Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 665:
Biểu cảm trên mặt Nghiêm Hứa Linh thoáng cái thay đổi: “Chuyện gì xảy ra?”
****7:
Năm tên đệ tử trong tộc nhà họ Nghiêm cũng không biết vấn đề nằm ở chỗ nào, đúng ra mà nói trước đó bọn họ đã giao thủ với nhóc cương thi rồi, đã biết thực lực của nhóc cương thi cỡ nào.
Về mặt đơn lẻ thì bọn họ đánh không lại tên nhóc cương thi đó, nhưng trên ba người thì chắc là vẫn có sức đánh một trận.
Vậy mà bây giờ bọn họ năm người kết hợp, hơn nữa còn chiếm trước tiên cơ bố trí trận pháp, lẽ ra không nên là loại tình huống này.
Một gã đệ tử lớn tuổi trong tộc bụm ngực, há miệng lần nữa phun ra một ngụm máu tươi: “Trận pháp… bị phá rồi.”
Nghiêm Hứa Linh đương nhiên biết trận pháp bị phá rồi, bởi vì trận pháp bị phá thì mới có thể bị phản phệ nghiêm trọng như vậy.
Nghiêm Sĩ Dân vội vã đi vào, mặt mày trắng bệch: “Cha, không xong rồi, trận pháp bên ngoài đều đã bị phá hết rồi.”
Nghiêm Hứa Linh vẫn đang ngồi xếp bằng trên mặt đất như cũ. Ông ta nghe vậy nhíu mày, dường như đang khó hiểu: “Trận pháp nào?”
Nghiêm Sĩ Dân là con trai trưởng của Nghiêm Hứa Linh, cũng là anh trai của Nghiêm Sĩ Tiến, từ nhỏ đã đi theo cha Nghiêm Hứa Linh học tập thuật pháp Huyền môn, thuật pháp gần như chỉ ở dưới Nghiêm Hứa Linh.
Nghiêm Hứa Linh giống như nhớ ra cái gì đó, không dám tin nhìn anh ta: “Trận pháp mà nhà họ Nghiêm chúng ta dùng để khống chế những con quỷ đó à?”
Khóe miệng Nghiêm Sĩ Dân vẫn còn vương vết máu, gương mặt càng ngày càng tái nhợt, gật đầu lia lịa: “Đúng vậy.”
Năm gã đệ tử trong tộc giật mình, bất chấp đau nhói ở ngực dìu dắt nhau đứng lên: “Đến cùng đã xảy ra chuyện gì? Bị phá mấy cái?”
Phải biết nhà họ Nghiêm chính là Huyền môn thế gia, lại còn là một thế gia duy nhất trong đó nuôi dưỡng chúng quỷ.
Đương nhiên chuyện này ngoài nhà họ Mặc là sui gia đồng thời cũng là Huyền môn thế gia biết ra, ba nhà còn lại đều không hay biết chuyện này.
Hơn nữa nhà họ Mặc còn là thế gia đứng đầu năm thế gia lớn của Huyền môn.
Có nhà họ Mặc che chở, những năm gần đây mặc dù thỉnh thoảng ba nhà còn lại đều ít nhiều úp mở phê mình thủ đoạn của nhà họ Nghiêm bọn họ, nhưng vẫn như cũ không tìm thấy chứng cứ xác định.
Nghiêm Sĩ Dân biết mức độ nghiêm trọng của sự việc, vẻ mặt càng khó coi hơn: “Lần này chúng ta bố trí tổng cộng tám cái trận pháp, bên trong nuôi dưỡng bảy con lệ quỷ và cả một con Quỷ Vương, tám con quỷ đó… toàn bộ đều biến mất.”
Nghiêm Hứa Linh rốt cuộc đã không ngồi yên được nữa, từ từ đứng lên: “Sao lại nói là toàn bộ biến mất?”
Nghiêm Sĩ Dân cũng không tìm được bất kỳ chứng cứ gì, gấp đến độ cả người ướt đẫm.
Dù sao những con quỷ được nuôi dưỡng đó khi còn sống đều là người bị bọn họ hung hăng hành hạ đến chết hoặc là yêu quái. Nhất là con Quỷ Vương kia, tuy vẫn còn là một đứa bé nhưng lại có sức lực mạnh nhất, hơn nữa còn không phân biệt đúng sai phải trái, vô cùng hung hăng đáng sợ.
“Chính là… chính là… không tìm thấy bất kỳ dấu vết gì, thậm chí cả mê trận và trận pháp tụ hồn bố trí ở trên đảo cũng vỡ nát hết.”
Bố trí ở phía ngoài và trên đảo đều là ông ta tự mình bố trí, thế nên ông ta cũng bị phản phệ.
Nếu như không phải lúc bố trí trận pháp đó mượn nhờ pháp khí thì bị nhiều trận pháp như vậy cùng lúc ép tới, ông ta đã sớm hộc máu bỏ mạng rồi.
Nghiêm Hứa Linh âm u híp mắt: “Điều tra camera giám sát!”
Nghiêm Sĩ Dân lần nữa lắc đầu: “Cha, vô ích thôi, tất cả camera giám sát đều bị hỏng.”
Có một gã trong năm tên đệ tử trong tộc chịu đựng đau đớn dữ dội lên tiếng: “Gia chủ, đối phương thế này rõ ràng là đến có mục đích.”
Có người nghi ngờ: “Có phải là vua cương thi đến không?”
Câu hỏi này vừa nêu ra, lập tức bị Nghiêm Hứa Linh bác bỏ: “Tương Uyên cũng không có ở tại nhân gian, không đến được!”
Chính là do Chim Chín Đầu bên kia nhận được tin tức, biết Tương Uyên đã bị Phong Đô Đại Đế giữ lại Địa Phủ, bọn họ lại đúng lúc gặp được nhóc cương thi, bấy giờ mới muốn thu phục nhóc cương thi.
Bằng không thì chiến trận lớn như vậy, làm sao giấu được Tương Uyên cơ chứ?
Nghe đồn Tương Uyên chỉ có một đứa con trai này, nếu như đứa con trai duy nhất này rơi vào trong tay nhà họ Nghiêm bọn họ thì Tương Uyên không muốn cúi đầu cũng phải cúi đầu!
Ngẫm lại một chút, Tương Uyên đã tồn tại hơn ngàn năm thậm chí còn lâu hơn, tạm thời chưa nói đến lực lượng, chỉ riêng số lượng tài phú vô tận đó thôi đã đủ khiến cho nhà họ Nghiêm bọn họ động lòng rồi.
Nghiêm Hứa Linh cau mày lấy điện thoại di động ra, gọi điện thoại cho con trai nhỏ.
Nghiêm Sĩ Tiến đang uống rượu huyên thuyên với một nhóm thế hệ thứ hai ở trong phòng bên ngoài viện điều dưỡng: “Cha, có phải Hoắc Trầm Huy và Minh Tể Tể đã chết rồi không?”
Nghiêm Hứa Linh cho rằng mình nghe lầm rồi: “Ai với ai?”
Nghiêm Sĩ Tiến hơi giật mình, tránh khỏi đám người đi vào trong cái sân bên ngoài, hạ giọng nói chuyện điện thoại với cha ruột: “Hoắc Trầm Huy bế đứa nhỏ mập mạp \ mà Hoắc Trầm Lệnh nhận nuôi đó đi đến hòn đảo giữa hồ rồi.”
Đôi mắt âm lãnh của Nghiêm Hứa Linh lần nữa lộ rõ vẻ bất an: “Cha hỏi con, đứa nhỏ mập mạp đó tên là gì? Cái gì Tể Tể?”