Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 668:
Tể Tể chớp chớp mắt to, ngó ngó anh Tiểu Tương đang ngồi dựa vào bé: “Chú hai, không sao đâu, Tể Tể sẽ bảo vệ anh Tiểu Tương cẩn thận.”
Khóe miệng Hoắc Trầm Huy giật giật: “Tể Tể, chú hai không phải có ý đó, ý của chú hai là… bây giờ anh Tiểu Tương của cháu nhìn không giống con người.”
Tể Tể lại chớp chớp mắt to: “Không sao đâu chú hai, cha nói cha có thể xử lý được.”
Hoắc Trầm Huy: “...”
Hoắc Trầm Huy còn muốn nói thêm điều gì đó thì anh em Nghiêm Sĩ Dân và Nghiêm Sĩ Tiến đã xuống xe đi tới chỗ bọn họ bên này.
Hoắc Trầm Huy thấy thế cũng mở cửa xe ra đi xuống xe, vẫn không quên căn dặn hai đứa nhỏ: “Hai đứa ngồi ở trên xe, chờ chú hai (cha) quay lại.”
Tể Tể và nhóc cương thi Tương Tư Hoành non nớt đáng yêu gật đầu: “Vâng, chú hai (cha).”
Lúc Hoắc Trầm Huy chào hỏi anh em nhà họ Nghiêm, nhóc cương thi Tương Tư Hoành đang ở trên xe cũng nói chuyện với Tể Tể: “Tể Tể, răng của anh… còn có thể… nhổ được không?”
Tể Tể nhìn một chút, gật đầu.
Nhóc cương thi Tương Tư Hoành lại nói tiếp: “Vậy… móng tay… anh… thì sao?”
Tể Tể lại lần nữa gật đầu.
Nhóc cương thi Tương Tư Hoành giơ tay lên, sức lực của cậu nhóc đã tăng lên rất nhiều, lúc này giơ lên đã không còn tiếng răng rắc vang dội nữa.
Hơn nữa bởi vì chiến đấu với Chim Chín Đầu đã kích phát lực lượng huyết mạch của vương tộc cương thi nên cho dù không có lực lượng bảo vệ của Tể Tể, chỉ cần cậu muốn thì cơ thể cũng có thể ở trong thời gian nhất định duy trì nhiệt độ của người bình thường.
Nhóc cương thi Tương Tư Hoành thấy Tể Tể gật đầu, bèn đưa tay tới trước: “Thế thì Tể Tể… giúp anh… cắt bớt… móng tay đi.”
Nhưng Tể Tể lại lắc đầu: “Phải chờ chút nữa đã, anh Tiểu Tương, chờ sau khi tụi mình ăn đồ ăn ngon bên trong xong rồi đi ra ngoài, đồ ăn ngon trong đó rất nhiều.
Mặc dù chú hai có máu của cha Minh Vương, nhưng hình như cha đã yếu hơn rất nhiều, không chặn được những con quỷ kia bao lâu. Anh phải giữ lại những thứ này để bảo vệ chú hai.”
Nhóc cương thi Tương Tư Hoành ảo não vỗ vào đầu mình một cái: “Tể Tể… em nói… đúng, bây giờ anh… vẫn chưa thể cắt… bớt chúng.”
Cuối cùng nhóc cương thi Tương Tư Hoành lại lo lắng: “Vậy… nếu như bị người ta… nhìn thấy… dọa người ta sợ… thì phải làm sao?”
Tể Tể nhìn ra sau cánh cửa lớn nuốt nước bọt, không thèm bận tâm phất phất bàn tay nhỏ mập: “Không sao không sao, còn có cha mà!”
Cha nuôi nói, chuyện nhân gian đã có cha!
Bé có thể tin tưởng cha nuôi!
Thế là chờ Hoắc Trầm Huy và anh em nhà họ Nghiêm chào hỏi xong quay trở về, nhóc cương thi Tương Tư Hoành ngay lập tức dùng dáng vẻ cương thi ngồi trên xe cùng cha nuôi và cả Tể Tể cùng nhau tiến vào nhà cũ nhà họ Nghiêm.
Lúc người nhà họ Nghiêm nhìn thấy, ai nấy đều sợ ngây người.
****9:
Nhà cũ nhà họ Nghiêm là một tòa đại viện có bốn lối vào, rộng rãi khoáng đạt, phong cách cổ xưa uy nghiêm.
Sàn nhà cũng là đá xanh phong cách cổ xưa, mài vô cùng bóng loáng.
Hoắc Trầm Huy cân nhắc đến tình huống vẻ ngoài của con trai nhỏ hiện tại, mới ôm cậu bé vào trong ngực, một tay bế con trai nhỏ một tay nắm tay dắt Tể Tể xuống xe.
Hai anh em Nghiêm Sĩ Dân và Nghiêm Sĩ Tiến đang ở bên cạnh đợi ông ấy.
Nghiêm Sĩ Tiến cũng không nhìn ra khác thường, còn Nghiêm Sĩ Dân khi nhìn đến đứa trẻ mà Hoắc Trầm Huy bế trong ngực, con ngươi đột nhiên co rút.
Cái đầu tóc đỏ đó quá mức bắt mắt.
Anh ta vô thức nhìn vào hai tay nhóc cương thi Tương Tư Hoành đang ôm cổ Hoắc Trầm Huy.
Ngón tay nhỏ dài, gầy trơ xương. Làn da màu trắng xanh khác thường, còn có móng tay dài quá mức, ở dưới ánh mắt trời lộ ra hàn khí âm u.
Nghiêm Sĩ Dân nhanh chóng lên tiếng: “Ông hai Hoắc, xin dừng bước.”
Hoắc Trầm Huy đã giẫm lên trên bậc thang đi lên đại sảnh phía trước, nghe vậy mới nghiêng đầu nhìn sang anh ta: “Sao vậy?”
Nghiêm Sĩ Dân tạm thời vẫn chưa biết được nhà họ Hoắc và nhóc cương thi rốt cuộc có quan hệ gì, nhưng anh ta khẳng định đứa bé mà Hoắc Trầm Huy đang bế chính là con của vua cương thi. Nhóc cương thi mà trước đó bọn họ muốn phục kích kết quả đã để chạy mất.
Nghiêm Sĩ Dân dằn cảm giác khiếp sợ trong lòng xuống, trên mặt nở nụ cười nhẹ nhàng: “Không có gì, chỉ là muốn nhắc nhở ông hai Hoắc cẩn thận dưới chân, bên này có bậc thang, ông hai Hoắc đang bế đứa nhỏ, cẩn thận kẻo ngã.”
Trên mặt Hoắc Trầm Huy nở nụ cười ôn hòa, nhưng trong lòng lại đang khịt mũi coi thường tên Nghiêm Sĩ Dân đạo đức giả này.
Tưởng ông ấy mắt mù, không nhìn thấy cảnh tượng vừa rồi mắt Nghiêm Sĩ Dân giống như tia X quang lia nhanh tới con trai nhỏ sao?
Hoắc Trầm Huy gật đầu với Nghiêm Sĩ Dân, bế con trai nhỏ và dắt Tể Tể tiếp tục đi lên phía trước.
Trong phòng khách nhà họ Nghiêm, lúc Nghiêm Hứa Linh nhìn thấy nhóc cương thi Tương Tư Hoành được Hoắc Trầm Huy bế ở trong ngực, mặc dù vẻ mặt không hề biến đổi, nhưng trong lòng lại đang nhanh chóng tính toán.
Muốn bắt thì không bắt được, kết quả lại tự động đưa đến tận cửa!
Hừ!
Ông ta mà không nhân cơ hội này giữ nhóc cương thi lại thì thật có lỗi với Hoắc Trầm Huy chủ động giao hàng đến tận cửa quá!
Nghiêm Hứa Linh mỉm cười đứng lên, đi đến trước mặt Hoắc Trầm Huy bắt tay ông ấy: “Ông hai Hoắc.”