Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 663:

“Xác định đúng là Hoắc Trầm Huy sao? Đứa nhỏ ba bốn tuổi, có phải là bé gái trắng trẻo mập mạp không?”

“Phải!”

Nghiêm Sĩ Tiến vừa nghi ngờ vừa mừng rỡ, thiệp mời mới gửi đi chưa bao lâu, vậy mà Hoắc Trầm Huy đã dẫn theo Minh Tể Tể chạy đến chịu chết rồi sao?

Xung quanh còn đang có không ít bạn bè hợp tác làm ăn nên anh ta cố gắng đè cảm xúc mừng như điên ở trong lòng xuống.

Bảo vệ ở đầu bên kia điện thoại hỏi lại lần nữa: “Tiểu Nghiêm tổng?”

Nghiêm Sĩ Tiến vung tay lên: “Không sao, nếu ông hai nhà họ Hoắc đã tới thì đương nhiên phải cho vào rồi. Nhớ chọn mười vệ sĩ có thân thủ tốt nhất đi theo, dù sao hiện tại bên đó đang bất ổn.

Đúng rồi, nếu như gặp được chú Tư thì lấy một ít bùa bình an từ chỗ chú Tư đưa cho ông hai Hoắc và cô chủ nhỏ Minh Tể Tể, đề phòng ngộ nhỡ.”

“Vâng!”

Nghiêm Sĩ Tiến cúp máy, không nhịn được cất giọng cười âm hiểm.

Chú Tư của anh ta đang ở trên đảo đối phó tên nhóc cương thi kia, nghe nói ở trên đảo đang bố trí mê trận, chỉ cần Hoắc Trầm Huy đi lên trên đảo, xông vào bên trong trận pháp.

Đến lúc đó cho dù Hoắc Trầm Huy và Minh Tể Tể cùng nhau chết thì có liên quan gì đến bọn họ đâu chứ?

Dù sao anh ta cũng đã ở ngay trước mắt bao nhiêu người sắp xếp cho mười vệ sĩ lợi hại nhất đi theo bảo vệ rồi, thậm chí còn cho người lấy bùa bình an, nhưng không ngăn được người nhà họ Hoắc hoàn toàn không tin quỷ thần!

Nghiêm Sĩ Tiến gần như có thể tưởng tượng ra được kết cục của Hoắc Trầm Huy và Minh Tể Tể, cố gắng nhịn cảm giác vô cùng phấn khích xuống.

****6:

Nhưng sự thật lại hoàn toàn ngược lại với cái mà Nghiêm Sĩ Tiến nghĩ, từ lúc Hoắc Trầm Huy bước lên cầu tàu đã phát hiện ra điều không đúng.

Nhưng ông ấy nhớ đến tình huống con trai nhỏ hiện đang gặp nguy hiểm, vẫn bế Tể Tể đi thật nhanh.

Tể Tể nhìn trái nhìn phải một chút, hút từng ngụm từng ngụm những con quỷ đang bao vây xung quanh bảo vệ trận pháp vào trong miệng mình.

Sớm biết có nhiều đồ ăn vặt như vậy, bé đã trực tiếp kéo theo chú hai dịch chuyển tức thời tới là được rồi, còn lái xe cái gì chứ!

“Hút… hút…. hút…”

Những trận pháp tạm thời quản chế những con quỷ đó cái này nối tiếp cái kia vỡ vụn, mắt người bình thường không thể nào thấy được những con quỷ vừa được tự do đã bổ nhào tới một lớn một nhỏ ở trên cầu tàu, kết quả con này nối tiếp con kia đều như đưa đồ ăn tới tận miệng.

Cầu tàu hơn trăm mét rất nhanh đã đi hết, Hoắc Trầm Huy bế Tể Tể đi một lèo thông suốt không trở ngại, rất nhanh đã đi lên trên hòn đảo nhỏ ở chính giữa hồ.

Viện dưỡng lão trên đảo có kiến trúc cổ xưa, chế tạo thuần gỗ lim, trông có vẻ vừa khiêm tốn lại vừa xa hoa.

Cửa lớn cũng có người chặn lại, lần này không phải bảo vệ mà là vệ sĩ.

Hai vệ sĩ thấy có người ở ngoài đi tới thì rất ngạc nhiên: “Ông hai Hoắc, ngài… tới bằng cách nào vậy?”

Hoắc Trầm Huy không nhìn thấy con trai nhỏ, giọng điệu rất khó chịu, vẻ mặt cũng vô cùng khó coi: “Cứ đi tới như vậy đấy, sao hả, có ý kiến gì à?”

Vệ sĩ vội vàng cười lắc đầu: “Không dám không dám, xin ông hai Hoắc chờ một chút, tôi đi vào nói với ông chủ chúng tôi một tiếng.”

Hoắc Trầm Huy cũng không sốt ruột, bởi vì lúc này Tể Tể đang ôm cổ ông ấy đã nhắc tới con trai nhỏ: “Chú hai, anh Tiểu Tương đang trốn ở trong hồ, chưa có bị bọn họ bắt được.”

Giác quan của cương thi rất là nhạy bén với trận pháp Huyền môn, thế nên khi trận pháp mà nhà họ Nghiêm bày ra cái này nối tiếp cái kia vỡ vụn, nhóc cương thi Tương Tư Hoành đang nấp ở trong hồ lập tức nhận ra tình hình đã thay đổi.

Nhưng mà cậu nhóc vẫn chưa ngoi đầu lên. Dù sao lòng dạ của những kẻ này rất xảo trá, hơn nữa còn có một con Chim Chín Đầu hợp tác với bọn họ, không thì cậu cũng sẽ không bị thương, càng không bị người bình thường phát hiện ra.

Ngộ nhỡ những thứ này lại là thủ đoạn của những tên đại sư Huyền môn đó thì sao?

Đôi mắt của nhóc cương thi Tương Tư Hoành đỏ ngầu, tâm trạng còn rất phiền não, hận không thể hút khô tất cả những kẻ đó.

Nhưng cậu nhớ tới Tể Tể đã nói đây là thế giới loài người, là xã hội luật pháp cai trị, đành phải kìm nén nhịn xuống.

Cậu bị các phóng viên vác camera một đường điên cuồng đuổi theo, cuối cùng cậu thấy phiền ơi là phiền, dứt khoát nhảy vào trong hồ.

Cương thi vốn bất tử bất diệt, vốn đã là vật chết rồi, không cần hít thở đương nhiên không thể bị chết đuối.

Mà những đại sư Huyền môn đó vì muốn bắt sống cậu còn bày bố trận pháp ở trong khu vực hồ nước này.

Cậu thử đụng vào một cái, cả ngón tay cũng bị đốt đen.

Nếu như mạnh mẽ tấn công thì cũng không phải là không đi ra được, nhưng thân thể cương thi sẽ lại lần nữa bại lộ ra trước mặt mọi người.

Nhóc cương thi Tương Tư Hoành đang do dự.

Lúc vệ sĩ đi vào trong sân báo cáo, Tể Tể lập tức dùng thần thức liên lạc với nhóc cương thi Tương Tư Hoành: “Anh Tiểu Tương, anh mau lên đây đi!”

Nhóc cương thi Tương Tư Hoành đang nấp ở chỗ sâu nhất dưới đáy hồ còn đang do dự không quyết hơi sửng sốt, tiếp theo đó là kích động: “Tể… Tể Tể?”

Tể Tể cất giọng cười: “Đúng rồi, là Tể Tể, Tể Tể và chú hai đến đón anh Tiểu Tương nè, mau lên đây đi. Tể Tể và chú hai đang ở cửa ra vào bên này đợi anh.”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free