Lúc này Nghiêm Hứa Linh nghe đứa nhỏ mập mạp gọi người, không chỉ nở nụ cười vô cùng từ ái mà còn ngồi xổm xuống trước mặt đứa nhỏ mập mạp, tầm mắt ngang với bé: “Người bạn nhỏ tên gọi là gì?”
Tể Tể dùng giọng non nớt tự giới thiệu bản thân: “Cháu tên Minh Tể Tể.”
Nghiêm Hứa Linh giả bộ thắc mắc, nghiêng đầu nhìn sang Hoắc Trầm Huy: “Đây không phải là con gái nuôi của em hai nhà cậu sao? Sao lại không sửa họ lại vậy?”
Tể Tể cướp lời nói: “Không thể đổi không thể đổi, Tể Tể chỉ có thể mang họ Minh mà thôi!”
Đáy mắt Nghiêm Hứa Linh chợt lướt qua vẻ hung ác.
Vậy là Chim Chín Đầu thật sự không có lừa ông ta, đứa nhỏ này thật sự là đứa con gái duy nhất của Phong Đô Đại Đế ở Địa Phủ.
Ông ta nhớ lại những lời của Chim Chín Đầu lúc ông ta vừa từ viện điều dưỡng trở về.
“Bên phía Địa Phủ, vua cương thi và Phong Đô Đại Đế đã hợp tác với nhau, còn nhà họ Nghiêm mấy người… nếu như không có nhà họ Nghiêm mấy người âm thầm tương trợ thì sao chúng tôi có thể trốn ra khỏi phong ấn ở biên giới Tây Nam bên đó được?”
“Nghiêm Hứa Linh, lúc trước tổ tiên nhà họ Nghiêm cung phụng Chim Chín Đầu chúng tôi là sự thật không thể chối cãi, cùng chúng tôi giao dịch trong lòng mọi người đều biết rõ.”
“Nhà họ Nghiêm các người dưới sự che chở của Chim Chín Đầu chúng tôi mới trở nên lớn mạnh hơn, định qua cầu rút ván đấy à?”
“Cho dù là Phong Đô Đại Đế hay là Minh Tể Tể trữ quân của Địa Phủ mà ông ta chọn thì bọn họ đều sợ Nhược Thủy.
Minh Tể Tể đã nuốt Nhược Thủy, bây giờ nhìn thì mạnh mẽ chứ thật ra đã là ngoài mạnh trong yếu!
Chỉ cần nhà họ Nghiêm các người làm việc ổn thỏa thì không chỉ có thể bắt được vua cương thi mà còn có thể bắt sống được trữ quân của Địa Phủ, chuyện tốt như vậy có gì mà phải do dự nữa chứ?”
“Chờ anh trai tôi đoạt được quyền điều hành Địa Phủ, lẽ nào có thể thiếu lợi ích của nhà họ Nghiêm các người sao? Đến lúc đó gia tộc đứng đầu nước Hoa đương nhiên là nhà họ Nghiêm các người rồi! Người nắm quyền đương nhiên cũng là Nghiêm Hứa Linh ông!”
Trong lòng Nghiêm Hứa Linh đang giằng co, ông ta biết tuyệt đối không thể tính kế con gái ruột của chủ nhân Địa Phủ.
Dù sao thì sau khi ông ta chết cũng phải đi đến Địa Phủ báo danh, tính kế con gái ruột của chủ nhân Địa Phủ tương đương với tự mình tìm chết.
Thế nhưng mà… lỡ như phân thân của Chim Chín Đầu bên kia thành công thì sao?
Ông ta cũng không do dự bao lâu đã đưa ra lựa chọn!
Từ xưa đến nay đều là cầu giàu sang ở trong nguy hiểm.
Trước khi cha ông ta rời khỏi Đế Đô nói là đi ở ẩn đã bốc quẻ, quẻ tượng chỉ rõ: Phong Đô Đại Đế bị thương nặng, Chim Chín Đầu gây họa thế gian.
Hôm nay Chim Chín Đầu thực sự đã xuất hiện, dù cho trong đó có công lao của nhà họ Nghiêm bọn họ, nhưng sự thật đã chứng minh quẻ tượng trước khi cha ông ta ở ẩn là thật.
Thế nên cuối cùng Địa Phủ có đổi chủ hay không, kỳ thật sự thành do người!
Thế thì cứ buông tay đánh cược một lần đi!
Nghiêm Hứa Linh suy nghĩ rất nhiều.
Tể Tể thấy ông ta không nói tiếng nào mà cứ nhìn chằm chằm bé, không nhịn được kéo ống tay áo ông ta một cái: “Nghiêm tổng, Tể Tể đói bụng rồi, có thể đi ra đằng sau ăn đồ ăn ngon được không?”
Nghiêm Hứa Linh hơi giật mình, kế đó nở nụ cười từ ái gật đầu: “Đương nhiên là được.”
Ông ta nói xong thì nhìn sang con trai lớn Nghiêm Sĩ Dân, nụ cười không chạm tới đáy mắt.
“Sĩ Dân, con tự mình đưa Tể Tể đi qua phòng bên kia ăn đi, bảo phòng bếp chuẩn bị nhiều đồ ăn ngon một chút, chủng loại nhất định phải nhiều, số lượng nhất định phải đủ.”
Nghiêm Sĩ Dân đã hiểu.
Đây là định không tiếc bất cứ giá nào bắt Minh Tể Tể lại.
Chẳng qua anh ta hơi thắc mắc, một đứa nhỏ ba tuổi rưỡi mà thôi, cha lại còn ám chỉ anh ta sử dụng những con lệ quỷ ở vực sâu mà lão tổ tông lưu lại có phải là hơi quá rồi không?
Điều động những con quỷ đó, lẽ nào không phải dùng để đối phó với Hoắc Trầm Huy vẫn luôn bế con của vua cương thi đấy sao?
Lúc này đúng lúc nhóc cương thi Tương Tư Hoành đã xuống khỏi ngực của cha nuôi, vừa vặn quay đầu lại. Gương mặt xanh nanh vàng kia dọa Nghiêm Sĩ Tiến sợ đến run lên bần bật.
“Mẹ kiếp, cái quái gì đây?”
Giọng Hoắc Tư Cẩn từ cổng chính đằng xa truyền tới: “Thật là có lỗi, dọa Nghiêm tổng nhỏ sợ rồi, em trai nhà tôi đang chơi trò cosplay với chúng tôi ấy mà.”