Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 661:
Không đợi ba anh em nhà họ Hoắc và Bách Minh Tư lên tiếng, giọng nói đầy vẻ khiếp sợ của Bạc Dịch Ninh ở phòng khách bên kia đã truyền tới.
“Sao lại bại lộ thế này?”
Năm đứa bé ở phòng khách nhỏ bên này nghe giọng nói thì nhanh chóng chạy sang.
Tivi ở phòng khách lớn bên kia không biết đã mở tự lúc nào, trong video đang phát một bản tin khẩn cấp.
Nhóc cương thi Tương Tư Hành cúi đầu chạy ở đằng trước, các phóng viên lái xe cầm các loại camera quay chụp ở đằng sau, rất nhiều phóng viên đưa tin đủ kiểu.
“Rất nhiều người cho rằng là cương thi ở trong lời đồn, tốc độ quá nhanh, chúng tôi liên tục không đuổi kịp.”
“Nghe nói đã mời đại sư của thế gia Huyền môn là nhà họ Nghiêm ra tay, đại sư đã bố trí trận pháp rồi, nếu như thật sự là cương thì chắc chắn có thể bắt được.”
…
Đám người Hoắc Trầm Lệnh lấy điện thoại di động ra, quả nhiên thấy các tin tức có liên quan đến cương thi đã leo lên hot search của các tin tức lớn, hơn nữa còn đang tiếp tục tăng lên.
Hoắc Trầm Lệnh âm trầm nheo mắt, nhanh chóng gọi điện thoại cho Giang Lâm.
“Bảo bộ phận PR bên kia đè tất cả tin tức có liên quan đến cương thi xuống!”
Giang Lâm không rõ lắm, nhưng anh ta là một trợ lý rất nghe lời.
“Vâng thưa ngài.”
Hoắc Trầm Huy với tư cách là cha nuôi của nhóc cương thi Tư Hành đang đứng ngồi không yên.
“Anh đi qua đó tìm Tiểu Tương.”
Tể Tể nhanh nhảu lên tiếng: “Chú hai, Tể Tể cũng muốn đi.”
Lúc Hoắc Trầm Lệnh vừa định nói ông ấy cũng đi cùng thì ông cụ Hoắc mím môi, trong lòng đang khiếp sợ về thân phận thật sự của Tiểu Tương, trên khuôn mặt đầy nếp nhăn bình thản đến lạ, không nhìn ra một chút dấu vết kích động nào mở miệng nói.
“Trước hết cứ để cho Trầm Huy dẫn Tể Tể qua đó, nếu như nhà họ Nghiêm bên kia thành công thì lại để cho Trầm Lệnh qua đó thương lượng!”
Hoắc Trầm Huy hiểu ý của cha ruột, nếu như ông không giải quyết được nhà họ Nghiêm bên đó thì lại để cho người cầm quyền nhà họ Hoắc bọn họ ra mặt, sẽ có lực uy hiếp hơn!
“Được, con đưa Tể Tể đi qua trước.”
Ba anh em Hoắc Tư Cẩn cũng muốn đi, Hoắc Trầm Lệnh bất chợt liếc qua.
“Thế này là sợ sau khi đám ký giả không tìm được người, liền chạy thẳng tới nhà họ Hoắc chúng ta đúng không?”
Ba anh em nhà họ Hoắc: “...”
Bách Minh Tư muốn đi cùng, nhưng nghĩ lại nếu như cậu cũng đi cùng thì mèo con Chim Chín Đầu mới được mang về sẽ làm loạn, nhà cũ nhà họ Hoắc bên này sẽ lộn xộn nên đành nhịn xuống.
Không sao, tin tưởng Tể Tể!
****5:
Lúc Hoắc Trầm Huy dẫn theo Tể Tể chuẩn bị đi ra cửa, Hoắc Trầm Lệnh đột nhiên lên tiếng.
“Chờ một chút!”
Đám người Bách Minh Tư, Hoắc Tư Cẩn như có cảm ứng, nhanh chóng lao vào phòng bếp.
Chỉ chốc lát sau, một cái chậu lớn dùng làm một chậu đựng đồ ăn ngon được bưng ra, bên trong còn có bánh chiên đường mới ra lò, dính mỡ dầu nóng hôi hổi.
“Chú hai, mang theo những thứ này đi, Tể Tể đói.”
Cố Thích Phong nhìn đồ ăn vặt trong cái hộc tủ bên cạnh, cởi áo khoác âu phục ra gói tất cả lại đưa tới.
“Cái này cũng cầm đi, sô cô la có vẻ không ít, tăng thêm calo, chống đói.”
Bạc Dịch Ninh kéo một thùng sữa bò ở bên cạnh qua: “Cái này, khát hay đói đều dùng được.”
Hoắc Trầm Huy còn chưa kịp nói gì thì Tể Tể đã cười híp cả mắt.
“Cảm ơn chú Cố, chú Bạc, anh Minh Tư, anh cả, anh hai, anh ba!”
Thời gian không đợi người, Hoắc Trầm Huy ôm theo một đống kia rồi dẫn Tể Tể mau mau đi ra cửa, sau lưng truyền đến giọng nói vừa lộ rõ vẻ phiền muộn lại vừa khó hiểu của bà cụ Hoắc.
“Đây là đang làm gì vậy? Không phải muốn ăn cơm sao, sao đột nhiên lại mang hết đi ra ngoài, còn đựng tất cả trong một cái chậu lớn nữa chứ, như vậy làm sao mà ăn được?”
Lỗ tai Tể Tể thính nên dù đã lên xe rồi bé vẫn nghe được, thế là bé căng cuống họng lên giải thích với bà cụ Hoắc.
“Ăn được ăn được, Tể Tể ăn được hết!”
Bé quá đói, chỉ cần là đồ ăn được thì bé sẽ không từ chối bất kỳ thứ gì.
Hơn nữa những món ăn thơm phưng phức đó đều là của bà nội và dì giúp việc tự mình làm, Tể Tể cảm thấy có thể xử lý hết cả chậu.
Hoắc Trầm Huy vừa lái xe vừa hỏi bé: “Tể Tể, cháu có biết vị trí cụ thể của Tiểu Tương không?”
Xem ở trên tivi chỉ biết là đang ở một cái công viên bên khu Đông Thành. Nhưng Tiểu Tương liên tục chạy nên không thể nào đứng yên ở một vị trí được.
Tể Tể vừa cúi đầu bỏ đồ ăn ngon vào trong miệng vừa thả thần thức trải khắp bốn phương tám hướng, rất nhanh đã xác định được vị trí.
“Chú hai cứ lái về phía trước là được!”
Hoắc Trầm Huy: “Được!”
Mười phút sau, bọn họ cũng đúng lúc chạy đến chỗ đèn xanh đèn đỏ, Hoắc Trầm Huy buộc phải hỏi lại Tể Tể.
“Tể Tể, bây giờ thì sao? Đi hướng nào? Rẽ trái hay là rẽ phải? Hướng Đông hay là hướng Tây?”
Dân mù đường Tể Tể: “...”
Đừng nói Đông Tây Nam Bắc, ngay cả trái phải bé còn mơ hồ nữa là.
Nhưng không sao, bé biết bây giờ anh Tiểu Tương đang ở đâu. Thế là Tể Tể ực ực mấy ngụm nhét hết tất cả những thứ trong cái chậu lớn vào cái bụng nhỏ của mình, lúc bé đang định cứng rắn dùng bàn tay nhỏ lau miệng thì Hoắc Trầm Huy đã rút khăn giấy ra đưa tới hàng ghế phía sau.