Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 666:
Nghiêm Sĩ Tiến nhân tiện phỉ nhổ: “Minh Tể Tể, ngay cả họ cũng không đổi, nhận nuôi thế này vừa nhìn đã thấy không có thành ý rồi!”
Nghiêm Hứa Linh: “...”
“Tút tút tút…”
Cúp điện thoại, biểu cảm Nghiêm Hứa Linh trở nên hết sức khó coi.
Nghiêm Sĩ Dân và năm gã đệ tử trong tộc nhà họ Nghiêm cũng nhìn sang ông ta, thần kinh thoáng cái căng thẳng lên: “Gia chủ?”
Nghiêm Hứa Linh phất phất tay: “Lập tức theo đường nhỏ rời đi, sẵn tiện dọn dẹp sạch sẽ nơi này, không để lại một chút dấu vết nào của nhà họ Nghiêm chúng ta, rõ chưa?”
Mặc dù sáu người Nghiêm Sĩ Dân không rõ cho lắm nhưng vẫn nhanh chóng gật đầu.
“Lát nữa con gọi điện thoại cho em trai, bảo nó tung video liên quan đến nhóc cương thi mà trước đó chưa tung ra liền tung ra ngoài một lần nữa, nhớ kỹ phải dùng tốc độ nhanh nhất leo lên hot search.”
“Vâng!”
Nghiêm Hứa Linh nhanh chân đi ra ngoài: “Cha đi về nhà cũ trước!”
Ông ta đi rất nhanh, giống như đằng sau có thứ gì đó đáng sợ đang đuổi theo vậy.
Ông ta cũng không dám rời đi bằng cửa lớn mà thông qua một con đường mòn khác đi tới một cái bến tàu cỡ nhỏ bên hồ, ngồi ca nô nhanh chóng ra khỏi viện điều dưỡng.
Trên hòn đảo giữa hồ, Tể Tể nghe được tiếng động ở trên mặt hồ liền nhìn sang.
Hoắc Trầm Huy đang dùng khăn mặt tìm được ở phòng bên cạnh lau mái tóc đỏ thật dài cho con trai nhỏ, nhóc cương thi mặt xanh nanh vàng thoạt nhìn hết sức đáng sợ.
Nhưng người làm cha sẽ không ngại con trai xấu xí, đương nhiên cũng sẽ không ngại con trai đáng sợ, ông nhanh chóng lau tóc cho cậu bé.
Tể Tể từ trên người của kẻ đang ngồi trên ca nô đó thấy được ánh sáng màu vàng nhạt, nhưng ánh sáng màu vàng kia rõ ràng đã bị lệ khí âm hàn bao bọc lại, cùng lắm chỉ là một cảnh tượng giả dối.
Hơn nữa người nọ hình như có liên quan đến cái chết của cả nhà chị Niếp Niếp, Tể Tể vốn định ăn tiếp đã kiểm soát bản thân mình tạm dừng lại.
Nhóc cương thi Tương Tư Hoành đúng lúc nhìn sang bé: “Tể Tể, xin… xin lỗi.”
Tể Tể ngơ ngác: “Sao anh Tiểu Tương phải nói xin lỗi?”
Nhóc cương thi Tương Tư Hoành vô cùng lúng túng, cảm thấy mình rất vô dụng:
“Anh… anh… bị… mất… mất dấu… con… Chim Chín Đầu đó, còn… còn bị… loài người… chụp được… dáng vẻ… hiện tại này.”
Tể Tể nhìn anh Tiểu Tương mặt xanh nanh vàng, mái tóc đỏ thật dài một chút, bật cười hì hì: “Không sao không sao, cha nói chuyện ở nhân gian đã có cha, cha chắc chắn có thể xử lý được!”
Hoắc Trầm Huy ôm lấy con trai nhỏ, nhanh chóng an ủi cậu nhóc: “Đúng thế, tin tưởng chú ba của con, chú ấy chính là người cầm quyền gia tộc đứng đầu nước Hoa đó! Chỉ là một đoạn video mà thôi, còn nhiều cách giải quyết lắm!”
Hoắc Trầm Huy ngoài miệng thì nói như vậy, nhưng thật ra đang rất rầu rĩ.
Nếu như chỉ là người bình thường thì cho dù chuyện có ầm ĩ lớn hơn nữa, nhà họ Hoắc đúng là vẫn đè xuống được.
Nhưng dáng vẻ cương thi mặt xanh nanh vàng của con trai nhỏ …
Đúng lúc Hoắc Trầm Lệnh gọi điện thoại tới: “Trầm Lệnh, sao vậy?”
Ở nhà cũ bên kia, giọng nói trầm ổn có lực của Hoắc Trầm Lệnh vang lên: “Đón được Tiểu Tương chưa?”
Hoắc Trầm Huy cười: “Đón được rồi, may nhờ có Tể Tể, người cũng không có việc gì.”
Hoắc Trầm Lệnh nghe vậy lặng lẽ cong môi: “Vậy thì tốt rồi, gửi định vị qua, em bảo Tư Cẩn qua đón mọi người.”
Hoắc Trầm Huy mỉm cười gật đầu: “Được.”
Tể Tể cất giọng non nớt lớn tiếng nói vào điện thoại: “Cha, bảo anh cả lái xe phải chú ý an toàn đó nha!”
Hoắc Trầm Lệnh bật cười.
Cuộc điện thoại kết thúc, tin nhắn Wechat của Hùng Kỳ cũng tới.
【Vụ án cả nhà ba người Lý Chính Thanh có liên quan tới nhà họ Nghiêm ở Đế Đô. Nhà họ Nghiêm thực lực hùng hậu, lại là Huyền môn thế gia, không nên đụng vào.】
Không nên đụng vào?
Mười năm trước là nhà họ Hoắc không biết, bây giờ nếu như đã biết thì đương nhiên phải thông cáo cho cả thiên hạ biết rồi!
Đáy mắt Hoắc Trầm Lệnh lộ rõ vẻ rét lạnh, ông gọi điện thoại cho Giang Lâm.
“Sắp xếp một chút, vụ án Niếp Niếp - con gái của Lý Chính Thanh vào mười năm trước, còn có vụ án cái chết bất ngờ của vợ chồng Lý Chính Thanh, tung hết toàn bộ thông tin lên trên mạng. Đăng toàn bộ lên trên các nền tảng video ngắn lớn, trong vòng mười phút, tôi muốn nhìn thấy hiệu quả!”
“Vâng, thưa ngài!”
****8:
Sau khi Tể Tể ở bên khu Đông Thành đợi chú hai kết thúc cuộc trò chuyện điện thoại xong, mới chớp chớp mắt to nhìn về hướng nhà họ Nghiêm.
Hoắc Trầm Huy không hiểu: “Tể Tể, sao thế?”
Nhóc cương thi Tương Tư Hoành bị Chim Chín Đầu gài bẫy, hầu như chỉ trong nháy mắt Tể Tể nhìn về hướng nhà họ Nghiêm đã hiểu ý định của Tể Tể.
“Cha, Tể Tể… muốn… qua bên kia… ăn đồ ăn ngon.”
Chim Chín Đầu đã đến bên đó, hơn nữa âm khí rất là nồng đậm, Tể Tể muốn đi là chuyện hết sức bình thường.
Hoắc Trầm Huy ngước mắt lên nhìn một lát, ban đầu không để ý phân tích: “Đi qua bên đó là một khu thương mại, lại còn là khu biệt thự, làm gì có chỗ nào ăn chứ?”
Nhóc cương thi Tương Tư Hoành giải thích: “Cha à, bên kia… có âm khí… Tể Tể… thích ăn.”
Hoắc Trầm Huy: “...”
“Nhưng mà Tể Tể, đợi lát nữa anh cả cháu đến không tìm được chúng ta thì phải làm sao bây giờ?”
Tể Tể hơi ngẩn ra, mắt to theo đó chuyển động qua lại.