Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 662:

“Tể Tể, dùng cái này đi.”

“Cảm ơn chú hai.”

Tể Tể lau cái miệng nhỏ xong, tay nhỏ nhẹ nhàng điểm một cái vào hư không, cất giọng non nớt nói: “Chú hai, cứ tiếp tục lái về phía trước đi!”

Hoắc Trầm Huy: “Hả?”

Đây là một cái ngã ba đường, chỉ có quẹo trái hoặc là quẹo phải, lái thẳng về phía trước… Bên kia là một dãy hàng rào, bên kia hàng rào là một con sông, chỗ nước sâu nhất phải có đến tám mét lận đó.

“Tể Tể, đằng trước không có đường đi.”

Tể Tể gật đầu, giọng trẻ con chắc nịch.

“Tể Tể biết, chú hai cứ yên tâm lái đi, có Tể Tể ở đây, không rơi xuống sông được đâu. Hơn nữa băng qua như vậy chính là con đường nhanh nhất tìm ra anh Tiểu Tương.”

Hoắc Trầm Huy: “...”

Mặc dù Hoắc Trầm Huy có chút hoài nghi nhân sinh, nhưng nghĩ tới tình huống nguy cấp hiện tại của con trai nhỏ, nhất là còn có thế gia Huyền môn ra mặt, ông càng lo lắng hơn.

“Được, chú hai nghe theo Tể Tể!”

Tin tưởng Tể Tể!

Dù sao người cũng đã đi qua Địa Phủ một chuyến rồi, chỉ là lái vào chỗ không có đường đi thôi, không thành vấn đề.

Đèn xanh vừa sáng, Hoắc Trầm Huy bắt đầu từ từ tăng tốc.

Chờ đến khi xe đâm vào hàng rào rồi, ông ấy mới nhớ ra mình đã quên nhắc nhở Tể Tể.

“Tể Tể, người khác có thể nhìn thấy không!”

Tể Tể đã bắt đầu ăn sô cô la, vừa mở miệng lớn ăn ngoàm ngoàm vừa vụng về lên tiếng.

“Không đâu không đâu, bây giờ không có ai có thể nhìn thấy xe của chú hai.”

Hoắc Trầm Huy: “...”

Được rồi!

Là ông ấy lo lắng vớ vẩn!

Nếu như có người nhìn thấy được thì Hoắc Trầm Huy sẽ một cước đạp lút cần ga.

Sau đó tình huống trở thành như vầy.

“Tể Tể, đằng trước là cao ốc, lái qua bên nào?”

Tể Tể: “Đi thẳng!”

Hoắc Trầm Huy: “Đi thẳng?”

Tể Tể: “Đúng! Có thể đi xuyên qua được mà!”

Đằng trước đang có xe lớn, lúc Hoắc Trầm Huy chuẩn bị chạy chậm lại thì Tể Tể phát hiện.

“Chú hai, không cần chạy chậm lại đâu, lái qua luôn đi!”

Hoắc Trầm Huy: “Nhưng mà Tể Tể… đó là xe hàng lớn đấy, chú hai chơi không lại đâu!”

Tể Tể: “Chen qua luôn chen qua luôn, chú hai chỉ cần để ý tăng nhanh tốc độ là được!”

Hoắc Trầm Huy: “...”

Gặp dòng người…

Đi thẳng!

Gặp dòng xe chạy…

Đi thẳng!

Gặp nhà xe, cho dù là tường đồng vách sắt, Tể Tể vẫn chỉ thốt ra hai chữ.

“Đi thẳng!”

Chờ đến khi Tể Tể nói đến rồi thì Hoắc Trầm Huy đã chết lặng.

Dù sao trong nháy mắt chạy tốc độ cao lao vào các loại công trình kiến trúc hoặc là đâm lên trên xe kia, cho dù là ai cũng phải tim đập loạn đấy.

Bây giờ đã đến đích rồi, sau lưng ông ấy hoàn toàn ướt đẫm.

Ông ấy nhớ tới sự an toàn của con trai nhỏ, dùng tốc độ nhanh nhất tỉnh táo lại, sau đó nhanh chóng quan sát hoàn cảnh có chút quen thuộc xung quanh.

“Vườn hoa của viện điều dưỡng Lục Thành ở khu phía Đông?”

Tể Tể đã ăn hết sạch đồ ăn, nhưng cái bụng nhỏ vẫn như cũ đói đến xẹp lép, sau đó đẩy mở cửa xe nhoài người về phía trước muốn xuống xe.

Tể Tể thấy chú hai còn đang nhìn quang cảnh xung quanh đến ngẩn người ra, mới cất giọng non nớt gọi ông ấy.

“Chú hai, xuống xe thôi.”

Hoắc Trầm Huy tỉnh hồn lại: “À, được, chú hai xuống xe ngay đây.”

Sau khi Hoắc Trầm Huy xuống xe, mới khom người bế bé, vừa nhìn tình huống xung quanh vừa hỏi bé.

“Tể Tể, anh Tiểu Tương của cháu đang ở đâu?”

Tể Tể giơ tay lên chỉ về một hướng: “Ở trong cái hồ bên kia kìa.”

Lúc này Hoắc Trầm Huy mới nhớ ra, bên viện điều dưỡng này đúng là có một cái hồ, hơn nữa còn không phải hồ nhân tạo mà là hồ tự nhiên.

Chỗ nước sâu nhất đạt tới độ sâu năm mét, cho dù xung quanh có rất nhiều công trình an toàn, nhưng trước khi khu vực này được khai phá, trong cái hồ này đã xảy ra không ít chuyện.

Hoắc Trầm Huy đang căng thẳng thần kinh, bế Tể Tể chạy như điên.

Giữa hồ có một cái đảo nhỏ, ở đây có xây một cây cầu thông qua bên kia.

Người có thể đi đến cái viện điều dưỡng này không phú thì quý, thân phận của các ông cụ bà cụ có thể ở trên hòn đảo nhỏ lại càng phú quý hơn nữa.

Hoặc là quyền thế ngập trời, hoặc là siêu giàu.

Hoắc Trầm Huy bế Tể Tể vừa đi tới đầu cây cầu này đã bị bảo vệ chặn lại.

Bảo vệ thấy là Hoắc Trầm Huy, mặc dù trong lòng âm thầm giật mình nhưng không có nhận được thông tin nên vẫn nhanh chóng đi lên chặn ông ấy lại.

“Ngài Hoắc, xin dừng bước.”

Hoắc Trầm Huy sầm mặt: “Tránh ra, tôi đang có chuyện!”

Bảo vệ vội vàng giải thích: “Thưa ngài Hoắc, không phải tôi không cho ngài đi qua, mà là… bên kia đang có cương thi làm loạn, Thiên Sư của nhà họ Nghiêm đã ra tay, ngài đi qua đó chúng tôi sẽ không có biện pháp đảm bảo an toàn cho ngài.”

Hoắc Trầm Huy lạnh lùng liếc hai nhân viên bảo vệ một cái, hai nhân viên bảo vệ hơi hoảng sợ, theo bản năng lùi ra sau. Hoắc Trầm Huy bế Tể Tể sải bước đi lên trên cầu.

Hai nhân viên bảo vệ không biết làm sao, một người trong số họ vội lấy bộ đàm ra.

“Đội trưởng, ngài Hoắc đưa một đứa nhỏ ba bốn tuổi đi lên cầu rồi, chúng tôi không ngăn được, bây giờ phải làm sao đây?”

Ở đầu bên kia điện thoại, Nghiêm Sĩ Tiến đang ở bên cạnh đội trưởng bảo vệ, điện thoại di động đang mở loa ngoài nên anh ta nghe được rất rõ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free