Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 668
Sau đó cái đầu nhỏ ngửa ra sau, Tể Tể cất giọng non nớt hỏi: “Chú hai, không phải cha đã nói có thể bật định vị sao?”
Hoắc Trầm Huy: “...”
Ôi, lên nhà trẻ quả nhiên không giống, không dễ lừa gạt rồi!
Ông ấy là đang lo lắng tình huống nhà họ Nghiêm bên kia phức tạp, đi thẳng qua sẽ dễ xảy ra chuyện.
Nhưng Hoắc Trầm Huy nhìn vào đôi mắt to đầy trông mong của Tể Tể, không tới một giây đồng hồ đã thỏa hiệp: “Được, vậy thì chúng ta đến nhà họ Nghiêm thôi.”
…
Hai giờ sau, Hoắc Trầm Huy lái xe chở hai đứa nhóc đến cổng nhà của nhà họ Nghiêm.
Nhà cũ nhà họ Nghiêm xây dựng hết sức rộng rãi cổ kính, cổng lớn màu đỏ thắm, thậm chí ở cổng còn đặt hai con sư tử đá oai phong lẫm liệt.
Lúc này đã là ba giờ chiều, cửa chính nhà cũ nhà họ Nghiêm có rất nhiều xe đang đậu.
Xe bọn họ vừa mới đậu lại thì lại có thêm một chiếc xe từ bên cạnh chạy tới.
Cửa lớn tự động mở ra, chiếc xe kia thông suốt không trở ngại chạy vào nhà cũ nhà họ Nghiêm.
Tể Tể nhìn đến, đôi mắt to phát sáng lạ thường.
Đồ ăn!
Đồ ăn!
Tất cả đều là đồ ăn!
Thật nhiều thật nhiều đồ ăn!
“Hít hà… hít hà…”
Hoắc Trầm Huy nghe thấy, vội vàng nhìn ra xung quanh.
Xung quanh rất sạch sẽ, không có bất kỳ con quỷ nào.
“Tể Tể?”
Tể Tể vừa hít hà nuốt nước miếng vừa cười hì hì chỉ vào bên trong cổng lớn: “Chú hai, trong đó thật nhiều đồ ăn ngon.”
Hoắc Trầm Huy hơi giật mình: “Tể Tể… nhà họ Nghiêm là Huyền môn thế gia truyền thừa trăm năm đó.”
Trong Huyền môn thế gia có rất nhiều đồ ăn ngon như Tể Tể nói, đó không phải là nói trong đó có rất nhiều quỷ quái sao?
Ngẫm lại một chút, có thể thấy được đám quỷ bên viện điều dưỡng bên kia có ở khắp nơi, hơn nữa ở trên hòn đảo giữa hồ chỉ có người của nhà họ Nghiêm, hết thảy còn có chỗ nào mà không hiểu nữa chứ?
Nhà họ Nghiêm đúng là Huyền môn thế gia truyền thừa trăm năm không sai, nhưng đồng thời bọn họ cũng lợi dụng tầng thân phận này làm những chuyện không thể lộ ra ngoài sáng.
Hoắc Trầm Huy nghĩ đến sự phát triển nhanh chóng mạnh mẽ của nhà họ Nghiêm mười năm gần đây, tâm trạng thoáng cái nặng trĩu.
Nước của nhà họ Nghiêm sâu vô cùng.
Hoắc Trầm Huy nghĩ tới đây, lập tức gửi tin nhắn Wechat cho em hai.
【Tụi anh đã đến nhà cũ của nhà họ Nghiêm rồi.】
Hoắc Trầm Lệnh trả lời tin nhắn cực nhanh.
【Ừm, chú ý an toàn.】
Hoắc Trầm Huy thấy em hai hồi âm, đã yên tâm hơn rất nhiều.
Cho dù nhà họ Nghiêm là Huyền môn thế gia thì sao, nhà họ Hoắc bọn họ còn là gia tộc đứng đầu nước Hoa đấy nhé!
Luận về nhân mạch hay về quan hệ giao thiệp, lẽ nào nhà họ Hoắc còn không bằng nhà họ Nghiêm sao?
Hoắc Trầm Huy mím môi, hạ kính cửa xe xuống nhìn bảo vệ giữ cửa: “Tôi là Hoắc Trầm Huy, ông hai nhà họ Hoắc.”
Bảo vệ hơi giật mình, lên tiếng đáp: “xin chờ một chút” rồi vội vàng dùng bộ đàm liên lạc với chủ nhà.
Hoắc Trầm Huy kiên nhẫn chờ, bảo vệ bên kia còn chưa nhận được thông tin thì lại có thêm một chiếc xe ở đằng xa lái tới, rất nhanh đã đi đến chỗ bọn họ bên này.
Nghiêm Sĩ Tiến ngồi ở trên xe vốn đang sốt ruột, sau khi nhìn thấy chiếc xe quen thuộc, gã đột nhiên gọi tài xế lại: “Dừng xe!”
Tài xế vội gật đầu, thả chậm tốc độ, cuối cùng dừng xe lại hoàn toàn.
Nghiêm Sĩ Tiến cho rằng mình bị hoa mắt, nhìn đi nhìn lại chỗ ngồi ở hàng ghế sau lưng Hoắc Trầm Huy bên kia, mãi cho đến khi cửa kính xe bên phải Hoắc Trầm Huy hạ xuống, lúc gương mặt dịu dàng hòa nhã đó lộ ra, Nghiêm Sĩ Tiến mới rùng mình một cái.
Nghiêm Sĩ Dân ngồi cạnh Nghiêm Sĩ Tiến nhíu mày, anh ta đang nhắm mắt điều tức nhăn mày, giọng điệu vô cùng nghiêm khắc: “Sĩ Tiến, cha đang đợi chúng ta đó!”
Nghiêm Sĩ Tiến há to miệng, phải mất một lúc lâu mới thốt ra được ba chữ: “Hoắc Trầm Huy!”
“Hoắc Trầm Huy?” Ban đầu Nghiêm Sĩ Dân cũng không nhớ ra đó là ai.
Nhưng sau khi anh ta nghe xong chữ “Hoắc”, đột nhiên mở to mắt, nhanh chóng nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ xe: “Sao người nhà họ Hoắc lại đến nhà họ Nghiêm?”
Nghiêm Sĩ Tiến cũng không biết, đương nhiên điều khiến cho anh ta hoảng sợ hơn nữa chính là, không phải Hoắc Trầm Huy và con nhóc mập đó đã chết rồi sao? Tại sao lúc này bọn họ lại bình an xuất hiện ở cổng chính nhà cũ của bọn họ?
Hai anh em vội vàng chạy ra khỏi viện điều dưỡng bên kia là vì viện điều dưỡng bên kia xuất hiện biến cố lớn.
Điện thoại di động của hai người một cái thì hết pin tắt máy một cái thì rớt bể, thế nên lúc này bọn họ còn chưa biết vụ án cả gia đình ba người Lý Chính Thanh đã leo thẳng lên hot search.
Nghiêm Sĩ Dân nhắm hai mắt lại: “Xuống đi, cùng đi qua chào hỏi.”
“Ơ!”
Mà ở trong xe bên này, Hoắc Trầm Huy nhìn biểu cảm khó mà tin được của Nghiêm Sĩ Tiến, đoán rằng có lẽ Nghiêm Sĩ Tiến đã biết tình huống của viện điều dưỡng bên kia.
Ông ấy thoáng nghiêng đầu nhìn ra hàng ghế phía sau: “Tể Tể, một hồi nữa đi vào nhà cũ nhà họ Nghiêm, bên phía cháu thì không có vấn đề gì, nhưng còn Tiểu Tương thì phải làm sao?”
Bây giờ con trai nhỏ vẫn còn một mái tóc đỏ bắt mắt thật dài ở phía sau, mặt xanh nanh vàng, vừa nhìn đã biết không phải là con người rồi.