Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 664:
Nhóc cương thi Tương Tư Hoành lập tức đứng dậy, trận pháp đang phân tán trải khắp toàn bộ mặt hồ cũng theo đó mà di chuyển.
Cùng lúc đó, Nghiêm Hứa Linh đang khoanh hai chân ngồi xếp bằng dưới đất trong một cái viện nằm ở chỗ sâu nhất trong biệt viện trên đảo giữa hồ đột nhiên mở đôi mắt âm u lạnh lẽo ra: “Tên nhóc cương thi đó di chuyển rồi!”
Ở trong phòng không chỉ có ông ta mà còn có năm tên đệ tử Huyền môn từ hơn ba mươi đến hơn bốn mươi tuổi, bọn họ đều là đệ tử trong tộc được các thế hệ nhà họ Nghiêm tuyển chọn đưa đến nhà họ Nghiêm học tập Huyền môn.
Năm người nghe lời của sư phụ Nghiêm Hứa Linh, nhanh chóng hành động.
Trận pháp ở trên hồ chính là dùng máu tươi của năm người họn họ bố trí ra, mục đích chính là để bắt nhóc cương thi kia.
Nghe nói đó là con của vua cương thi, nếu như có thể bắt được con của vua cương thì thì vua cương thi đương nhiên cũng phải bị nhà họ Nghiêm bọn họ quản chế!
Cho nên lần này, nhà họ Nghiêm đã bỏ ra tất cả vốn liếng!
Không chỉ sử dụng máu tươi của năm tên đệ tử trong tộc nhà họ Nghiêm làm trận pháp mà thậm chí còn dùng đến đám quỷ nhà họ Nghiêm đã nuôi dưỡng hơn trăm năm qua.
Hộ gia đình ở cái đảo giữa hồ này đều đã chuyển ra ngoài phạm vi viện điều dưỡng hết rồi, bây giờ tất cả người ở trên hòn đảo giữa hồ đều là người của nhà họ Nghiêm bọn họ.
Chỉ đợi nhóc cương thi đang nấp trong hồ di chuyển một cái là bọn họ sẽ có thể lập tức khóa chặt vị trí cụ thể của nhóc cương thi, sau đó thu lưới.
Tể Tể không hề hay biết chút gì về những thứ nhà họ Nghiêm đã an bài này.
Nhưng bé rất thích!
Dù sao bé cũng đang rất đói rất đói.
Bé đang đói đến mức còn định cạp đất mà ăn thì đột nhiên có nhiều đám quỷ có âm khí nồng đậm như vậy đưa đến trước mặt.
Tể Tể vừa nói chuyện với nhóc cương thi Tương Tư Hoành vừa ngoàm ngoàm ăn không dừng được.
“Tể Tể, bên này… có trận pháp, anh… anh cũng không phải không xông ra được, nhưng… nhưng mà sẽ… sẽ bị người bình thường… nhìn thấy.”
Tể Tể nhín thời gian ngước cái đầu nhỏ lên quan sát kỹ mặt hồ một chút, sau đó nhìn thấy trận pháp thấp thoáng hiện ra ánh sáng màu vàng.
“Tể Tể thấy rồi, anh Tiểu Tương chờ.”
Hoắc Trầm Huy chỉ có thể nghe được lời của Tể Tể, không nghe được giọng nói của con trai nhỏ. Ông ấy vừa cuống cả lên vừa không dám làm phiền Tể Tể nhai nuốt ăn thứ gì đó.
Ông ấy cũng không có nghĩ tới phương diện quỷ quái, thế nên ông ấy chỉ thấy trên hòn đảo quá mức yên tĩnh, thậm chí còn dày đặc lệ khí.
Nhưng mà ông ấy lại không nhìn thấy quỷ quái gì.
Hoắc Trầm Huy không biết rằng, người có máu Minh Vương thì cũng sẽ có mắt Âm Dương.
Nhưng mắt Âm Dương này có thể tự điều khiển, bản thân mình muốn nhìn thấy quỷ quái thì chỉ cần bốn phía có quỷ quái là sẽ có thể nhìn thấy được.
Còn bản thân mình không có nghĩ tới phương diện ấy thì đương nhiên sẽ không nhìn thấy gì cả.
Ông ấy thuộc về vế sau.
Dù sao bây giờ ông ấy đang đặt tất cả tâm tư lên trên sự an toàn của con trai nhỏ.
Mãi cho đến khi Hoắc Trầm Huy nhìn thấy cháu gái nhỏ duỗi một ngón tay béo mũm mĩm ra hướng về trung tâm hồ nước bên đó điểm nhẹ một cái, đồng thời còn mở cái miệng nhỏ ra điên cuồng ăn không khí. Đại não ông ấy “ong” một tiếng.
Chờ đến khi nhìn lại thì…
Ông trời của tôi ơi!
Đây không phải là hòn đảo giữa hồ xung quanh trống trải yên tĩnh gì đó, mẹ nó, đây chính là một hòn đảo quỷ.
Xung quanh âm khí cuồn cuộn, nồng đậm đến mức gần như không thấy rõ hai mét ngoài kia là thứ gì.
Chỉ có chúng quỷ ở bốn phương tám hướng là vô cùng nổi bật, mỗi một con đều mặt xanh nanh vàng, kinh khủng khát máu.
Bởi vì bọn chúng liên tục được nuôi dưỡng nên lệ khí rất nặng, sau khi từng cái trận pháp vỡ nát bọn chúng lập tức há cái miệng to như chậu máu ra xông tới bổ nhào lên bọn họ…
Gió lạnh đập vào mặt, kích thích đến mức khiến cả người Hoắc Trầm Huy run lên một cái. Hoắc Trầm Huy theo bản năng ôm Tể Tể thật chặt che chở ở trong ngực.
Tể Tể đang há miệng chờ đồ ăn vặt tự chui đầu vào lưới: “...”
Tể Tể nhận ra cơ thể chú hai đang run rẩy, cho rằng chú hai đang sợ. Tể Tể xấu hổ bảo chú hai buông bé ra.
Nhưng mà cũng không thể làm chậm trễ bữa ăn của Tể Tể được!
Thế là tay nhỏ của Tể Tể cách không điểm nhẹ một cái về phía mặt hồ, rút tay về rồi nắm lấy tóc của mình kéo mạnh một phát.
Bé rất sợ sẽ nhổ trọc đầu, cuối cùng còn dùng ngón tay của một bàn tay ra sức đè sợi tóc lại.
Sau khi cái đầu nhỏ của mình rơi xuống, bé mới nhanh chóng nâng cái đầu nhỏ lên, há miệng nhỏ ra hút điên cuồng.
Trận pháp giữa hồ bất ngờ không kịp đề phòng đã sụp đổ.
Lúc nhóc cương thi Tương Tư Hoành đang chuẩn bị gắng sức đột kích một phen lại phát hiện ra trận pháp đã bị phá vỡ.
Cậu bé không chút do dự lao ra khỏi đáy hồ, chạy thẳng tới vị trí của Tể Tể và cha nuôi.
Cùng lúc đó vẻ mặt của năm tên đệ tử trong tộc nhà họ Nghiêm đang ở sảnh chính trong viện nhỏ nơi sâu nhất trên đảo đột ngột thay đổi, ai nấy đều bụm lấy tim mình, đồng thời phun ra một ngụm máu lớn.